King quay đầu nhìn lại, là Bạch Mục.
Anh ta không nắm rõ nhiều nội tình.
Nhưng anh ta đã từng gặp người đàn ông này.
Tại buổi tiệc rượu lần đó.
Tuy chỉ là thoáng qua nhưng ấn tượng rất sâu sắc.
Trực giác mách bảo anh ta rằng người đàn ông này và Nhược Vân có mối quan hệ không bình thường.
"Anh dựa vào cái gì mà nói thế?" Anh ta hỏi.
Bạch Mục cầm hoa, cụp mắt xuống: "Không dựa vào cái gì cả."
"Anh cứ coi như là lời nói bừa bãi của một kẻ đáng thương để tự an ủi mình đi."
Nói xong, Bạch Mục đặt bông cúc trắng xuống.
Nhắm mắt lại, đôi môi dường như đang thầm nói điều gì đó.
Nói xong, anh nhìn sâu vào di ảnh của Tần Nhược Vân một cái.
Anh sẽ không ngờ rằng cả đời này mình lại phải tham dự tang lễ của người mình yêu đến hai lần.
Mười tám năm trước là bi phẫn đan xen.
Mười tám năm sau là cảm giác bất lực của kẻ đứng trước biển rộng nhìn mây trôi.
Khắc sâu khuôn mặt đó vào tận tâm khảm, Bạch Mục liền xoay người đi.
Từ bóng lưng của Bạch Mục, King nhận ra tình cảm của người đàn ông này dành cho Tần Nhược Vân quá sâu đậm...
Không khí yên tĩnh và trang nghiêm.
Sau khi kết thúc, Quý Mộ Thu và Quý Sơ Hạ liền cáo từ rời đi.
Tần Viễn Thương không giữ họ lại.
Đều chẳng còn là trẻ con nữa, đường là phải tự mình đi.
Đến nước này ông vẫn không thể hoàn toàn buông bỏ.
Nhưng rốt cuộc cũng không xua đuổi họ nữa.
Tương lai nếu hai đứa cháu ngoại có chỗ nào cần giúp đỡ, ông cũng sẽ ra tay.
Nhưng chắc chắn là sẽ không chung sống như ông cháu nhà người ta.
Điều này đối với Quý Mộ Thu và Quý Sơ Hạ mà nói đã là đủ rồi.
Họ không tham đồ quyền thế của Tần gia.
Cái họ coi trọng từ đầu đến cuối đều là tình thân.
Cùng với việc bao nhiêu người lần lượt nằm xuống, trên thế gian này người thân cũng ngày một ít đi.
Vì vậy họ không muốn Quý Tang Ninh gặp chuyện.
Hiện tại có lẽ là sự sắp xếp tốt nhất.
Một người vẫn lên núi ẩn cư, tu thân dưỡng tính.
Một người vẫn tiếp tục nghiên cứu chuyên sâu, hy vọng có một ngày làm rạng danh đất nước.
Sau khi tang lễ kết thúc, Tần gia lại khôi phục lại sự yên bình như trước.
Quý Tang Ninh cũng bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị cho việc đi tìm nơi trú ngụ của Long Phượng.
Mở cánh cửa đó ra đã trở thành việc quan trọng hàng đầu của cô lúc này.
Vốn tưởng rằng là hành trình của một người.
Nhưng không ngờ Long ca và Điển ngục trưởng đều muốn đi cùng cô.
Cô dường như không hề cô đơn như mình tưởng tượng.
Mà trước khi xuất phát, cô đã hứa sẽ cùng Chu Hạ và Mộ Bạch đi nhổ tận gốc phố Ma Phương.
Phố Ma Phương là một nơi khá đặc thù.
Bên trong đều là những quái vật nửa người nửa ngỷ, giống như xác sống.
Chúng cấu xé, ăn thịt lẫn nhau như dã thú.
Đã sớm đánh mất đi đặc tính của con người.
Chỉ còn lại bản năng của thú dữ.
Vì vậy Ngô Quân vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý những quái vật không thể gọi là người này.
Nói là giết đi nhưng chúng vẫn luôn là những người sống có dấu hiệu sinh mệnh.
Để mặc thì hậu quả khôn lường, ngộ nhỡ một ngày nào đó xông ra ngoài thì đối với thành phố sẽ là thảm họa diệt vong.
Vì vậy Ngô Quân rất đau đầu, đến nay vẫn chưa nghĩ ra phương án giải quyết.
Thế là cứ luôn phái người canh giữ, gác lại cho đến tận bây giờ.
Cho nên Quý Tang Ninh đề xuất, Ngô Quân tự nhiên cũng vui vẻ giao cho cô làm.
Thực lực hiện tại của Quý Tang Ninh cực kỳ khủng khiếp, biết đâu cô sẽ có cách xử lý nơi này một cách hoàn mỹ.
Nói với Ngô Quân một tiếng xong, Quý Tang Ninh và Mộ Bạch liền khiêng Chu Hạ vẫn còn đang ngồi trên xe lăn đến lối vào.
Nơi đó hiện tại cửa mở toang, chỉ có một lớp phong ấn mỏng, do người của huyền học bộ canh giữ.
Tránh để người bên ngoài vô tình xông vào, cũng để ngăn quái vật bên trong nhân cơ hội tràn vào nhân gian.
Thấy là Quý Tang Ninh, thành viên huyền học bộ không chút do dự liền thả Quý Tang Ninh vào.
"Vị huynh đệ này vẫn còn ngồi xe lăn, hay là để chúng tôi giúp cô trông nom, bên trong thực sự có chút nguy hiểm."
Người đó nhìn thấy Chu Hạ đang ngồi trên xe lăn tứ chi gãy nát trông thảm hại vô cùng.
Do dự một chút vẫn lên tiếng.
Dù sao bên trong vẫn khá nguy hiểm.
Họ đã từng vào trong, suýt chút nữa là bay màu luôn rồi.
"Ồ không cần đâu, đây là bạn thân của tôi." Quý Tang Ninh nói.
"Dạ?"
Họ biết Chu Hạ là bạn thân của Quý Tang Ninh mà.
"Cho nên các anh đừng coi cậu ấy như phế nhân, cứ coi như người bình thường là được." Quý Tang Ninh cười cười.
Sau đó một tay nhấc bổng xe lăn, nhắm thẳng lối vào quăng cả người lẫn xe lăn Chu Hạ vào trong.
Chu Hạ vẫn còn đang ngơ ngác và mang thương tích: "..."
Cậu có một câu "đậu xanh rau má" thật sự là không thể không nói.
Mọi người: "..."
"Không hổ là bạn của cô, quả nhiên là tàn nhưng không phế!"
Họ chỉ đành khen lấy lệ.
"Chuyện nhỏ thôi." Quý Tang Ninh xua tay.
Cùng Mộ Bạch nhảy vào phố Ma Phương.
Cảnh tượng bắt đầu chuyển đổi nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc Quý Tang Ninh đã tới thế giới phố Ma Phương quỷ dị đó.
Bầu trời u ám khiến người ta có chút áp lực.
Rồi Quý Tang Ninh liếc mắt cái đã thấy Chu Hạ đang bị một vòng quái vật bao vây.
Chu Hạ hai chân hai tay đều bó bột, động cũng không động đậy được.
Bị một lũ quái vật đang nhìn chằm chằm chỉ hận không thể xé xác mình vây quanh, một cơ hội chạy trốn cũng không có.
Trông yếu đuối, đáng thương và bất lực vô cùng.
"Chu Hạ! Sao cậu không đợi tụi tôi?"
Quý Tang Ninh đột ngột ra tay, vung tay một cái đã đánh tan xác đám xác sống đó.
Mạnh đến mức khiến người ta phải sinh ra nỗi sợ hãi.
Chu Hạ: "..."
Chẳng phải chính bà quăng tôi vào đây sao?
Giờ lại ở đó mà hỏi hỏi hỏi.
Sự im lặng là cây cầu Cambridge đêm nay.
"Tiểu Ninh Ninh, tốt nhất là cậu thật sự coi tôi là bạn, chứ không phải muốn ám sát tôi." Cậu nghiến răng nghiến lợi.
"Cậu cư nhiên lại nghĩ tôi như vậy, thật khiến tôi đau lòng quá đi." Quý Tang Ninh nói một cách đầy lý lẽ.
"Mày cũng phải có tâm mới được chứ."
Chu Hạ giật giật khóe miệng.
Giây tiếp theo, lũ quái vật lại lao về phía cậu.
"A a a a Mộ Bạch cứu tôi, Tiểu Ninh Ninh cứu tôi."
Mộ Bạch và Quý Tang Ninh nhìn nhau, sau đó cả hai đồng thời giơ chân, một cước đá văng xe lăn của Chu Hạ đi.
Cả người cùng xe lăn bay cao tới mười mét.
Chu Hạ kêu oai oái nhìn phong cảnh trên trời, Quý Tang Ninh và Mộ Bạch thì chuyên tâm đối phó với lũ quái vật dưới đất.
Với thực lực của Quý Tang Ninh, Mộ Bạch thậm chí cảm thấy mình không có chỗ để nhúng tay vào, lũ quái vật đó ngay cả tiếng kêu thảm cũng chưa kịp phát ra đã nổ tung xác.
Ngay khoảnh khắc xe lăn của Chu Hạ tiếp đất, đợt xác sống vây tới này đã hoàn toàn bay màu.
"Này, hai người các cậu, đừng có đánh bay luôn cả cha mẹ tôi đấy nhé."
Chu Hạ run cầm cập lên tiếng.
Quý Tang Ninh thấy khó xử.
Vấn đề là lũ quái vật ở đây hầu như đều mất đi đặc tính của con người, thoái hóa thành quái vật.
Điều này dẫn tới việc ngoại hình của lũ quái vật đều na ná như nhau.
Cộng thêm việc họ chưa từng gặp cha mẹ Chu Hạ.
...Biết đâu màn giết chóc điên cuồng vừa rồi đã lỡ tay giết chết cha mẹ chưa từng gặp mặt của Chu Hạ rồi cũng nên.
Quý Tang Ninh chớp chớp mắt, ra tay bắt đầu dịu dàng hơn một chút.
Không thể nói là đến nắm tro cũng không để lại cho Chu Hạ được...
"Chu Hạ, cậu có chút ấn tượng nào không? Hoặc là cha mẹ cậu có đặc điểm gì?"
Mộ Bạch hỏi.
Vừa hỏi vừa đánh bay hai con quái vật đang lao tới.
"Đặc điểm?" Đôi mắt trong trẻo mà ngu ngơ của Chu Hạ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
"Tôi có gặp họ bao giờ đâu. Nói đến đặc điểm... tôi phong lưu tuấn tú thế này, họ chắc chắn cũng là nam thanh nữ tú rồi, hay là hai người cứ nhằm đứa nào xấu mà giết, đứa nào ưa nhìn thì để lại?"
"Ý cậu là muốn tụi tôi dùng phương pháp loại trừ?" Mộ Bạch giật giật khóe miệng.
"Cậu lấy cái thẻ bài của cậu ra đi, chẳng phải lúc trước là nhờ A Hiên lấy thẻ bạc ra mới gọi lại được một chút thần trí của họ sao?" Quý Tang Ninh chỉ hận không thể in một chữ "ngu" thật to dán lên trán Chu Hạ.
"Ồ đúng rồi nhỉ."
Chu Hạ sực tỉnh.
Muốn lấy cái thẻ bạc trên cổ ra nhưng vì tay gãy nên chỉ có thể vụng về dùng đầu để cắn: "Ây ây, Mộ Bạch mau lại giúp tôi một tay."
Mộ Bạch chỉ đành bất lực giúp Chu Hạ lấy thẻ bạc từ trong cổ ra.
Vừa lấy ra đã thấy hai con quái vật lại lao tới.
Mộ Bạch vội vàng tung một cước vào xe lăn, đá văng xe lăn đi, tiện thể đè bẹp luôn hai con quái vật đó.
"Này, tôi là anh em tốt của ông, chứ không phải một viên gạch đâu nhá."
Thật sự coi cậu là nơi nào cần thì dời đến đó luôn rồi.
Chu Hạ ngậm thẻ bạc trong miệng kêu oai oái.
Ngay sau đó, hai con quái vật khác không biết từ đâu chui ra, mắt sáng rực lao về phía Chu Hạ.
Xong rồi xong rồi.
Tiêu đời rồi!
Đồng tử Chu Hạ giãn ra.
Quý Tang Ninh vừa định bóp chết hai con quái vật không biết trời cao đất dày này, ai ngờ chúng lao tới liền ôm Chu Hạ mà khóc.
Hai con quái vật khóc lóc thảm thiết, nước mũi ròng ròng.
Quý Tang Ninh dừng động tác lại, lặng lẽ quan sát.
Mộ Bạch dường như cũng nghĩ tới điều gì đó.
Thần sắc hai người trở nên phức tạp thêm vài phần.
"Hai người... chính là cha mẹ của con sao?"
Chu Hạ ngây người nhìn hai kẻ đã biến thành quái vật, không còn giống người nữa.
Họ rõ ràng cũng nhận ra chiếc thẻ bạc đó.
Nhưng họ không biết nói, cũng không biết Chu Hạ đang nói gì, chỉ khóc theo bản năng.
Chu Hạ liền để mặc họ ôm khóc.
Cậu đã tìm kiếm bao nhiêu năm, cứ ngỡ mình là đứa trẻ bị bỏ rơi.
Không ngờ cha mẹ vẫn luôn thoi thóp ở cái nơi quỷ quái này.
Mà người anh em song sinh cũng vừa mới chết không toàn thây cách đây mấy ngày.
Đề xuất Ngọt Sủng: Thập Niên 60: Đổi Chồng Bảy Bận, Đổi Vận Giàu Sang