Tội nghiệp Mộ Bạch, bị Chu Hạ dùng đôi tất thối nhét đầy mồm, lại còn bị Quý Tang Ninh trói chặt như đòn bánh tét.
Cô lôi Mộ Bạch đi phía trước, phía sau hơn trăm con quỷ cứ thế lù lù bám theo, đứa nào đứa nấy nhìn hung tợn vãi chưởng, nhưng vì chưa nghe lệnh của Mộ Bạch nên chúng nó vẫn chưa dám manh động.
Mộ Bạch hoàn toàn có thể điều khiển được đám này.
Đúng là quá ngầu.
"Làm sao mà bà khống chế được Mộ Bạch dễ dàng thế?"
Chu Hạ thấy Quý Tang Ninh kéo Mộ Bạch đi nhẹ như không, vò đầu bứt tai mãi không hiểu.
"Nó bị đôi tất thối của ông làm cho choáng váng rồi."
Quý Tang Ninh thản nhiên chỉ ra điểm mấu chốt.
Chu Hạ: ......
"Có thối đến mức đó không nhỉ?"
Hắn lầm bầm lầu bầu.
Vừa giơ tay lên thì chạm phải một thứ gì đó nhớp nháp.
Chu Hạ vô thức ngẩng đầu nhìn, là một con quỷ gầy cao gần hai mét, cái đầu nát bét như tương, thứ hắn vừa chạm vào chính là não của nó.
"Á! Có quỷ!"
Chu Hạ sợ đến giật bắn người, quẹt vội tay vào người con quỷ gầy, rồi tiện tay tháo chiếc dép lê vả thẳng vào mặt nó.
Sau đó hắn bám sát gót Quý Tang Ninh không rời nửa bước.
Trong cái thế giới tồi tệ này, chỉ có Quý Tang Ninh mới mang lại cho trái tim thiếu nam mong manh của hắn chút an ủi thôi...
Hai người bắt một chiếc taxi.
Phía sau là đại đội lệ quỷ hùng hổ, khí thế ngút trời.
Dĩ nhiên, tài xế không nhìn thấy gì cả.
Ông ta run lẩy bẩy dừng xe, nhìn Quý Tang Ninh đang trói một thiếu niên gầy gò, một tay lăm lăm con dao găm sáng loáng.
Thiếu niên kia miệng còn bị bịt kín, nhìn có vẻ sắp "oẳng" tới nơi rồi, bên cạnh là Chu Hạ với khuôn mặt trông chẳng có tí đức độ nào.
"Hai vị đại ca đại tỷ ơi, tôi trên có già dưới có trẻ, xin hãy tha cho tôi, tôi hứa là không thấy gì hết, không nghe thấy gì hết, tuyệt đối không hé răng nửa lời, càng không báo cảnh sát đâu."
Xem chừng ông tài xế đã coi Quý Tang Ninh và Chu Hạ là đám cướp cạn hung hãn rồi.
"Chú tài xế đừng sợ, hai cháu đều là người tốt mà! Chú mau lái xe đi, tới đường Trung Tâm."
Chu Hạ vung vẩy chiếc xẻng nhỏ, nở một nụ cười ngây ngô chất phác.
Người tốt nhà ai mà dùng xẻng chỉ vào mặt người khác thế hả?
Xong đời rồi, chắc ông sắp bị đem đi chôn sống quá?
"Đừng giết tôi mà, ít nhất cũng để tôi viết bức di thư chứ." Tài xế run rẩy theo nhịp điệu cực kỳ bài bản.
"Cháu đã bảo cháu không phải người xấu rồi! Chú nhìn cháu xem, mặt mũi chính trực thế này cơ mà? Còn cô ấy nữa, chú xem, trông hiền lành vô hại, hoa gặp hoa nở, ông lão bên đường nhìn thấy còn cười hớ hớ, chỗ nào giống người xấu hả?"
Chu Hạ bóp lấy đôi má của Quý Tang Ninh, nắn bóp đến mức mặt cô hơi biến dạng.
"Lái xe."
Quý Tang Ninh giơ con dao găm lên, chỉ nói đúng hai chữ.
Mặt tài xế trắng bệch, thường thì trong tình huống này, cái vai phụ như ông cuối cùng đều bị diệt khẩu hết.
Quý Tang Ninh thấy vậy, cúi đầu lục tìm thứ gì đó trong túi.
"Cứu... cứu mạng với."
Tài xế giật mình một cái, quay đầu vắt chân lên cổ mà chạy.
Ai mà biết được cô ta có định móc vũ khí từ trong túi ra không chứ.
Quý Tang Ninh vừa móc ra một xấp tiền mặt một nghìn tệ: "......"
Thật sự, có cần thiết phải thế không?
"Bà xem, dọa người ta chạy mất dép rồi, bà biết lái xe không?" Chu Hạ vỗ đùi đánh đét một cái.
"Tôi chưa vị thành niên."
Quý Tang Ninh chớp chớp mắt.
"Mẹ kiếp."
"Lên xe, để tôi lái."
Chu Hạ ê răng một trận.
Quý Tang Ninh đành nhét Mộ Bạch vào ghế sau, bản thân cũng leo lên xe.
Chu Hạ vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: "Địa chỉ cụ thể ở đâu?"
Đồng thời lôi điện thoại ra bật định vị.
Đề máy, vào số, đạp côn, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.
"Hóa ra ông biết lái xe."
Quý Tang Ninh đọc địa chỉ, thở phào nhẹ nhõm.
"Lái xe á? Chưa biết, tôi đang học lý thuyết bằng lái thôi."
Chu Hạ quay đầu lại, cười vô cùng lương thiện.
Quý Tang Ninh lẳng lặng thắt chặt dây an toàn......
"Tới đây, cho bà xem trình của tôi!"
Vừa đạp lút ga, chiếc taxi trực tiếp bay vọt đi.
Cảm giác bị dính chặt vào ghế khiến Quý Tang Ninh vội vàng mở điện thoại, bấm sẵn số 115.
"Thế nào? Tôi lái lụa không? Lý thuyết đâu có học uổng công." Chu Hạ đắc ý cười một tiếng.
Lụa hay không thì Quý Tang Ninh không biết, nhưng cô biết mạng của mình và Mộ Bạch lúc này đều nằm trong tay Chu Hạ cả......
Cũng may, ông trời vẫn còn thương xót họ.
Cuối cùng cũng đến được Vệ gia một cách an toàn.
"Phụt... Ninh Nhi à, sao bà lại để cái kiểu tóc Mai Siêu Phong thế kia?"
Chu Hạ vừa xuống xe đã không nhịn được mà đưa tay sờ tóc Quý Tang Ninh, rồi cười sằng sặc.
Giây tiếp theo, chiếc xẻng nhỏ trong tay hắn bị người ta cướp mất, vả thẳng vào cái mặt to xác của hắn.
Chu Hạ thét lên thảm thiết, khuôn mặt đẹp trai suýt chút nữa thì bị cái xẻng này làm cho biến dạng.
"Bà... bà ra tay ác thật đấy."
Quý Tang Ninh dắt Mộ Bạch đi thẳng về phía trước, đại đội lệ quỷ vội vàng bám theo, chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn.
Chu Hạ bày ra bộ dạng mãnh nam nũng nịu: "Ninh Nhi chờ tôi với, người ta sợ lắm á."
Rồi hắn cũng lật đật chạy theo.
Toàn bộ Vệ gia lúc này chìm trong bầu không khí cực kỳ quỷ dị, tất cả đèn đuốc đều tắt ngóm, trong không gian chết chóc chỉ có tiếng chuông gió trên bậu cửa sổ phòng Trình Trình ở tầng hai đang kêu leng keng.
Quý Tang Ninh nhận ra những lá bùa cô để lại đều đã mất tác dụng.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, con nữ quỷ đó đã lợi hại đến mức này sao?
Không lý nào chứ......
Quý Tang Ninh cau mày, rõ ràng hôm đó nó đã sắp hồn phi phách tán rồi mà.
Quý Tang Ninh bước vào cánh cửa chính không hề khóa của Vệ gia.
Bên cạnh, Chu Hạ cũng vội vàng đi theo.
Đột nhiên, khung cảnh xung quanh thay đổi chóng mặt.
Trước mắt không còn là Vệ gia nữa, mà là một căn gác mái tối tăm.
Lúc này, họ đang ở trong ảo cảnh do con nữ quỷ kia tạo ra.
"Tí tách, tí tách."
Tiếng nước nhỏ giọt.
Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, đó căn bản không phải nước, mà là máu.
Máu thấm đẫm trần nhà.
"Á á, sợ quá."
Chu Hạ ôm chặt lấy Quý Tang Ninh: "Cái đệch, đây chẳng phải là... nhà của Kayako trong phim Ju-on sao?"
Con nữ quỷ này lúc còn sống chắc cũng xem không ít phim kinh dị đâu nhỉ.
Quý Tang Ninh gõ ba cái vào giữa trán Mộ Bạch, Mộ Bạch từ từ tỉnh lại, miệng vẫn còn nhét đôi tất thối của Chu Hạ, ú ớ như muốn nói điều gì đó.
Cô nắm lấy tay Chu Hạ, bắt hắn gỡ đôi tất ra.
Mộ Bạch thở dốc vài hơi, rồi lại bắt đầu lẩm bẩm Quỷ Vương Chú.
Đám lệ quỷ canh giữ bên ngoài lúc này đều tràn vào gác mái, khiến căn phòng nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên chật chội hẳn lên.
Trên cầu thang, có một con nữ quỷ đang bò xuống.
Toàn thân nó đầy máu, tứ chi vặn vẹo, cứ thế bò lồm cồm từng chút một về phía lối lên cầu thang, miệng phát ra những âm thanh khàn đặc, quái dị.
Đúng rồi, nó chính là Kayako.
Con nữ quỷ kia đã kéo đám người Quý Tang Ninh vào trong phim kinh dị, ngay tại nhà của Kayako......
Dù chỉ là ảo cảnh nhưng lại vô cùng chân thực.
Quý Tang Ninh né sang một bên, để đám lệ quỷ mà Mộ Bạch gọi đến đối đầu với nó.
Thế là, vô số con lệ quỷ cao thấp béo gầy, hình thù gớm ghiếc đồng loạt vây quanh Mộ Bạch, chằm chằm nhìn con Kayako đang bò xuống cầu thang.
Mộ Bạch vẫn trợn ngược mắt niệm chú.
Kayako: ......
"Si-mi-ma-sen."
Nó quay ngoắt đầu lại, bò ngược lên cầu thang với tốc độ nhanh gấp ba lần.
Xin lỗi nhé, làm quỷ bao nhiêu năm nay, tao chưa bao giờ thấy lượng đồng nghiệp đông đảo đến mức này.
Chuồn lẹ cho lành.
Tuy nhiên, Mộ Bạch cuối cùng cũng dừng câu chú, thốt ra một âm tiết kỳ lạ.
Giây tiếp theo, đám linh hồn mà hắn gọi đến đã lao về phía con Kayako đang định chạy trốn kia.
"Chạy đi đâu? Đứng lại."
Chu Hạ quát.
Còn chưa kịp thốt ra lời van xin, nó đã bị đám lệ quỷ của Mộ Bạch xé thành từng mảnh vụn......
"Mau, nhét tất lại vào mồm Mộ Bạch."
Quý Tang Ninh liên tục vẫy tay ra hiệu cho Chu Hạ.
Bây giờ chưa cần Mộ Bạch ra tay, cứ lên tầng hai xem tình hình đã.
"Chờ ngày mai Mộ Bạch tỉnh lại, bà tuyệt đối đừng nói là tối nay tôi nhét tất thối vào mồm nó nhé."
Chu Hạ vừa lầm bầm vừa nhanh tay nhét đôi tất đã đóng vảy vào miệng Mộ Bạch.
Mộ Bạch: ......
Khi câu chú dừng lại, đám lệ quỷ cũng ngừng cử động.
"Chiêu này của Mộ Bạch cũng khá ra phết đấy."
Quý Tang Ninh trầm ngâm nói.
Điểm mấu chốt là, Mộ Bạch dường như không điều khiển bọn chúng tấn công cô và Chu Hạ.
Hai người dìu Mộ Bạch lên tầng hai.
Cũng chính là tầng thứ hai của ảo cảnh.
Trên tầng hai có vài cái xác, ngoài xác của hai thiếu nữ ra, còn có một mụ già.
Hai thiếu nữ chết thảm khốc, bị người ta sống sờ sờ rút cạn máu, hoàn toàn khớp với tin tức Quý Tang Ninh nghe được trước đó.
Còn mụ già kia, hóa ra chính là mụ già mà Quý Tang Ninh nhìn thấy lúc trước, cũng chính là kẻ đã luyện hóa con nữ quỷ kia thành "khuê".
Mụ già bị bóp nát tim, chết không nhắm mắt.
Trước bàn thờ còn có một hình nhân giấy bị xé nát.
"Mụ ta dùng máu trinh nữ để luyện Quỷ Thủ, nhưng sau khi Quỷ Thủ thức tỉnh, kẻ đầu tiên nó giết lại chính là mụ."
Chu Hạ chỉ nhìn qua một cái đã đoán được đầu đuôi sự việc.
Những thiếu nữ này khi chết đi đều mang oán khí ngút trời, dùng máu của họ để tưới tắm cho con nữ quỷ, làm sao nó còn có thể giữ được lý trí?
Nó chỉ là một cỗ máy giết chóc mà thôi.
Đột nhiên, xác khô của thiếu nữ đang nằm, cùng với mụ già kia đều vặn vẹo vài cái, sau đó, dưới sự chứng kiến của Quý Tang Ninh, chúng từ từ bò dậy.
Oán khí mạnh mẽ ập thẳng vào mặt.
Mà đám lệ quỷ do Mộ Bạch gọi đến không biết vì lý do gì mà không thể lên được tầng hai.
Quý Tang Ninh nắm chặt Đả Hồn Tiên, đứng sát cạnh Chu Hạ, vẻ mặt hiếm khi trở nên nghiêm trọng.
Nơi này, dường như đã vượt ra ngoài phạm vi của ảo cảnh rồi.
Bất chợt, một tiếng chuông gió vang lên bên tai.
Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng, Ta Thành Đoàn Sủng Của Cả Triều Đình