Nghe nàng nói vậy, Phượng Cửu khẽ đảo đôi mắt tinh anh, đáy mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh. Nàng chăm chú nhìn người đối diện, nheo mắt cười híp lại: "Thiếp đến tìm chủ tử nhà huynh." Dương Vĩnh gật đầu nhẹ: "Ta biết cô nương đến tìm chủ tử nhà ta, song, cô nương quen biết người sao? Tìm người để làm gì?" Chính bởi thiếu niên trước mắt này không hề mang sát khí, ít nhất, hắn không cảm thấy ác ý từ đối phương, nên mới không ra lệnh cho người trực tiếp giết đi, mà dẫn nàng đến đây hỏi rõ.
"Biết chứ! Tìm người để làm gì ư? Vốn định tạo bất ngờ cho người, ai ngờ phủ đệ này canh giữ nghiêm ngặt quá, thiếp đến mấy ngày rồi mà chưa gặp người lần nào." Nói đến đây, nàng không khỏi thở dài một tiếng.
"Cô nương vẫn chưa nói cho ta biết, cô nương là ai?" Hắn hỏi lại.
"Ta ư, ta là Phượng Cửu." Nàng cười tươi nói, hài lòng nhìn vẻ kinh ngạc trên nét mặt hắn.
"Cô nương là Quỷ Y?" Quỷ Y Phượng Cửu, đối với những tâm phúc bên cạnh chủ nhân như bọn họ đương nhiên là biết đến. Hơn nữa, đây là một nữ nhân, lại là người mà chủ tử trong lòng có ý. Song thiếu niên trước mắt này... lại là nữ nhân ư?
"Chẳng cần nhìn đâu, ta là nữ, à, cho huynh xem cái này." Nàng một tay chống cằm, một tay lấy ra một tấm lệnh bài.
"Diêm Lệnh!" Tấm lệnh bài ấy, chính là Diêm Lệnh của Diêm Điện chủ tử, một vật có thể điều động thế lực Diêm Điện. Không ngờ chủ tử lại trao nó cho nàng. Xem ra, nàng đúng là Quỷ Y Phượng Cửu không sai. Giờ phút này, hắn không khỏi âm thầm rùng mình kinh hãi, may mắn thay không tại lúc phát hiện dị thường mà phái người giết nàng, bằng không hắn có chết trăm lần cũng khó tạ tội. Ánh mắt hắn rơi trên mặt nàng, hỏi: "Cô nương đã dịch dung rồi?"
"Cũng không hẳn, chỉ hơi dùng chút phép thuật." Nàng thu lại Diêm Lệnh, sau đó nheo mắt cười híp lại nhìn hắn, giọng điệu thương lượng: "Quản gia, huynh đừng vạch trần ta nhé! Ta đang chơi vui vẻ lắm!"
Nghe vậy, Dương Vĩnh không khỏi bật cười: "Cô nương làm loạn quá rồi. Muốn gặp chủ tử chỉ cần lấy Diêm Lệnh ra, trong phủ này sẽ không ai ngăn cản cô nương. Nếu như cô nương xảy ra ngoài ý muốn, bị xem là gian tế hay thích khách, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."
"Hơn nữa, ta thật sự không thấy điều này có gì vui." Hắn lắc đầu, nhìn nàng trong bộ y phục của tiểu tư, cười nói: "Đóng giả tiểu tư thì vui ư? Như cô nương đây đóng giả tiểu tư thì lại chẳng thể đến gần chủ tử được."
"Cho nên đó! Ta mới hợp tác nói cho huynh biết thân phận của ta. Bằng không ta đã sớm đi tìm Hôi Lang rồi, song, tên tiểu tử đó không khôn khéo bằng huynh." Nói đến đây, nàng lại cười: "Dù sao ta cũng sẽ không làm hại chủ tử nhà huynh đâu, huynh cứ giả vờ không biết, chớ nói với người về ta, bằng không... Hắc hắc..."
"Được rồi được rồi, vốn dĩ ta lo lắng cô nương sẽ là gian tế hoặc thích khách nên mới dò hỏi. Cô nương đã là Quỷ Y Phượng Cửu, ta đương nhiên sẽ không nói thêm điều gì khác." Nói đến đây, hắn nhìn nàng nói: "Có lẽ cô nương không biết, chủ tử đã từng nói với những tâm phúc như chúng ta rằng, cô nương chính là chủ mẫu tương lai của chúng ta. Đối với cô nương, chúng ta phải tôn kính như đối với người. Bởi vậy, lời cô nương nói, ta sẽ làm theo."
Nghe vậy, Phượng Cửu hơi ngạc nhiên, nhìn hắn nghiêm mặt, lại nghe những lời này, trong lòng không khỏi khẽ rung động. Hắn lại nói như vậy, điều này biểu thị, đời này hắn đã nhận định nàng rồi. Nghĩ đến đây, nàng khẽ cười một tiếng, lộ ra một nụ cười dịu dàng mà vui vẻ, rõ ràng cảm thấy hạnh phúc, lại hơi hất cằm lên, có chút kiêu ngạo mà nói: "Cũng coi như hắn thức thời."