Hôi Lang và Ảnh Nhất nhìn nhau, thầm nhủ: "Chủ tử khẩu vị thật đỗi tuyệt vời!" Chủ tử đã cất lời, bọn họ nào dám đoạt ăn tô mì sợi Quỷ Y tự tay làm nữa. Song, nhìn cảnh Chủ tử ăn đến say sưa ngon lành, bụng hai người họ cũng không khỏi kêu réo.
"Ta không ăn mì sợi của Quỷ Y làm, ta vào bếp tìm thứ khác ăn vậy." Hôi Lang nói đoạn, vội vã vào ngự thiện phòng, mang ra mấy món điểm tâm. Phượng Cửu thấy vậy, không nén được bật cười, nàng ngồi bên bàn, một tay chống cằm, đăm chiêu ngắm nhìn nam nhân đang ăn mì kia, lòng dâng lên niềm hân hoan ấm áp.
Mãi đến khi chàng ăn cạn tô, nàng mới cất lời: "Chúng ta đi dạo một chút đi! Tiêu cơm vậy." Nàng nắm tay chàng đứng dậy, đoạn quay sang hai người hầu cận: "Các ngươi chưa ăn thì mau ăn đi, không cần đi theo. Trong cung này không có chuyện gì đâu." Nói rồi, nàng cùng Hiên Viên Mặc Trạch sánh bước rời đi.
Nhìn theo bóng hai người khuất dạng, Hôi Lang bưng đồ ăn ngồi xuống bên bàn, hỏi: "Ảnh Nhất, ngươi thấy Quốc Chủ như vậy là hài lòng với Quỷ Y, hay vẫn còn chưa ưng thuận?"
Ảnh Nhất ngồi xuống, đáp: "Tâm tư Quốc Chủ ai mà hay biết được? Bất quá, hẳn là Người đang quan sát nàng, xem Quỷ Y có xứng đáng trở thành nữ nhân bên cạnh Chủ tử hay chăng."
Nghe vậy, Hôi Lang gật đầu, tán thành mà rằng: "Phải vậy. Quốc Chủ nếu là bậc quân vương của Hiên Viên đế quốc, lại là thân phụ của Chủ tử, tuy rằng Người cùng Chủ tử quan hệ không mấy hòa hợp, song, Người tuyệt sẽ không cho phép nữ nhân bên cạnh Chủ tử quá tầm thường, quá yếu kém. Điều này, đổi lại bất cứ người cha nào, cũng sẽ tìm cho con trai mình người tốt nhất, xuất chúng nhất."
"Chuyện của các Chủ tử, tự khắc họ sẽ liệu liệu. Việc này không cần chúng ta bận tâm." Ảnh Nhất nói, liếc nhìn Hôi Lang đang ngồi đối diện: "Ngươi sao không cầm lấy đũa, lại trực tiếp dùng tay vậy?"
Hôi Lang vừa ăn một cái sủi cảo nhân tôm, lại duỗi móng vuốt cầm thêm một cái nữa, nghe lời kia, chàng khựng lại một chốc, rồi nói: "Như vậy tiện hơn, vả lại, ta vừa rồi cũng quên cầm đũa. Vậy thì chấp nhận tạm bợ, có sá gì đâu." Lời vừa dứt, một cái sủi cảo nhân tôm khác cũng đã nằm gọn trong miệng. Thấy Ảnh Nhất ngồi đó không ăn, chàng hỏi: "Ngươi không ăn sao? Không đói bụng à?"
"Ta đâu phải loài sói, ăn uống gì mà dùng móng vuốt." Ảnh Nhất đứng dậy, đi vào bếp, chẳng bao lâu đã trở ra với một đôi đũa, một tô canh nấu cùng ít quà vặt.
"Ngươi sao không cầm thêm một đôi đũa cho ta?" Hôi Lang trợn mắt hỏi.
Ảnh Nhất liếc chàng một cái: "Ngươi không phải nói dùng móng vuốt tiện lợi hơn sao? Vả lại ta thấy ngươi cũng sắp ăn xong rồi."
"Cái gì móng vuốt? Đây là tay ta!" Hôi Lang trợn mắt nhìn hắn, ăn xong xuôi trong hai ba miếng rồi đứng dậy: "Ngươi cứ từ từ mà ăn đi!" Nói rồi, chàng nhanh chân rời đi.
Ảnh Nhất không để ý đến chàng, tự mình ăn uống.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa hừng đông, Phượng Cửu đã rời viện, hướng Ngự Hoa Viên mà đi. Nàng nào có quên lời hứa hôm nay phải thu thập hạt sương để pha trà cho Quốc Chủ. Dù việc này có thể sai người khác làm, song đã đích thân Người điểm danh nàng, nàng đành nén buồn ngủ mà dậy sớm.
Nàng ngáp một cái, bước vào Ngự Hoa Viên, ngắm nhìn cả vườn hoa kiều diễm, cùng những giọt sương đọng trên cánh hoa. Nàng nghĩ, người ta thu thập hạt sương là từng giọt một sao? Nếu thật như vậy, thì nàng có tốn mấy buổi sáng cũng không thể thu thập đủ một bình sương trà. Nghĩ đoạn, nàng lấy ra một cái bình đã chuẩn bị sẵn để đựng sương hoa, bước tới đặt giữa bụi hoa.