Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 77: Sợ là đang nằm mơ giữa ban ngày

Quý Khiếu Phong thấy có không ít danh lưu đi ngang qua, bèn nhếch mép nói thật to.

Quả nhiên, xung quanh có rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này.

Hắn chẳng thèm nể nang gì việc đây là con gái ruột của mình.

Quý Tang Ninh chớp chớp mắt.

"Da lại ngứa rồi à?"

Quý Khiếu Phong giật mặt một cái: "Đây là thái độ mày nói chuyện với cha mình đấy hả?"

Quý Tang Ninh bẻ khớp tay, trong mắt hiện lên tia lệ khí.

"Thôi bỏ đi Ninh Nhi, dĩ hòa vi quý, đây là triển lãm, đừng chấp nhặt với bọn họ."

Chu Hạ vội vàng ôm lấy eo Quý Tang Ninh.

"Ở đâu ra cái loại quê mùa, mặc cái áo thun chín tệ chín mà cũng đòi đi dự triển lãm thế này, không sợ làm mất mặt người ta à."

Quý Dung Dung che miệng cười khẩy.

Chu Hạ buông Quý Tang Ninh ra, chống nạnh làm điệu bộ như nam Đắc Kỷ: "Ninh ca, vả nó cho tôi."

Quý Tang Ninh chỉ sợ câu tiếp theo hắn sẽ thốt ra là "Ông xã anh mau nói gì đi chứ!"

"Tao cứ tưởng mày đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Quý thì sống tốt thế nào, không ngờ lại đi đàn đúm với cái loại du thủ du thực này, Quý Tang Ninh, mày thật sự làm tao thất vọng quá đấy." Quý Khiếu Phong cười lạnh một tiếng.

"Nhà họ Quý bây giờ đã đổi đời rồi, Mộ Thu sắp được Lâm lão để mắt tới, sau này, nhà họ Quý sẽ là tồn tại mà mày không bao giờ trèo cao nổi."

"Còn mày, một đứa mù chữ, không chút giáo dưỡng, cái ngưỡng cửa nhà họ Tần không dễ bước vào thế đâu."

Quý Khiếu Phong thản nhiên nói.

Quý Mộ Thu liếc nhanh Quý Tang Ninh một cái, lại nhớ tới cảnh tượng Quý Tang Ninh ngồi trên xe sang hôm đó, thật chói mắt làm sao.

Mới có mấy ngày mà Tang Ninh đã bị nhà họ Tần vứt bỏ rồi sao?

Quả nhiên, con người phải dựa vào chính mình thôi.

Nói đoạn, Quý Khiếu Phong như một con gà trống kiêu ngạo dẫn theo hai đứa con, rút ra ba tấm thiệp mời triển lãm.

"Nhà họ Quý ở thành phố S."

Hắn đưa thiệp mời cho nhân viên công tác.

"Tang Ninh, chắc mày không có thiệp mời đâu nhỉ?" Quý Dung Dung cười hỏi, ánh mắt lộ vẻ đắc ý, đến mức không chú ý tới chiếc váy dài trắng Quý Tang Ninh đang mặc có đính ngọc trai Bắc Hải, chiếc váy này là thứ mà trước đây cô ta có nằm mơ cũng không mua nổi.

"Nơi này mà không có thiệp mời là không vào được đâu nhé." Quý Dung Dung vẻ ngoài dịu dàng nhưng thực chất là mỉa mai.

Tại cửa triển lãm, Tiểu Hà đang nghe điện thoại thì bước ra, liếc mắt một cái đã thấy Quý Tang Ninh.

Hắn vô thức cúp điện thoại, mẹ kiếp, đó chẳng phải đại sư Ninh Thường sao? Chẳng phải bảo không đến à?

Đây là đang bị làm khó dễ?

Tiểu Hà vội vàng gọi điện cho Lâm lão: "Alo, Lâm lão, đại sư Ninh Thường đến rồi, nhưng không có thiệp mời, hình như đang bị ai đó gây khó dễ ở cửa."

"Cái gì? Có kẻ dám gây khó dễ cho đại sư Ninh Thường?" Giọng Lâm lão hiếm khi giận dữ đến vậy: "Cậu ra giải vây cho đại sư trước đi, tôi tới ngay."

"Rõ." Tiểu Hà chỉnh lại vest, lạnh mặt bước tới.

"Ba, mình vào thôi, lát nữa người ta lại tưởng mình cùng một giuộc với nó, lại để lại ấn tượng xấu."

Quý Dung Dung ôm lấy cánh tay Quý Khiếu Phong.

Quý Khiếu Phong gật đầu, lại cau mày quát: "Không có thiệp mời thì cút xa một chút, đừng có ở đây làm xấu mặt tao, tao không vác nổi cái mặt này đâu."

"Hừ."

Hắn hừ lạnh một tiếng.

"Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?"

Tiểu Hà tằng hắng một tiếng bước tới.

"Anh là nhân viên ở đây phải không? Hai người này không có thiệp mời mà cứ lỳ ra không chịu đi, triển lãm quốc họa toàn là danh lưu xã hội, loại thừa nước đục thả câu này tốt nhất nên đuổi đi sớm, kẻo làm thấp đi đẳng cấp của triển lãm."

Quý Khiếu Phong bày ra bộ mặt lạnh lùng, ra vẻ người bề trên chỉ tay năm ngón.

Nụ cười trên mặt Tiểu Hà biến mất một nửa.

"Tôi không phải nhân viên ở đây."

"Không phải? Không phải thì anh xía vào làm gì?"

Quý Dung Dung lầm bầm một câu, cô ta nhìn cách ăn mặc của Tiểu Hà là biết ngay đây không phải mục tiêu của mình.

Mục tiêu của cô ta là tài tử trẻ tuổi cơ!

Chứ không phải cái anh chàng bốn mắt này.

"Tôi là trợ lý của Lâm lão." Tiểu Hà thản nhiên nói.

Trợ... trợ lý của Lâm lão?

Sắc mặt ba người nhà họ Quý biến đổi kịch liệt.

Họ vừa rồi thế mà lại ăn nói như vậy với trợ lý của Lâm lão, xong đời rồi.

Đặc biệt là Quý Dung Dung, mặt đỏ gay như bị táo bón, cô ta biết hôm nay trong số những người có mặt, địa vị của Lâm lão là cao nhất, vì ông là chủ tịch hiệp hội quốc họa, cũng là mục tiêu chính của ba và anh cả.

Thế mà cô ta vừa rồi dường như đã mỉa mai người ta......

"Xin lỗi anh, vừa rồi thái độ chúng tôi không tốt, Lâm... Lâm lão hiện đang ở bên trong chứ ạ?" Quý Khiếu Phong quay ngoắt thái độ 180 độ, cái đầu gà trống kiêu ngạo lúc này cũng cúi thấp xuống.

Tiểu Hà hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm đoái hoài gì đến ba người bọn họ, quay sang nhìn Quý Tang Ninh, thái độ lập tức trở nên nồng nhiệt như lửa.

"Ninh... tiểu thư, cô đến rồi, tôi và Lâm lão cứ tưởng cô không đến cơ."

Thái độ nhiệt tình này khiến ba người Quý Khiếu Phong dần nhận ra điều gì đó không ổn.

Có phải là nhiệt tình quá mức rồi không?

Hơn nữa, Quý Tang Ninh quen biết Lâm lão từ bao giờ?

Sắc mặt ba người đều có chút biến hóa.

"Có chút việc, tiện đường ghé qua nên không thông báo trước cho Lâm lão."

Sự thân thuộc trong giọng điệu của Quý Tang Ninh khiến biểu cảm của mấy người Quý Khiếu Phong đông cứng lại, không đúng, chuyện này không đúng chút nào......

"Tốt quá rồi, Lâm lão mà biết Ninh tiểu thư đến chắc chắn sẽ vui lắm." Tiểu Hà cười nói.

Đúng lúc này, việc bên phía Dư Mặc Niên cũng xong xuôi, thấy trước cửa một đám người tụ tập, anh cau mày bước tới.

"Tang Ninh, có chuyện gì vậy?"

Anh đứng cạnh Quý Tang Ninh.

Dáng người cao ráo, nho nhã tuấn tú, đứng ở đó một cái là ánh mắt của mọi người đều không tự chủ được mà bị Dư Mặc Niên thu hút.

Dư Mặc Niên hoàn toàn khớp với hình tượng nam chính trong các tiểu thuyết tổng tài.

Quý Dung Dung vừa nhìn thấy Dư Mặc Niên là lập tức sa vào lưới tình.

Đẹp trai quá!

Quan trọng nhất là khí chất này, chắc chắn phải là hào môn thực thụ mới bồi dưỡng ra được.

Nhưng tại sao anh ta dường như lại quen biết Quý Tang Ninh?

Hơn nữa trông cũng hơi quen mắt......

"Anh Mặc Niên, anh tới đúng lúc lắm."

Chu Hạ ấm ức, Chu Hạ mách lẻo.

Hắn vừa bị người ta chửi là đồ quê mùa kìa.

Khuôn mặt Dư Mặc Niên sa sầm xuống.

"À... Dư thiếu gia." Tiểu Hà lập tức nhận ra thân phận của Dư Mặc Niên.

Trong lòng còn thầm nhủ đại sư Ninh Thường sao đến cả con trai của người giàu nhất cũng quen? Xem ra quan hệ còn rất tốt?

"Trợ lý Hà." Dư Mặc Niên chào hỏi một cách lịch thiệp.

Ba người Quý Khiếu Phong trước mắt tối sầm lại.

Lúc Tiểu Hà gọi "Dư thiếu gia", họ đã nhận ra thân phận của Dư Mặc Niên.

Con trai cả của Dư Sơn Hải, giấc mộng của chín trăm triệu thiếu nữ Trung Hoa!

"Hóa ra là anh đi cùng Ninh tiểu thư ạ, Ninh tiểu thư không cầm theo thiệp mời, suýt chút nữa bị người ta đuổi đi đấy."

Tiểu Hà đẩy gọng kính, lạnh lùng nhìn ba người nhà họ Quý.

"Không... không phải vậy đâu, Dư thiếu gia, chúng tôi không biết Quý Tang Ninh quen biết anh."

"Đúng vậy, tôi là cha của Quý Tang Ninh, tôi chỉ dạy bảo nó vài câu thôi... anh đừng hiểu lầm."

Quý Khiếu Phong vác cái mặt dày lên, trên mặt vừa có sự hối hận, vừa có sự nịnh bợ và cầu khẩn.

Cha của Tang Ninh?

Trong mắt Dư Mặc Niên lóe lên một tia sắc lạnh.

Anh nhớ mang máng Tang Ninh từng nói mình không có quan hệ gì với nhà họ Quý, ánh mắt lướt qua Quý Dung Dung, rồi quay lại nhìn Quý Tang Ninh, đột nhiên anh dường như hiểu ra điều gì đó.

Sắc mặt không tự chủ được mà càng thêm khó coi.

"Tôi chưa từng nghe Tang Ninh nói mình có cha, tôi chỉ biết vừa rồi Tang Ninh bị các người gây khó dễ, đúng không?"

Lúc Dư Mặc Niên sa sầm mặt mũi, mang lại một cảm giác uy nghiêm không cần giận dữ.

Sự che chở của Dư Mặc Niên dành cho Quý Tang Ninh khiến Quý Dung Dung ghen tị đến mức muốn nghiến nát cả răng.

"Kẻ nào dám gây khó dễ cho Ninh tiểu thư?"

Đúng lúc này, một tiếng quát lạnh lùng lại vang lên từ phía sau, giọng nói đầy khí thế đè nén cơn giận.

Mọi người quay đầu nhìn lại, Lâm lão đang chống gậy, hầm hầm bước tới.

Ông lão gầy gò lộ rõ vẻ giận dữ hiếm thấy.

Ninh Thường khó khăn lắm mới đến, ông mới có cơ hội gặp mặt, nếu bị mấy con mèo con chó không biết điều này chọc giận mà bỏ đi, ông thật sự sẽ giết người đấy, không đùa đâu.

"Lâm... Lâm lão."

Ba người Quý Khiếu Phong hoàn toàn ngây dại.

Lâm lão thế mà lại đích thân ra đón.

Chân họ không tự chủ được mà nhũn ra.

Quý Tang Ninh rốt cuộc đã làm gì? Không chỉ nhận được sự ưu ái của Dư Mặc Niên, mà còn khiến Lâm lão coi trọng đến vậy.

"Các người là ai? Dám gây khó dễ cho Ninh tiểu thư, Ninh tiểu thư là khách quý đích thân tôi mời tới, không phải hạng mèo mả gà đồng nào cũng dám bắt nạt đâu."

Trong mắt Lâm lão bùng lên ngọn lửa giận dữ.

Ông yêu tranh như mạng, Quý Tang Ninh chính là thần tượng duy nhất của ông!

Sự cuồng nhiệt của ông già đu idol, bọn họ không hiểu được đâu!

Cứ nghĩ đến việc thần tượng của mình bị bắt nạt là Lâm lão lại tức đến run cả người.

"Chúng tôi... chúng tôi không có, thật sự chỉ là hiểu lầm thôi." Quý Khiếu Phong vội vàng giải thích.

Mục đích họ đến đây là để kết giao với Lâm lão mà, giờ phải làm sao đây?

Hiện giờ ấn tượng của Lâm lão về họ tệ đến mức không thể tệ hơn.

Quý Mộ Thu mặt cắt không còn giọt máu, bước chân vô thức lùi lại hai bước,...... liệu còn có thể nhận được sự ưu ái của Lâm lão nữa không?

Quý Mộ Thu nhìn Quý Tang Ninh với ánh mắt cầu cứu, khao khát cô có thể nói giúp hắn một lời.

Quý Tang Ninh liếc hắn một cái, sợ là đang nằm mơ giữa ban ngày.

Đề xuất Trọng Sinh: Sự Phản Bội Của Hai Nữ Nhi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện