Chương 1035: Láu cá chi Lạc Phi
Trên đỉnh núi hoang tàn, tà khí dần tan biến. Một bóng hồng y lướt nhẹ, kiếm quang chói lòa xé tan màn đêm, cuối cùng kết thúc cuộc ác chiến. Nữ tà tu Nguyên Anh cuối cùng, với vẻ mặt căm hận và tuyệt vọng, đã hóa thành tro bụi dưới tay Phượng Cửu, mang theo toàn bộ tội ác của tà phái này về cõi hư vô. Thế cuộc nguy nan phút chốc được hóa giải, trả lại sự bình yên cho vùng đất.
Sau hồi chiến đấu căng thẳng, Phượng Cửu cùng Ninh Lang, Tống Minh và Đoàn Dạ (Hỏa Diễm Sư) không chần chừ, bắt đầu thu thập những tài bảo mà tà phái đã cất giữ. Linh thạch, đan dược, pháp khí,... tất cả đều được gom lại, coi như chiến lợi phẩm xứng đáng cho công sức diệt trừ ác ma.
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Phượng Cửu đứng giữa ngọn núi đổ nát, khẽ vung tay. Ngọn lửa thiêng bùng lên dữ dội, nuốt trọn mọi dấu vết của tà phái, biến nơi từng là hang ổ của cái ác thành biển lửa. Đó không chỉ là sự hủy diệt, mà còn là lời thề đoạn tuyệt với bóng tối, là thanh tẩy cho vùng đất ô uế.
Màn đêm dần buông, bốn người bọn họ rời khỏi ngọn núi đang cháy rực, hướng về phía chân trời xa. Dưới ánh trăng mờ nhạt và những vì sao lấp lánh, họ lặng lẽ bước đi, bỏ lại sau lưng tàn tích của một trận chiến khốc liệt. Sự mệt mỏi sau một ngày dài vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng mỗi người đều ánh lên niềm hy vọng về một chốn nghỉ ngơi bình yên.
Khi những ánh đèn đom đóm của một thị trấn nhỏ hiện ra phía xa, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Họ đã đến nơi. Bước chân dần chậm lại, họ tiến vào cổng thành, tìm kiếm một quán trọ ấm cúng để gột rửa bụi trần và xoa dịu thân thể rã rời sau bao phen đối đầu với hiểm nguy.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Từ Chối Lời Tỏ Tình Của Trúc Mã, Ta Tự Chuốc Lấy Cảnh Chúng Bạn Xa Lánh