Chương 1308: Hẳn muốn làm gì

Quá tin cậy vào nam nhân, nữ nhân rồi sẽ chẳng còn là gì. Nàng không thích dựa dẫm người ngoài, điều nàng mong muốn là tự mình làm chủ và có năng lực xoay xở mọi việc. Dẫu cho đang ở giữa tám đại đế quốc rộng lớn này, nàng vẫn hy vọng một ngày kia, thế lực của nàng có thể lan xa đến đây, người của nàng có thể trải khắp mọi ngả tám đế quốc, chỉ cần một tiếng hiệu lệnh, quần hùng khắp nơi sẽ tề tựu! Nghĩ đến viễn cảnh ấy, ánh mắt nàng lóe lên tia sắc bén, nàng tin rằng cảnh tượng đó ắt sẽ thành hiện thực.

Nàng muốn có được sức hiệu triệu, thế lực như vậy, không phải để xưng bá thiên hạ hay bất cứ điều gì to tát, nàng chỉ muốn khi có kẻ nào đó muốn làm tổn hại đến đất nước, đến người thân của nàng, nàng sẽ có đủ năng lực để che chở họ. Một nam nhân trở nên mạnh mẽ để xưng bá, có lẽ là vì muốn thống trị thiên hạ, trở thành cường giả tối cao; còn một nữ nhân muốn mạnh mẽ, muốn trở thành cường giả tối cao, muốn có được sức mạnh vô biên, đôi khi cũng chỉ vì có khả năng bảo vệ những người nàng muốn bảo vệ mà thôi.

Xưng bá thiên hạ đối với một nữ nhân nào có sức hấp dẫn gì, ngay cả nàng, mục tiêu đời nàng cũng không phải như vậy. Bởi thế, khi nghe Mạch Trần nói nàng sẽ trở thành thiên hạ chi chủ, nàng cũng chỉ mỉm cười cho qua. Điều đó là không thể, bởi nàng chỉ mong một cuộc sống bình dị, đủ sức mạnh che chở những người nàng muốn bảo vệ, cùng người mình yêu sống bên nhau, sinh vài đứa con, nhìn con trẻ lớn khôn, cùng nhau ngắm mây trôi mây lượn, ngắm hoàng hôn bình minh...

Hiên Viên Mặc Trạch nhìn sự kiên định trong ánh mắt nàng, cũng không nói thêm lời nào, chỉ bất lực cất tiếng: "Thôi được, nếu có chuyện gì không giải quyết được, nàng cứ tìm ta."

"Còn nữa, sau một thời gian nữa rời khỏi nơi đây, nàng muốn đi đâu?" Chuyện này dù sao cũng nên cho hắn hay biết chứ? Bằng không, hắn làm sao tìm được nàng? Nghe vậy, nàng ngước mắt nhìn hắn một cái, rồi khẽ cười: "Không nói cho chàng."

Lời vừa dứt, bóng hình áo hồng đã lướt nhanh chạy đi. Nhìn nàng vội vã về phòng, hắn lắc đầu thở dài. Người đời vẫn nói: "Duy tiểu nhân dữ nữ tử nan dưỡng dã" (chỉ đàn bà và tiểu nhân là khó dạy), câu này hôm nay hắn mới thấm thía. Nhất là từ khi mới quen, hắn đã biết nữ nhân này giảo hoạt như hồ, tâm tính còn hơn hẳn nữ tử bình thường, chính hắn cũng đã chịu không ít thiệt thòi dưới tay nàng.

Ngược lại lần này đến đây, nàng lại có vẻ an phận biết điều hơn, suốt ngày chỉ đi theo bên cạnh hắn, cũng không còn nghĩ ra chuyện gì để trêu chọc ai nữa. Hắn còn tưởng nàng đã đổi tính rồi chứ! Té ra là đang đợi hắn ở chỗ này.

Về phần Hàn Dung ở một bên khác, sau khi trở lại nơi ở, hắn tức giận đập cả bàn, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, chỉ cảm thấy một luồng khí nóng hừng hực thiêu đốt trong lòng, ngọn lửa càng lúc càng lớn, giận không thể kìm nén! "Yêu nữ! Muốn làm nữ chủ nhân trong phủ ư? Ta Hàn Dung sẽ không để ngươi toại nguyện!" Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay.

Chuyện Phượng Cửu giáo huấn Hàn Dung rất nhanh lan truyền khắp phủ. Một số người nghe xong không khỏi kinh ngạc, dù sao địa vị của Hàn Dung trong phủ cũng không thấp, ngay cả các chủ tử bình thường cũng gọi một tiếng Hàn thúc, vậy mà Phượng Cửu lại dám đường hoàng giáo huấn? Quan trọng hơn là chủ tử lại không hề ngăn cản? Trong phút chốc, họ cảm thấy hoài nghi, không khỏi một lần nữa đánh giá lại địa vị của Phượng Cửu trong lòng chủ tử và trong phủ.

Thời gian nhìn qua có vẻ vẫn bình thường, lặng lẽ trôi qua. Thế nhưng, vài ngày sau, khi Hàn Dung dẫn theo bốn nữ tử dung nhan tuyệt mỹ, dáng người đầy đặn, quyến rũ tiến về chủ viện, không ít người đều có chút ngạc nhiên. Cái Hàn Dung này muốn làm gì đây?

BÌNH LUẬN