"Đi theo tôi đi, dược liệu bao đủ."
Quý Tang Ninh tung ra mồi nhử của mình.
Cô cũng là người biết lý lẽ.
Nghĩa là, tiên lễ hậu binh.
Giả sử Tôn Chi Huyền là người có thể nói chuyện được, cô sẽ đàng hoàng mời người ta về.
Giả sử Tôn Chi Huyền nói không thông, vậy cô sẽ trực tiếp bắt cóc Tôn Chi Huyền đi luôn.
Chỉ có hai lựa chọn như vậy thôi.
Tất nhiên, quyền lựa chọn nằm trong tay chính Tôn Chi Huyền, mặc dù kết quả đều như nhau...
"Hiện tại tôi chưa có kế hoạch rời khỏi đây."
Tôn Chi Huyền lắc đầu.
Quả nhiên là người nói không thông.
Quý Tang Ninh gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Đã như vậy, sáng mai trực tiếp bắt cóc anh ta đi thôi.
Sau khi Tôn Chi Huyền rửa bát xong.
Tôn Chi Huyền mới đi vào gian chính, gần như là thành kính mà mở vali ra.
Sau đó cẩn thận nâng một củ nhân sâm lên, đưa dưới ánh đèn ngắm nghía kỹ lưỡng.
Mặc dù chưa từng tự mình thực hành, nhưng dựa theo những gì ghi chép trong sách, củ nhân sâm này ít nhất cũng hai ba trăm năm.
Giá trị liên thành nha.
Mà dược liệu quý giá như vậy, ở đây có cả một vali.
Tôn Chi Huyền vì kích động mà khuôn mặt thậm chí có chút ửng đỏ.
Nhẹ nhàng đặt nhân sâm xuống, anh nhìn Quý Tang Ninh: "Những loại đan dược cô muốn luyện chế gồm những loại nào?"
Quý Tang Ninh đưa một tờ giấy cho anh: "Chỗ này."
Tôn Chi Huyền đọc lướt qua một lượt, sắc mặt không có thay đổi gì lớn.
Những đan phương này sớm đã lặp đi lặp lại hàng ngàn lần trong đầu anh, anh nhìn một cái là biết ngay.
"Được, cứ giao hết cho tôi đi."
Tôn Chi Huyền xoa xoa tay, chuẩn bị làm một mẻ lớn.
"Anh chắc chắn không đi cùng tôi chứ? Trong môi trường này, anh có thể yên tâm luyện đan sao?"
Quý Tang Ninh thản nhiên vắt chéo chân nhìn anh.
"Tôi biết vali dược liệu này giá trị liên thành, nhưng cô yên tâm đi, tôi sẽ không để bọn họ phát hiện ra đâu, tôi sẽ bảo vệ tốt đống dược liệu này."
Tôn Chi Huyền nói.
"Hửm?"
Ánh mắt Quý Tang Ninh nhìn ra ngoài nhà, chỉ thấy một bóng đen lẳng lặng di chuyển đi.
"Hy vọng anh có thể bảo vệ tốt đống dược liệu này."
Quý Tang Ninh nói.
Cô thực sự muốn đào góc tường Tôn Chi Huyền đi.
Đã như vậy, cứ để Tôn Chi Huyền hoàn toàn hết hy vọng, anh mới có thể tâm phục khẩu phục đi theo cô.
"Tôi nhất định sẽ!"
Tôn Chi Huyền vỗ ngực đảm bảo với Quý Tang Ninh.
Trước đây dược liệu anh kiếm được đều bị lén lút lấy đi bán, anh nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng lần này, là đồ vật thuộc về Quý Tang Ninh.
Anh có nói gì cũng phải bảo vệ cho tốt.
Nhưng anh không hề hay biết, cuộc trò chuyện của bọn họ sớm đã bị người ngoài tường nghe thấy rồi.
Tôn Phong trên đầu vẫn còn quấn băng gạc.
Lộ ra một đôi mắt cuồng nhiệt.
Dược liệu giá trị liên thành?
Cái này mà đem đi bán được, chẳng phải phát tài rồi sao?
Còn mụ già kia đi lâu thế rồi sao vẫn chưa về?
Cái thứ đó rốt cuộc đã mang về chưa hả?
Tôn Phong nhìn ra ngoài cổng sân, dường như thấy bóng người đang tiến lại gần.
Về rồi!
Hắn mừng rỡ trong lòng.
Sau đó lạnh lùng liếc nhìn gian chính một cái.
Hừ, con ranh chết tiệt.
Hai lần làm hắn bị thương, còn làm hắn gãy cả răng cửa.
Lần này xem hắn xử lý cô thế nào.
Tôn Phong quay về phòng mình, không lâu sau, thím Tôn lén lút đẩy cửa bước vào.
"Thế nào rồi?"
Tôn Phong hít hà hỏi.
Vừa mở miệng là đau thấu tim gan.
"Xong rồi con trai, mẹ con ra tay thì có bao giờ không thành công chứ? Đảm bảo đêm nay sẽ khiến con ranh đó ngoan ngoãn phục tùng."
Thím Tôn lén lút móc từ trong túi ra một gói giấy nhỏ.
Tỏa ra một mùi hương lạ lùng, ma mị và cực mạnh.
Giống như lời thì thầm của yêu tinh, khiến đầu óc người ta trĩu nặng.
Cho Tôn Phong xem một cái xong, thím Tôn lập tức gói lại: "Lát nữa mẹ sẽ đi bỏ vào phòng nó."
"Tốt." Tôn Phong hai mắt sáng rực.
Hắn muốn trả thù Quý Tang Ninh.
Không chỉ muốn vét sạch tiền trên người Quý Tang Ninh, còn muốn bán sạch đống dược liệu kia.
Tất nhiên, một mỹ nhân như vậy hắn cũng sẽ không bỏ qua.
Hắn nhất định phải ngủ với cô!
Sau đó chụp lại ảnh khỏa thân và video ngắn của cô.
Muốn hắn xóa đi thì đưa tiền.
Hắn sớm đã nhìn ra gia thế của Quý Tang Ninh không hề tầm thường rồi...
Lần này Tôn Phong hắn chắc chắn sẽ đổi đời.
Hai mẹ con âm mưu chuyện gì, Quý Tang Ninh thực sự không biết.
"Cô gái nhỏ à, phòng của cô là gian buồng phía Tây kia nhé, tôi đã dọn dẹp xong cho cô rồi."
Thím Tôn không lâu sau đã đi tới, nói với Quý Tang Ninh.
Thái độ hòa nhã so với lúc trước hoàn toàn khác biệt.
Có quỷ.
Quý Tang Ninh và Tôn Chi Huyền ăn ý dừng cuộc trò chuyện.
Tôn Chi Huyền cũng nhíu mày, cảm thấy thím bây giờ kỳ kỳ quái quái?
Nhưng anh không hỏi ra miệng.
Có lẽ thím đã nhận ra lỗi lầm của mình rồi.
"Tôi dẫn cô đi nghỉ ngơi."
Thím Tôn vồn vã mời Quý Tang Ninh.
"Được."
Quý Tang Ninh quyết định xem hai mẹ con này đang giở trò mèo gì.
Vừa rồi còn muốn đâm chém cô, bây giờ đã nhiệt tình dọn phòng cho cô.
Kẻ ngốc đến đây cũng có thể nhìn ra điểm bất thường đúng không?
Huống chi cô còn không phải kẻ ngốc.
Thế là Quý Tang Ninh rảo bước đi cùng thím Tôn.
Tôn Chi Huyền cũng xách vali lên, chuẩn bị đem về phòng mình.
Khoảnh khắc xách lên, thím Tôn tham lam liếc nhìn một cái.
Vừa nãy con trai bảo bối đã nói rồi, trong này có nhân sâm trăm năm, linh chi tuyết gì đó, giá trị liên thành...
"Đến nơi rồi."
Quý Tang Ninh bước vào gian buồng phía Tây, đập vào mũi là một mùi hương nồng nặc.
Không nói rõ được là mùi hương gì, nhưng cảm thấy hơi có chút "mùi nứng".
"Phòng lâu rồi không có người ở, tôi có xịt chút nước hoa, lát nữa là hết mùi thôi, cô cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Thím Tôn giải thích.
Sau đó không đợi Quý Tang Ninh nói gì đã rời khỏi phòng.
Cửa không đóng, Quý Tang Ninh dõi mắt nhìn thím Tôn rời đi.
Cuối cùng tự mình đóng cửa lại.
Đi một vòng phát hiện ra nguồn gốc của mùi hương dưới gầm giường.
Bột màu hồng.
Trong một gói giấy.
Lại vụng về đến mức này sao?
Thậm chí không thèm ngụy trang một chút.
Dù là rắc ở bậu cửa sổ giả làm thuốc chuột cũng được mà?
Quý Tang Ninh nhíu mày, vừa chê bai sự ngu xuẩn của thím Tôn, vừa đưa tay lấy gói giấy đựng bột màu hồng ra.
Trên lớp bột màu hồng có một luồng khí màu hồng nhạt đang tỏa ra.
Chính là cái mùi này.
Dẫn dụ, mập mờ, lại có chút mùi "dâm".
Tất nhiên, cái mùi này không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Quý Tang Ninh.
Cô càng tò mò đây là cái thứ gì hơn.
Sao có chút giống... mùi của hồ ly?
Quý Tang Ninh dứt khoát đặt nó lên chiếc tủ gỗ cạnh giường.
Luôn cảm thấy cái thứ này không đúng lắm.
Thế là Quý Tang Ninh khoanh tay, nhìn cái thứ này bay hơi từng chút một.
Đúng vậy, cô phát hiện ra bột phấn theo luồng khí bay hơi sẽ vơi đi.
Thời gian không biết trôi qua bao lâu, Quý Tang Ninh cuối cùng cũng nhìn ra hình dạng của nó,
Hóa ra... thực sự là một con hồ ly?
Hai mẹ con kia có biết cái thứ này sẽ biến thành hồ ly không?
Chính xác mà nói, là Hồ Tiên,
Vùng này có một số người sẽ thờ phụng Xuất Mã Tiên,
Hồ Tiên là một trong năm đại tiên gia.
Hồ Tiên từ từ hóa thành một người phụ nữ khỏa thân, dáng vẻ mê người.
Khoảnh khắc nhìn thấy Quý Tang Ninh, người phụ nữ khỏa thân nhe nanh trực tiếp lao tới.
Xuất Mã Tiên và Thiên sư bắt ma nước sông không phạm nước giếng.
Quý Tang Ninh bình thường cũng chưa từng gặp Xuất Mã Tiên.
Thế là mang theo vài phần tò mò, trực tiếp rút đào mộc kiếm ra, giao đấu với người phụ nữ khỏa thân.
"Ngươi chớ có nhúng tay vào!"
Người phụ nữ nhe nanh, như một con dã thú đang giận dữ, quát mắng Quý Tang Ninh.
"Vậy ngươi muốn làm gì?"
Quý Tang Ninh hỏi.
"Cô bà đây muốn lấy mạng hắn!"
Giữa lông mày Hồ Tiên đều tỏa ra sát khí.
Cái chữ "hắn" này chắc là chỉ Tôn Phong.
"Tôn Phong?" Quý Tang Ninh tức khắc thu kiếm lại, lùi sau vài bước.
Hồ Tiên cũng phát hiện Quý Tang Ninh không dễ chọc, nên cũng không tìm đánh thêm lần nữa.
Hai người cách nhau một khoảng, nhìn chằm chằm đối phương.
"Ngươi không phải do nhà hắn mời đến để bảo vệ hắn à?" Hồ Tiên mở lời trước.
"Ngươi không phải do nhà hắn mời đến để hại ta à?"
Quý Tang Ninh cũng hỏi lại.
Nói xong, hai người lại đồng thời đánh giá đối phương.
"Được, xem ra chúng ta không phải kẻ thù."
Hồ Tiên quả nhiên rất thông minh lanh lợi.
Trong nháy mắt đã hiểu ra hai người không phải quan hệ đối địch.
Cho dù là đang khỏa thân, cô ta cũng không sợ, mà hào phóng để Quý Tang Ninh đánh giá.
"Cái tên Tôn Phong đó, đã bắt lấy đứa cháu gái mà ta sủng ái nhất, lột da đem đi bán, hài cốt còn bị vứt bỏ tùy tiện trong rừng núi, bị đám dã thú gặm nhấm đến mức thảm hại."
"Cô bà đây không báo thù này thì nuốt không trôi cơn giận, ngươi tốt nhất đừng có ngăn cản ta."
Hồ Tiên cười cười, bình tĩnh nói ra mục đích của mình.
"Hóa ra là vậy." Quý Tang Ninh gật đầu: "Ta không ngăn cản ngươi, ngươi cứ tùy ý phát huy."
"Hửm? Chắc chắn chứ?"
Ánh mắt Hồ Tiên đột nhiên trở nên mập mờ.
"Sao thế?" Quý Tang Ninh không hiểu.
"Không có gì, cứ đợi đấy."
Hồ Tiên "vèo" một cái, quay trở lại giường, nằm nghiêng vân vê lọn tóc của mình.
"Con bé này, bản lĩnh ngươi mạnh thế này? Đến đây làm gì hả?"
"Ta đến để tìm người."
Đã bị chiếm mất giường, Quý Tang Ninh liền ngồi vào chiếc ghế duy nhất.
Cô muốn xem thử, Hồ Tiên định phát huy như thế nào.