Chương 439: Thủ đoạn của cô thật máu me

Nghe xong lời A Huyền, Mộ Bạch im lặng hồi lâu.

Nhất định phải quán triệt triệt để thiết lập nhân vật thâm trầm.

Sau đó, cậu nhìn mặt nước, nhếch môi lắc đầu: "Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi không có giúp cậu."

"Nói bậy, cậu rõ ràng đã giúp tôi."

A Huyền cau mày, tại sao Mộ Bạch lại không chịu thừa nhận chứ?

Là lo lắng bị phát hiện sao?

"Tôi đã nói rồi, là cậu nghĩ nhiều thôi."

Mộ Bạch thậm chí còn không quay đầu lại.

Cậu càng như vậy, A Huyền càng cảm thấy Mộ Bạch đang che giấu điều gì đó.

Không khỏi có chút khó coi.

"Cậu coi tôi là bạn rồi đúng không?"

Nếu không thì tại sao Mộ Bạch lại cứu anh ta, rồi lại không muốn thừa nhận chứ?

"Chúng ta không thể trở thành bạn được, chúng ta... lập trường khác nhau."

Mộ Bạch nghe thấy lời này, sắc mặt cuối cùng cũng có chút thay đổi, giọng điệu hiếm khi không còn kiên định như vậy nữa.

A Huyền nghe thấy vậy, thấy có cơ hội!

"Không có lập trường nào khác biệt cả, chỉ cần cậu bằng lòng làm bạn với tôi... chúng ta chính là bạn, không có cậu, hôm đó có lẽ tôi đã chết rồi."

"Mộ Bạch, rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?"

A Huyền đưa tay đặt lên vai Mộ Bạch.

Khó khăn lắm mới gặp được Mộ Bạch một mình, kiểu gì cũng phải nắm bắt cơ hội.

Mộ Bạch thầm nhìn A Huyền một cái.

Nghĩ thầm cơ hội đã dâng tận miệng thế này rồi mà còn không biết dùng, nếu đã vậy thì để cậu tự mình thúc đẩy cốt truyện vậy.

"Cậu kể thêm cho tôi nghe về Tam Nhãn Hội đi, có thể hồi sinh người chết không?"

"Hồi sinh người chết?" Trong đôi mắt vốn luôn tinh ranh của A Huyền ẩn chứa vài phần trong sáng pha chút ngu ngơ.

"Tôi biết rồi, cậu là vì biết chuyện của mẹ Quý Tang Ninh nên muốn hỏi chuyện này?"

A Huyền lập tức hiểu ra.

Mộ Bạch đương nhiên biết, muốn có được lòng tin thì nói suông là không thể.

Chỉ khi mình có điều cầu cạnh mới có thể khiến A Huyền xóa bỏ hiềm nghi.

Thực tế Mộ Bạch hoàn toàn nghĩ nhiều rồi.

A Huyền bây giờ đã tin tưởng cậu đến cực điểm rồi...

"Ừm, vậy nên Tam Nhãn Hội có thể hồi sinh người chết không?"

Mộ Bạch hỏi.

"Chuyện này chỉ có Hội trưởng mới làm được." A Huyền nói.

"Thật ra Tam Nhãn Hội của chúng tôi không tồi tệ như cậu tưởng đâu, cậu có thể cứu tôi chắc hẳn cũng đã nhận ra điểm này."

A Huyền tiếp tục quan sát ánh mắt của Mộ Bạch.

"Tôi cứu cậu không liên quan gì đến lập trường." Mộ Bạch dừng lại một lát rồi tiếp tục: "Vậy nên, Hội trưởng có thể giúp hồi sinh người chết?"

"Đúng vậy, Mộ Bạch, gia nhập với chúng tôi đi, tôi chính thức gửi lời mời tới cậu, cậu muốn gì cũng sẽ có."

A Huyền cảm thấy thời cơ đã chín muồi, thử gửi lời mời tới Mộ Bạch.

Mộ Bạch không lập tức từ chối, trên mặt thoáng hiện vẻ do dự.

"Ngại quá, hôm nay đến đây thôi, tôi về trước đây."

Mộ Bạch thu dọn trang bị, quyết định rời đi.

Tất nhiên không thể đồng ý ngay lập tức rồi.

Phải câu thêm chút nữa.

Dù sao cá đã cắn câu, Mộ Bạch không vội lúc này.

Nếu Chu Hạ ở đây, kiểu gì cũng phải cà khịa một câu: anh chàng hệ câu dẫn này...

"Được, Mộ Bạch, bất kể câu trả lời cuối cùng của cậu là gì thì cũng không ngăn cản chúng ta là bạn."

A Huyền chân thành nói.

Ừm, Mộ Bạch đã bắt đầu dao động rồi, chắc chắn có cơ hội.

Anh ta định chơi một vố "vô gian đạo" với Quý Tang Ninh!

Tất nhiên, anh ta cũng thực lòng muốn làm bạn với Mộ Bạch.

Mộ Bạch sẽ không bao giờ biết được, hình ảnh Mộ Bạch để anh ta đi hôm đó có thể khiến anh ta nhớ cả đời.

Mộ Bạch khựng người lại một lát.

"Ừm."

Cậu khẽ gật đầu rồi rời đi trước mặt A Huyền.

A Huyền lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Mộ Bạch đi xa, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười.

Anh ta không thể để phụ thân đại nhân thất vọng thêm nữa.

Hiện tại nhiệm vụ chính của anh ta là khiến Mộ Bạch gia nhập Tam Nhãn Hội, sau đó tung một đòn chí mạng cho Quý Tang Ninh.

Mộ Bạch đương nhiên cũng biết ánh mắt của A Huyền đang dán vào mình.

Rất tốt, cậu cũng chuẩn bị chơi một vố "vô gian đạo" với A Huyền.

Hai người đều đang âm thầm tính kế nhau, nhưng cuối cùng dường như Mộ Bạch vẫn cao tay hơn một bậc.

Luôn dắt mũi A Huyền mà đi.

A Huyền định sẵn là phải nếm mùi thất bại hết lần này đến lần khác.

Quay lại Tần gia, Chu Hạ đang cắn hạt dưa.

"Thế nào rồi? Có tiến triển gì chưa?"

"Cậu xem."

Mộ Bạch đặt xô xuống, bên trong là hơn nửa xô cá: "Cậu xem, hôm nay thu hoạch khá đấy."

Thấy lão gia tử cũng ở đó, Mộ Bạch lại chào hỏi lão gia tử.

"Ui chao, tiểu Mộ Bạch kỹ thuật khá đấy, hôm nào cùng ông nội Tần đi câu cá nhé."

Mắt lão gia tử sáng lên.

"Mộ Bạch cung kính không bằng tuân mệnh." Mộ Bạch lập tức nói.

"Vậy chắc hẳn hôm nay câu được không chỉ có nửa xô cá này đâu nhỉ?" Tần Viễn Thương lại nói.

"Quả nhiên cái gì cũng không qua được mắt ông nội Tần."

Mộ Bạch cười khổ một tiếng.

"Ha ha ha ha, già rồi già rồi, không hiểu nổi cách chơi của giới trẻ các cháu nữa, nhưng nhất định phải chú ý an toàn đấy nhé."

Tần Viễn Thương không hề có ý định muốn biết tất cả mọi chuyện.

Lão biết mình già rồi.

Cũng biết mình không giúp được gì cho Quý Tang Ninh.

Điều có thể làm là cố gắng hết sức không kéo chân sau của bọn trẻ.

Nói xong, lão cười khà khà đi ra vườn hoa.

"Vậy nên A Huyền cắn câu rồi à?"

Chu Hạ trầm ngâm hỏi.

"Ừm." Mộ Bạch gật đầu.

Mắt Chu Hạ hơi mở to, giống như nằm trong dự liệu nhưng lại không khỏi có chút lo lắng: "Cẩn thận đấy, đừng để anh ta phát hiện ra."

"Tôi biết rồi."

Mộ Bạch vỗ vai Chu Hạ.

"Lần này cậu hành động một mình, ừm... đừng có để bị lôi kéo thật đấy nhé." Chu Hạ nói như để khuấy động bầu không khí.

"Hử?" Mộ Bạch đột nhiên ngẩng đầu, cơ mặt giật giật một cái: "Cậu thấy tôi sẽ bị thế à?"

"Hả?" Chu Hạ ngẩn người một lát: "Không, cậu tất nhiên là không rồi! Cậu là anh em tốt từ nhỏ đến lớn của tôi mà."

"Ha ha ha." Mộ Bạch hiếm khi lộ ra nụ cười, khiến khuôn mặt thanh tú có thêm vài phần dịu dàng và ấm áp: "Tôi gửi tin nhắn cho Tang Ninh."

"Cũng không biết cô ấy bây giờ thế nào rồi, nói là đi tìm hậu duệ Dược Vương mà bao nhiêu ngày rồi không có tin tức gì."

"Cô ấy tự biết chừng mực, chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được."

Mộ Bạch đang soạn tin nhắn.

Sau khi gửi đi, cậu lập tức xóa sạch nhật ký.

A Huyền chắc chắn sẽ sớm tìm tới cậu.

Cậu cũng phải tiết lộ cho A Huyền một số thông tin không quan trọng.

Chỉ tiếc là tin nhắn đó Quý Tang Ninh định sẵn là không nhận được.

"A, tin nhắn của Quý tiểu thư."

Tôn Chi Huyền cầm điện thoại của Quý Tang Ninh.

Tin nhắn chỉ có bốn chữ: "Cá đã cắn câu."

Tôn Chi Huyền bỗng thấy mình bị cuốn vào một âm mưu lớn.

Bây giờ muốn rút lui dường như không kịp nữa rồi...

"Mình vẫn nên luyện dược thôi."

Tắt điện thoại của Quý Tang Ninh, Tôn Chi Huyền quyết định làm tốt bổn phận của một hậu duệ Dược Vương.

Nếu Quý Tang Ninh không về được, anh ta chỉ có thể đem đống đan dược này đi bán rồi xách dép chạy trốn thôi.

Quý Tang Ninh sau khi trải qua một đêm nơm nớp lo sợ, cuối cùng cũng đợi được cứu tinh.

Mười đầu ngón tay Khánh Thái Lang vẫn còn quấn băng gạc, đứng trước mặt Quý Tang Ninh, cung kính cúi đầu.

"Cởi ra."

Quý Tang Ninh hạ lệnh.

Khánh Thái Lang dù sao cũng là Phó hội trưởng, muốn tới đây đương nhiên rất đơn giản.

Đang lúc anh ta định cởi hồng tuyến trên người Quý Tang Ninh thì mấy thị nữ chăm sóc Quý Tang Ninh lại đi vào.

"A, Phó hội trưởng, sao ngài lại ở đây?"

Thị nữ xinh đẹp đặt thức ăn xuống.

Khánh Thái Lang liền thu tay định cởi hồng tuyến cho Quý Tang Ninh lại, xoay người ôm một thị nữ xinh đẹp vào lòng, đặt ngồi lên đùi mình.

"Tôi không thể tới đây sao?" Khánh Thái Lang vỗ vỗ mông thị nữ.

"A, Phó hội trưởng ghét quá."

Thị nữ thẹn thùng nói.

Quý Tang Ninh lạnh lùng nhìn.

Cô đối với văn hóa ở đây thực sự...

"Ra ngoài đi, tôi muốn trò chuyện với Quý tiểu thư một chút."

"Tất nhiên, tạm thời đừng thông báo cho Hội trưởng."

Khánh Thái Lang nói.

"Nhưng Hội trưởng đại nhân đã nói ở đây chỉ có ngài ấy mới được vào."

Thị nữ rõ ràng có chút khó xử, nhỏ giọng nói.

"Nói vậy là các cô không nghe lời tôi?"

Khánh Thái Lang bóp mạnh vào ngực thị nữ một cái, khiến thị nữ khẽ rên lên một tiếng.

"Không phải, thưa Phó hội trưởng đại nhân, chúng tôi cũng là làm theo mệnh lệnh của Hội trưởng mà..." Thị nữ nũng nịu nói.

"Ừm, vậy à."

Khánh Thái Lang nheo mắt.

Rồi lại nhìn Quý Tang Ninh.

Quý Tang Ninh chỉ khẽ gật đầu với anh ta.

Khánh Thái Lang liền hiểu ý của Quý Tang Ninh.

Tay thuận thế đặt lên cổ thị nữ.

"Rắc!"

Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.

Cổ thị nữ bị bẻ gãy, cái đầu bị Khánh Thái Lang xách trong tay.

"A, a a, a!"

Các thị nữ khác lập tức sợ hãi hét lên chói tai, ngã nhào xuống đất tứ tán.

"Cút ra ngoài."

Khánh Thái Lang ném cái đầu trong tay về phía các thị nữ, cười một cách cuồng dại.

"Vâng, vâng, chúng tôi ra ngay đây."

Những thị nữ còn sống sợ đến mức mặt không còn giọt máu, bò lê bò càng lăn ra khỏi phòng.

Duy chỉ có xác của thị nữ đã chết kia là không ai ngó ngàng tới.

"Ừm, thủ đoạn của anh đúng là máu me thật."

Quý Tang Ninh nhìn vết máu bắn lên người mình, có chút ghét bỏ.

Khánh Thái Lang lau máu trên tay, cung cung kính kính nói: "Đã gây rắc rối cho Quý tiểu thư rồi, thật ngại quá."

Làm gì còn vẻ hống hách lúc trước nữa.

Đề xuất Bí Ẩn: Ủ Quỷ
BÌNH LUẬN