Khi sắp đi đến bên cạnh Dư Mặc Niên, Quý Dung Dung giẫm chân lên gấu váy, từ trong cổ họng phát ra một tiếng kêu nũng nịu khiến người ta tê dại cả người, rồi lao thẳng về phía Dư Mặc Niên.
Theo cô ta thấy, một người lịch lãm và phong độ như Dư Mặc Niên thấy một cô gái ngã xuống chắc chắn sẽ ra tay cứu giúp.
Đến lúc đó, chỉ cần thuận thế ngã vào lòng anh, chẳng phải cơ hội sẽ đến sao?
Cô ta xoay mấy vòng như cái máy giặt, khiến mọi người xung quanh đều nhìn về phía này.
Thấy sắp rơi trúng người Dư Mặc Niên, ánh mắt anh cũng nhìn sang.
Quý Dung Dung trong lòng đắc ý mỉm cười, sắp thành công rồi......
Thế rồi, cô ta thấy Dư Mặc Niên nhanh tay nhanh mắt, như thể sợ bị thứ gì bẩn thỉu dính vào, vội vàng lùi lại một bước thật xa.
Quý Dung Dung tràn đầy vui sướng tưởng rằng sẽ có một màn tiếp xúc thân mật với Dư Mặc Niên, kết quả là nằm bò ra đất như chó ăn phân.
"Á——"
Lớp trang điểm tinh xảo tốn hai tiếng đồng hồ, góc độ ngã được tính toán kỹ lưỡng, tất cả đều vô dụng, cô ta ngã một cú hoàn hảo xuống đất, phát ra tiếng "đùng" trầm đục.
Quý Dung Dung ngẩng đầu lên, nhìn Dư Mặc Niên đầy tội nghiệp pha lẫn vài phần oán trách.
Tại sao anh không đỡ cô ta?
Cũng quá thiếu phong độ rồi đi?!
Dư Mặc Niên khẽ vỗ vỗ trước ngực.
May quá may quá, suýt chút nữa là anh không giữ được nam đức rồi.
Là giấc mộng của chín trăm triệu thiếu nữ, anh đã quá quen với những người phụ nữ tự ngã vào lòng mình, thủ đoạn, kỹ xảo, đẳng cấp của họ so với Quý Dung Dung không cùng một bậc.
Mục đích của Quý Dung Dung, anh chỉ nhìn một cái là thấu.
Nếu là một cô gái lạ, anh đưa tay đỡ một cái cũng chẳng sao.
Nhưng vấn đề là, cô ta là Quý Dung Dung mà, lúc nãy còn mỉa mai Tang Ninh, đầu óc anh một là không bị cửa kẹp, hai là không bị lừa đá, đến cả lúc sinh ra cũng là đẻ mổ, cho nên đầu óc anh tỉnh táo lắm.
Anh mà ra tay mới là lạ.
"Dư... Dư thiếu gia, anh có thể đỡ tôi đứng dậy được không?"
Quý Dung Dung không cam tâm, nói thẳng luôn.
Trên khuôn mặt xinh đẹp có sự thẹn thùng, hờn dỗi, trắng trẻo như sứ, trông cực kỳ khiến người ta phải thương xót.
Cô ta không tin, cô ta đã nói thế rồi mà Dư Mặc Niên còn có thể từ chối mình.
Nếu thực sự từ chối thì Dư Mặc Niên ít nhiều cũng mang tiếng là không hiểu phong tình và thiếu phong độ.
Dư Mặc Niên cứ thế nhìn Quý Dung Dung, hơi nheo mắt lại.
Quý Tang Ninh vốn đang trò chuyện với Lâm lão và những người khác, sau khi chú ý tới bên này, trên mặt bỗng hiện lên một nụ cười ác ý.
"Lỗ Đít, Sịp Rách, cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân cho hai đứa này, có lấy không?"
Ngay từ sớm, hai cái tên này đã đi theo cô rồi.
Lúc này chúng đang tung tăng trong sảnh triển lãm cao cấp này, nhìn ngắm các mỹ nữ mà cười hớ hớ.
Lúc sống là tá điền, chết từ thời Thanh, không ngờ trăm năm sau còn được vào nơi cao cấp thế này.
Dù sao chúng ta cũng là những kẻ... quỷ đã trà trộn được vào giới danh lợi rồi đúng không?
Sau này nói ra chẳng phải khiến đám quỷ khác thèm thuồng chết đi được.
Hai con quỷ đứng thẳng tắp, tay chắp sau lưng, sau đầu còn lủng lẳng hai cái bím tóc dài, giả vờ giả vịt thưởng tranh.
"Mày xem, con bướm đêm này vẽ giống thật ghê." Lỗ Đít nói.
"Đó là con nhặng, mày có tí tế bào nghệ thuật nào không hả?" Sịp Rách vả một phát vào đầu Lỗ Đít, làm văng ra một miếng thịt thối.
Sau đó chúng nghe thấy hai cô nàng danh giá bên cạnh mà chúng không nhìn thấy nói: "Con bướm băng Polia này vẽ đẹp thật."
Lỗ Đít và Sịp Rách: "......"
Hai đứa nhìn nhau.
"Tại mày nói bậy, còn bảo là nhặng."
"Chẳng phải mày cũng bảo đó là bướm đêm sao?"
Hai đứa đổ lỗi cho nhau.
Thế rồi chúng nghe thấy lời của Quý Tang Ninh.
Gì cơ?
Anh hùng cứu mỹ nhân?
Hai đứa chạy với tốc độ bàn thờ biến ra bên cạnh Quý Tang Ninh.
"Thiên sư đại nhân, mỹ nhân phương nào cần chúng tôi ra tay cứu giúp?"
"Có đẹp bằng ngài không?"
"Đằng kia."
Quý Tang Ninh chỉ về hướng Quý Dung Dung.
"Hả? Cái loại gầy như que củi, mặt trắng bệch như quỷ thế kia mà cũng gọi là mỹ nhân á, ở làng tôi là chẳng ai thèm đâu, mẹ tôi bảo loại đàn bà này không đẻ được con."
Lỗ Đít khinh khỉnh một tiếng, rồi chẳng còn chút hứng thú nào.
Sịp Rách lại vả nó một phát, lần này không kiểm soát được lực, làm con mắt văng ra ngoài.
"Cái đồ tàn dư phong kiến nhà mày, bớt lải nhải mấy cái quy tắc thời Thanh trước mặt thiên sư đại nhân đi, bây giờ thời đại thay đổi rồi, đang thịnh hành kiểu trắng-trẻo-gầy đấy, hiểu chưa?"
Sịp Rách lén nhìn Quý Tang Ninh một cái.
"Trắng trẻo gầy cái gì, thẩm mỹ xuống cấp." Lỗ Đít lầm bầm quát tháo, vừa nhặt con mắt dưới đất lên nhét lại.
Đợi sau này thực lực mạnh lên, kiểu gì cũng phải gia cố lại con mắt, kẻo cứ có ngoại lực là nó lại bay ra ngoài.
Vạn nhất gặp phải đứa nào không có mắt giẫm bẹp một cái, nó biết bắt đền ai?
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn tươi đẹp của nó mà.
Tuy vẻ ngoài nhếch nhác nhưng nội tâm nó trong sáng và tốt đẹp lắm nhé.
"Hai đứa có đi không?"
Quý Tang Ninh mất kiên nhẫn.
"Đi, đi ngay đây."
Thấy Quý Tang Ninh đang bẻ ngón tay, hai con quỷ lập tức ngừng lải nhải, đi về phía Quý Dung Dung.
Được rồi, hôm nay cứ để hai chàng trai lôi thôi này tới cứu mỹ nhân vậy.
"Đại sư Ninh Thường, cô đang nói chuyện với ai thế?"
Lâm lão thấy Quý Tang Ninh cứ lầm bầm với không khí nãy giờ, mà rõ ràng trước mặt chẳng có ai.
"Với quỷ."
Quý Tang Ninh trả lời.
Hai ông lão bỗng thấy xung quanh lạnh lẽo u ám.
Từ Dần chọc chọc Lâm lão: "Có lẽ đây mới gọi là cao nhân."
Cao nhân có chút lập dị cũng là chuyện bình thường mà đúng không?
Bên này, Quý Dung Dung tha thiết nhìn Dư Mặc Niên, nhưng Dư Mặc Niên hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Cô ta cắn môi, mặt dần đỏ gay như gan heo.
Thế rồi cô ta nghe thấy bên tai có một giọng nói vang lên.
"Tiểu thư này, để tôi đỡ cô dậy nhé."
Lòng Quý Dung Dung bỗng thấy ấm áp vô cùng.
May mà có người giải vây cho cô ta......
Quay đầu nhìn lại, một gã trông cực kỳ lôi thôi đang chường cái đầu to tướng ra nhìn chằm chằm cô ta, nếu không phải phía sau lủng lẳng một cái bím tóc dài, cô ta đã tưởng đây là một đống phân hình người rồi.
Lôi thôi, quá lôi thôi, xấu, quá xấu.
Hơn nữa, thực sự là cực kỳ đáng sợ nha.
Quý Dung Dung sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
"Á!!! Có quỷ."
Quay đầu sang bên kia, "bộp" một cái đâm trúng một thứ gì đó nhớp nháp.
Con mắt của Lỗ Đít lại bị đâm văng ra ngoài, rơi ngay cạnh chân Quý Dung Dung.
"Tiểu thư, cô đâm văng con mắt của tôi ra rồi." Lỗ Đít đang chừa một bên mắt, sờ soạng dưới đất, không chú ý một phát sờ trúng chân Quý Dung Dung.
Cái cảm giác nhớp nháp, lạnh lẽo đó lại khiến Quý Dung Dung thét lên chói tai.
Cả khuôn mặt đều kinh hoàng vặn vẹo.
"Quỷ! Có quỷ!"
Vì trong người có Mẫu Tâm Quỷ nên âm khí trên người Quý Dung Dung hơi nặng, cũng dễ nhìn thấy những linh thể mà người thường không thấy được.
Cộng thêm việc Lỗ Đít và Sịp Rách cố ý muốn Quý Dung Dung nhìn thấy, thành ra trừ Quý Dung Dung ra, những người khác đều không thấy sự tồn tại của Lỗ Đít và Sịp Rách.
"Hét cái gì mà hét, bọn tôi đến đỡ cô dậy mà."
Lỗ Đít nhét con mắt lại, nở một nụ cười lịch thiệp.
Thực tế thì...... khụ khụ khụ.
"Á á á tránh ra, các người tránh ra, tránh ra."
Quý Dung Dung bò dậy, giơ tay đẩy chúng ra, vừa thét lên kinh hãi vừa mặt tái mét lùi lại phía sau.
Cô ta bị dọa cho không nhẹ, nhưng những người khác chỉ thấy cô ta đang cãi nhau với không khí, cứ như bị điên vậy, quơ tay múa chân với hư không, miệng còn lảm nhảm cái gì đó, trông cứ như bị kinh sợ tột độ.
"Đây là người nhà ai vậy? Điên rồi sao?"
"Ở nơi thế này mà la hét om sòm, đúng là thiếu giáo dưỡng."
"Chẳng phải là làm trò cười cho thiên hạ sao? Không có ai quản à?"
"Đúng thế, làm mất cả hứng."
Nơi vốn dĩ yên tĩnh thanh nhã, vì tiếng la hét của Quý Dung Dung mà bị tiêm vào những âm thanh không hài hòa, mọi người không nhịn được mà nảy sinh lòng bất mãn, nhìn Quý Dung Dung đầy vẻ chán ghét.
Quý Khiếu Phong đang đi giao thiệp với các nhân vật lớn cũng nghe thấy tiếng ồn ào của Quý Dung Dung, cộng thêm những lời bất mãn của mọi người xung quanh khiến hắn thấy cực kỳ mất mặt, tay bưng ly rượu mà mặt xanh mét vì giận.
Hắn rảo bước tiến lại gần.
"Chát!"
Một cái tát khiến Quý Dung Dung tỉnh táo lại, cô ta ôm mặt, trước mắt làm gì còn hai cái mặt quỷ đáng ghét kia nữa?
"Mày định làm trò cười đến bao giờ nữa? Ở nơi thế này mà phát điên cái gì?"
Quý Khiếu Phong quát tháo.
"Không... không phải đâu ba, vừa rồi, vừa rồi thực sự có quỷ mà." Quý Dung Dung ôm mặt, ấm ức vô cùng.
Rõ ràng cô ta đã nhìn thấy rồi.
Nếu Dư Mặc Niên chịu đỡ cô ta một cái thì đã không xảy ra chuyện này rồi.
Tại sao Mẫu Tâm Quỷ không có tác dụng với Dư Mặc Niên? Đến giờ Dư Mặc Niên vẫn giữ thái độ lạnh lùng đứng ngoài quan sát, điều này khiến Quý Dung Dung vô cùng thất bại.
Quý Dung Dung liếc nhìn một vòng, thấy không ít ánh mắt khinh bỉ.
Mà Quý Tang Ninh đang đứng cùng hai người Lâm lão ở cách đó không xa, chiếc váy trắng thánh khiết khiến Quý Tang Ninh cực kỳ hòa hợp trong bầu không khí này, ánh mắt lạnh thấu xương kia khiến Quý Dung Dung không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Là nó, chắc chắn là Quý Tang Ninh muốn trả thù mình.
Đúng lúc này, có người khoác một chiếc áo khoác lên người Quý Dung Dung, bên tai vang lên giọng nói ôn nhu của một người đàn ông.
"Tiểu thư này, cô không sao chứ?"
Đề xuất Hiện Đại: Đầu Bếp Làm Bảo Mẫu Trong Truyện Niên Đại