Chương 372: Long ca anh vất vả rồi

Nhìn cái ánh mắt đầy "trí tuệ" của con Ma Lâu, Quý Tang Ninh thực sự không dám liên tưởng nó với cự long.

"Rồng, là ông phải không rồng?" Quý Tang Ninh ướm hỏi một câu.

Con khỉ nhỏ từ mũi hít hà ra hai luồng hơi nóng, giống như đang trả lời câu hỏi của Quý Tang Ninh.

Nhận được câu trả lời khẳng định, biểu cảm của Quý Tang Ninh thật khó tả.

Vậy nên con cự long biến thành Ma Lâu này là tới tìm cô tính sổ hả...

Rốt cuộc là sai ở chỗ nào chứ...

Sau cú sốc ban đầu, Quý Tang Ninh đánh bạo tiến tới véo tai con Ma Lâu.

Lại lật móng vuốt của nó lên quan sát.

"Đừng nói nha, giống hệt khỉ thật luôn."

Quý Tang Ninh lẩm bẩm một câu.

Ánh mắt Ma Lâu lập tức nổi giận.

Nó đã thảm thế này rồi, Quý Tang Ninh còn mỉa mai nó như vậy.

A a a, Quý Tang Ninh cái đồ nhân loại đáng ghét không có lương tâm này.

Xem cự long tôn quý phun một ngụm long tức chết tươi cô...

Nó há miệng ra, làm một tư thế như muốn nôn.

Sau đó phát ra tiếng "phụt" một cái.

Ngoài ra thì chẳng còn gì nữa.

A a a a cự long tôn quý biến thành khỉ rồi, không phun ra nổi long tức nữa.

Bi phẫn đến một mức độ nhất định, mắt nó đỏ rực lên.

Nó dang hai cánh tay dài đầy lông lá ra, định nhào tới bóp chết Quý Tang Ninh.

Đều tại tấm Vô Tự Bi rách nát mà cô đưa cho nó.

Mẹ kiếp nó bị mẻ mất một góc, khiến nó rơi rụng xích mẻ ngay khoảnh khắc biến thân quan trọng nhất, cuối cùng người không biến thành, lại biến thành cái thứ giống người này.

Còn bị Chu Hạ bọn họ gọi là Ma Lâu.

Tức chết nó rồi.

Nó nhất định phải bóp chết Quý Tang Ninh!

Yến Huyền lại vươn cánh tay dài ra, ấn lên đỉnh đầu nó.

Khiến hai cánh tay đầy lông của nó cứ vung vẩy loạn xạ nhưng thế nào cũng không chạm tới thân hình Yến Huyền.

"Gào... gào..."

Nó gào thét điên cuồng.

Cự long cả đời này chưa bao giờ uất ức như thế.

Nó cảm thấy mình lúc này giống như một chú hề, bị xoay như chong chóng trong lòng bàn tay người khác.

Biến thành Ma Lâu đã đành, tức nhất là nó hiện tại hoàn toàn đánh không lại người đàn ông này nữa.

Cự long tức quá, dứt khoát ngồi bệt xuống đất òa khóc nức nở.

Giơ móng vuốt lên lau nước mắt.

Tiếng khóc nghe mà mủi lòng...

Nỗi uất ức từ tận đáy lòng thể hiện rõ mồn một qua tiếng khóc...

Mọi người: "..."

Cảm thấy mình thật quá đáng nha...

"Ninh Nhi, chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Nó trông có vẻ đáng thương quá..."

Chu Hạ bò dậy, tiến lên phía trước nói.

Chưa bao giờ thấy con khỉ nào khóc thảm thiết đến thế.

"Cậu có biết nó là ai không?" Quý Tang Ninh quay đầu lại.

Cô cũng thấy thảm.

Dẫu sao một con cự long oai phong lẫm liệt tôn quý, thoắt cái biến thành con Ma Lâu nhỏ xấu xí, đổi lại là ai cũng không thể chấp nhận nổi.

Nhưng chuyện này cũng không thể đổ hết lên đầu cô được...

Ai mà biết được con trăn khổng lồ lại mài răng làm mất một góc của tấm Vô Tự Bi chứ.

Kết quả khiến cự long biến thành thế này.

"Nó là ai? Nó ngoài là Ma Lâu ra thì còn có thể là ai nữa?" Chu Hạ chọc chọc vào con Ma Lâu vẫn đang gào khóc.

Quý Tang Ninh ghé sát tai Chu Hạ: "Cự long."

Cái tay Chu Hạ đang chọc Ma Lâu như bị điện giật, khựng lại giữa không trung.

Đưa tới cũng không xong mà thu về cũng chẳng được.

Toang rồi.

Sau này cự long biến hình trở lại, liệu có phun một ngụm long tức tiễn cậu ta lên đường không?

Cái tay đang đờ ra, cuối cùng nhẹ nhàng vuốt ve lông của Ma Lâu.

"Long ca, anh vất vả rồi, chịu khổ rồi, để em vuốt lông cho anh cho xuôi."

Sắc mặt Chu Hạ thay đổi nhanh như lật bánh tráng.

Khóe miệng treo nụ cười giả trân tiêu chuẩn, vuốt lông cho Ma Lâu thật thoải mái.

"Long ca anh xem anh kìa, tới thì cứ tới thôi, còn đặc biệt biến thành thế này, anh xem, chẳng phải gây ra hiểu lầm sao? Nhưng mà anh cũng đừng khóc nữa, tới đây thì cứ coi như về nhà mình vậy."

"Sau này chúng ta là anh em kết nghĩa khác cha khác mẹ, đi thôi, em trai đưa anh đi xem nhà mới."

Chu Hạ dắt móng vuốt của Ma Lâu... không, của Long ca đứng dậy, cẩn thận dìu nó bước ra khỏi đám đông.

Cái trình độ nịnh nọt đúng là đỉnh của chóp.

Nước mắt Long ca lập tức thu lại, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh nhìn kỹ Chu Hạ một lượt.

Một lát sau, Long ca vỗ vỗ lên mu bàn tay Chu Hạ.

Chẳng cần nói gì nữa, đúng là người thân mà.

Rõ ràng, biểu hiện của Chu Hạ lúc này đã hoàn toàn nhận được sự tán đồng của Long ca...

Nhìn Chu Hạ khúm núm cung kính rước Long ca vào trong, còn Long ca thì lại oai phong như tân hoàng đăng cơ vậy.

Mọi người: "..."

Đúng là ngàn lời vạn chữ không biết phải bắt đầu từ đâu.

Họ là ai, họ đang ở đâu, họ đang làm cái quái gì thế này?

"Tiểu... tiểu giáo quan, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Lý Kỳ Kỳ ấp úng hỏi.

Sao anh Chu Hạ đột nhiên lại nịnh nọt như vậy?

Dù thế nào đi nữa, đó cũng chỉ là một con Ma Lâu thôi mà.

"Tóm lại, mọi người tuyệt đối không được chọc vào nó." Quý Tang Ninh không tiện nói nhiều, chỉ đành trịnh trọng nhắc nhở.

"Đúng, sau này không ai được phép mạo phạm Long ca của tôi."

Chu Hạ đã đi được một quãng xa, nghe vậy cũng quay đầu lại nói vọng tới.

Quý Tang Ninh tỏ vẻ không còn gì để nói.

"Long... Long ca sao?" Thiết Trụ do dự.

"Ừm, cứ gọi nó là Long ca, không sai đâu." Quý Tang Ninh khẽ ho một tiếng, gật đầu.

Nhìn biểu cảm của Ma Lâu, có vẻ nó rất hưởng thụ cái danh xưng Long ca này.

Hiện tại ít nhất cứ dỗ dành Long ca cho ổn thỏa đã...

Rồi sau đó mới tính cách khôi phục hình tượng cho nó.

Mọi người thấy không còn gì để xem nữa, liền tản ra ai nấy đi tu luyện.

Sau khi Quý Tang Ninh trở về, sinh hoạt thường ngày của họ cũng một lần nữa quay lại quỹ đạo.

Sau đó, Mộ Bạch - người đã đoán được ngọn ngành, bước tới nói: "Nếu nó cứ giữ hình tượng này mãi, chúng ta định mang nó theo cùng đi sao?"

Căn bản không cần Quý Tang Ninh nhắc nhở, Mộ Bạch đã mang vẻ mặt như đã thấu hiểu mọi chuyện.

Đôi khi Quý Tang Ninh cũng không khỏi cảm thán sự thông minh của Mộ Bạch.

Rõ ràng anh cũng đã đoán được Quý Tang Ninh sẽ rời khỏi Thần Long đảo.

Mặc dù Quý Tang Ninh còn chưa kịp nói chuyện này với anh.

"Tùy bản thân Long ca thôi, nếu nó tình nguyện thì cũng được." Quý Tang Ninh trầm ngâm một lát.

Dẫu sao mình cũng chẳng dám cưỡng ép Long ca nha.

Nếu không lúc nó khôi phục lại chẳng phải sẽ phun một ngụm long tức chết tươi cô sao.

"Đi? Đi đâu cơ?"

Lời của Mộ Bạch lại bị Lý Kỳ Kỳ đang đứng ngay cạnh đó nghe thấy.

Trong mắt cô ấy xẹt qua một tia sáng, không nhịn được mở miệng hỏi.

Những người khác đều đi tu luyện rồi.

Cô ấy nán lại đây là vì gần đây tu luyện gặp nút thắt, muốn nhờ Quý Tang Ninh giải đáp.

Không ngờ lại nghe thấy chuyện Quý Tang Ninh muốn rời đi.

Mộ Bạch nhíu mày, sau đó đưa cho Quý Tang Ninh một ánh mắt xin lỗi.

"Lúc cần nói cho mọi người biết, tôi sẽ nói."

Quý Tang Ninh chỉ đành nói như vậy.

Khóe miệng Lý Kỳ Kỳ mấp máy, cuối cùng chỉ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Thông minh như cô ấy thực ra đã đoán được phần nào.

Nhưng cô ấy vẫn chọn im lặng.

Lỡ như chỉ là cô ấy đoán sai thì sao?

...

Chưa nói tới chuyện khác, Long ca nhanh chóng thích nghi với môi trường mới.

Trong những tiếng "Long ca" ngọt xớt của Chu Hạ, nó đã đánh mất chính mình.

Cũng quên luôn mục đích ban đầu của mình.

Tay trái cầm chuỗi vàng, tay phải cầm bảo thạch lớn, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền vàng to bự chảng.

Lúc này chỉ có một cảm giác duy nhất.

Cứ để những thứ vàng chóe này làm lóa đôi mắt nó đi...

Đồng thời Chu Hạ cũng nhận được sự tán đồng lớn nhất của Long ca.

Thằng nhóc Chu Hạ này đúng là chơi được, có vàng là nó cho thật.

Quý Tang Ninh thấy Chu Hạ lúc này đang tiếp đãi Long ca rất tốt, liền không làm phiền.

Mà ra sân dựng máy chiếu lên.

"Thiết Trụ, anh đi bảo mọi người dừng hết việc đang làm lại, tới đây một chút... tôi có chuyện muốn nói."

Thiết Trụ đang rèn sắt mồ hôi nhễ nhại, liền bị Quý Tang Ninh vỗ vai.

Mỗi một nhát búa anh ta giáng xuống đều ẩn chứa sức mạnh vô tận, khắp người là những khối cơ bắp cuồn cuộn.

Nhưng đối mặt với tiểu giáo quan, anh ta lại giống như một đứa trẻ nặng hai trăm cân.

Tay buông thõng hai bên: "Gọi bọn họ tới có việc gì không ạ?"

"Cứ gọi tới là được."

Quý Tang Ninh nói.

"Vâng." Thiết Trụ quẳng cây búa sắt đỏ rực xuống, gãi đầu đi ra ngoài.

Lúc mọi người tu luyện thì chạy khắp núi, muốn tóm từng người về cũng phải tốn kha khá công sức đấy.

Có điều, tiểu giáo quan lần này về sao cứ thấy lạ lạ?

Anh ta cũng không dám hỏi nhiều.

Vả lại bên cạnh tiểu giáo quan còn có một Yến Huyền đang đứng đó.

Hỏi thừa một câu thôi cũng có cảm giác sắp chầu trời tới nơi rồi...

Anh ta không dám lảm nhảm.

"Định nói cho bọn họ biết rồi sao?"

Yến Huyền vén lọn tóc mai của Quý Tang Ninh, cài ra sau tai cô.

"Dù sao cũng phải nói cho bọn họ biết chứ."

Quý Tang Ninh nhìn xuống mặt đất.

Cô không muốn thừa nhận mình không nỡ, cùng lắm chỉ là không quen thôi.

"Ninh Nhi, em thay đổi rồi. Nhưng anh muốn nói là, bất kể em trở thành dáng vẻ gì, cũng đừng tự dằn vặt nội tâm mình." Yến Huyền nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô, bỏ vào túi áo mình sưởi ấm, vừa an ủi nói.

"Em sẽ không đâu."

Quý Tang Ninh lắc đầu.

Đi tới bên máy tính, chuẩn bị điều chỉnh một chút.

Lát nữa sẽ dạy hết vu thuật cho mọi người.

"Đĩa CD? Ở đâu ra thế này?" Lúc đưa tay ra, cô lại chạm vào một chiếc đĩa CD đặt trong túi nilon trong suốt.

"Anh không biết." Yến Huyền nhún vai, tỏ ý mình không biết thứ này là cái gì.

"Thật sao? Vậy đây là cái gì nhỉ?" Nhìn trên bìa chẳng có chữ nghĩa gì, Quý Tang Ninh nhất thời thấy tò mò.

Thế là cô xé túi ra, bỏ đĩa CD vào máy, đồng thời bật máy chiếu lên.

Yến Huyền thấy vậy, cùng Quý Tang Ninh nhìn về phía màn chiếu.

BÌNH LUẬN