Xem ra sự lo lắng của anh vẫn là thừa thãi rồi.
Lẽ ra anh nên nói cho cô biết tất cả từ sớm mới phải.
"Đúng rồi, trước đó em dường như đã nhìn thấy... mẹ?" Quý Tang Ninh nghĩ ngợi, lại mang theo vài phần không chắc chắn hỏi.
Thực ra đã xác định được thân phận đối phương rồi.
Nhưng Quý Tang Ninh vẫn có chút hoài nghi.
"Bà ấy thực sự đã đến đây." Yến Huyền im lặng một lát: "Anh nghĩ, người đứng sau khống chế bà ấy e rằng chính là hội trưởng Tam Nhãn Hội."
"Bà ấy chưa làm gì đã rời đi, không biết sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của hội trưởng Tam Nhãn Hội thế nào."
Yến Huyền nói tiếp.
Vốn dĩ anh từng nghĩ, nếu phải đi đến bước đối đầu trực diện thì nên làm thế nào để không khiến Quý Tang Ninh khó xử.
Nhưng không ngờ Tần Nhược Vân lại trực tiếp từ bỏ.
Hậu quả của việc làm này là sẽ không khiến Quý Tang Ninh khó xử.
Nhưng lại chuyển giao nguy hiểm sang chính bản thân bà.
Có lẽ đây chính là tình yêu của người mẹ dành cho con gái.
Yến Huyền cũng không khỏi vì thế mà xúc động.
"Em phải nghĩ cách cứu bà ấy."
Sắc mặt Quý Tang Ninh thay đổi liên tục, sau đó lại ép mình phải bình tĩnh lại: "Không, em không thể manh động, hội trưởng Tam Nhãn Hội chắc là tạm thời sẽ không làm hại bà ấy, kết quả xấu nhất chính là khống chế bà."
Nếu cô cuống lên thì chắc chắn sẽ trúng kế của tên đó.
"Anh sẽ cho người để mắt đến động tĩnh của tập đoàn Hắc Kim, mẹ em với tư cách là người phụ trách, nếu lâu ngày không lộ diện thì chắc chắn là đã xảy ra chuyện rồi."
Yến Huyền nói.
Kế sách hiện giờ cũng chỉ có thể như vậy thôi.
Quý Tang Ninh không ngờ chưa đầy nửa năm mà đã xảy ra biến cố lớn như thế này.
Tiếp theo đây cô còn có thể yên tâm ở lại Thần Long đảo không?
Khoảng hai tiếng sau, đội tuần tra cập bến.
Bọn họ đã về đến Thần Long đảo rồi.
Điều khiến Quý Tang Ninh không ngờ tới là trên bãi cát lại đứng một đám người đông nghịt.
Ngô Quân, Điển ngục trưởng, còn có cả đám học viên của cô nữa.
Dường như là đã nhận được tin tức từ sớm rồi.
Vừa nhìn thấy Quý Tang Ninh, đám học viên đã ùa tới.
"Tiểu giáo quan, tiểu giáo quan, đúng là cô rồi."
"Hu hu cô còn sống thì tốt quá rồi."
"Em đã tự kỷ suốt mấy ngày nay đấy."
Đặc biệt là Thiết Trụ, giật phăng dải lụa trắng trên đầu xuống, một gã đàn ông lực lưỡng thế kia mà lại gào khóc thảm thiết lao tới.
Anh ta cứ tưởng Quý Tang Ninh chết rồi nên đã để tang cho cô luôn.
Khóe miệng Quý Tang Ninh giật giật.
Các đại ca ơi, không cần phải khoa trương thế chứ.
Cứ như cô là nhân vật vĩ đại lắm không bằng.
Thân hình vạm vỡ của Thiết Trụ bị Yến Huyền một tay chặn lại, vòng tay đang dang rộng kia rốt cuộc vẫn không ôm được Quý Tang Ninh.
"Ờ..."
"Anh này, đừng thế chứ, em hiếu kính tiểu giáo quan như bậc tiền bối vậy, không có ý gì như anh nghĩ đâu."
Bị ánh mắt của Yến Huyền dọa cho khiếp sợ, Thiết Trụ lập tức đứng nghiêm, thẳng tắp như đang báo cáo nhiệm vụ vậy.
"... Cũng không cần phải coi như tiền bối để hiếu kính đâu nha."
Quý Tang Ninh liếc nhìn Thiết Trụ một cái.
"Ninh Nhi, em rốt cuộc cũng về rồi." Chu Hạ gạt Thiết Trụ sang một bên, nhìn Quý Tang Ninh với vẻ mặt tủi thân.
Lần gặp mặt này còn chưa kịp hàn huyên thì Quý Tang Ninh và Yến Huyền đã cùng nhau mất tích không rõ sống chết.
"Em không biết đâu, hai ngày nay anh lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên, em nhìn xem, mặt anh gầy rộc đi rồi này."
Chu Hạ chìa mặt ra.
Rõ ràng là tròn ra một vòng.
"Đừng nghe cậu ta nói bậy, cậu ta ở Thần Long ngục ăn ngon ngủ kỹ, cái loại vô tâm vô phế nhất chính là cậu ta đấy."
Mộ Bạch không chút khách khí vạch trần.
"Nói bậy bạ gì đó, ông nhìn xem xương hàm của tôi rõ mồn một thế này, tuy không được ưu việt như đại ca Yến Huyền nhưng cũng chẳng kém gì mấy tiểu sinh đang hot đâu nhé."
"Nói thật đấy, mọi người đều giúp tôi bỏ phiếu đi, hỗ trợ tôi debut. Tôi mà giàu sang thì chắc chắn sẽ không quên mọi người đâu."
Chu Hạ vừa lẩm bẩm vừa kéo Quý Tang Ninh lại.
"Cậu muốn dấn thân vào giới giải trí thì bảo Dư Mặc Niên dắt mối cho ấy."
Quý Tang Ninh nói.
"Ồ, đúng rồi nhỉ, mình cũng có quan hệ mà."
Chu Hạ xoa xoa cằm.
Đương nhiên cái gã này cũng chỉ là hứng lên thì nói vậy thôi.
Hôm nay muốn vào giới giải trí, ngày mai có khi lại muốn làm ông chủ.
"Đã lâu không gặp."
Mộ Bạch khẽ cười một tiếng, thốt ra lời chào hỏi đầu tiên sau hơn một tháng.
Lúc mới gặp Quý Tang Ninh, anh chỉ coi cô là một thiên kim tiểu thư ngang ngược của nhà hào môn, học được chút bản lĩnh đã coi trời bằng vung.
Lại còn ích kỷ lạnh lùng.
Nếu không phải Chu Hạ cứ khăng khăng đòi hợp tác với Quý Tang Ninh.
Thì có lẽ bọn họ đã chẳng có chút giao thiệp nào.
Cho đến tận bây giờ, vô tri vô giác lại trở thành cộng sự thân thiết.
Thế sự vô thường thật đấy.
"Đã lâu không gặp."
Quý Tang Ninh cũng nói.
"Tôi nói này, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Hầu như tất cả mọi người đều tưởng hai người tèo rồi cơ đấy."
Ngô Quân rốt cuộc cũng bước lên, vẻ mặt như trút được gánh nặng.
Hai ngày nay ông ta luôn ở trên đảo để xử lý các công việc sau chiến tranh.
"Tiếc quá, chưa tèo được."
Quý Tang Ninh nhìn nhìn Yến Huyền.
Nói đi cũng phải nói lại, cũng là do may mắn thôi.
Cự long không hề hung bạo hiếu sát như tưởng tượng, đầu óc cũng không đến nỗi ngu ngốc, không muốn liều mạng một mất một còn.
Đương nhiên, điều này dựa trên tiền đề là Yến Huyền đủ mạnh.
Chính vì thực lực của Yến Huyền đủ để đe dọa đến tính mạng của cự long nên nó mới không nảy sinh sát cơ.
Chỉ cần Yến Huyền yếu đi một chút thôi thì e rằng đã là một cục diện khác rồi.
Kết quả tốt nhất cũng là lưỡng bại câu thương.
Cho nên nói có thể sống sót trở về đúng là nhờ có Yến Huyền.
Mà bàn tính của hội trưởng Tam Nhãn Hội cũng đã đổ bể.
Ý đồ của hắn là muốn Yến Huyền và cự long đấu đến lưỡng bại câu thương.
Bản thân hắn sẽ tọa sơn quan hổ đấu để hưởng lợi.
Vừa có thể lấy được thần thạch, biết đâu còn có thể thu phục được cự long.
Không ngờ cự long lại chẳng hề ngu ngốc như hắn nghĩ.
"Đúng rồi, cái thứ đó vẫn còn ở dưới biển sao? Hai người làm sao mà thoát ra được?"
Ngô Quân hạ thấp giọng hỏi.
Việc Quý Tang Ninh bọn họ có thể sống sót đi ra đã là một kỳ tích rồi.
Mà cái thứ đó không hề vùng vẫy giết chóc điên cuồng lại là một kỳ tích khác.
Nghe đội trưởng đội tuần tra nói, cái gã đó hiện giờ vẫn đang ngâm mình dưới Mặc Hải, ngoan ngoãn lắm.
Ông ta liền cảm thấy thế giới này lại bắt đầu đảo lộn rồi.
Dường như kể từ khi tiếp xúc với đám người Quý Tang Ninh, thế giới quan vốn có của ông ta đã hết lần này đến lần khác sụp đổ.
Giờ thì hay rồi, cự long cũng hết quậy luôn.
"Chuyện dài lắm, về trước đã rồi nói."
Quý Tang Ninh nói.
"Ừm." Ngô Quân khẽ đáp một tiếng, lại nhìn sang Yến Huyền, khẽ gật đầu ra hiệu.
Yến Huyền đối với Ngô Quân cũng coi như khách khí, không hề phớt lờ.
Đối với Ngô Quân mà nói thì đây đã là sự đối xử khác biệt rồi.
Phải biết rằng vị này đối với người khác luôn là thái độ ngó lơ.
"Cô định cùng tôi đến Thần Long ngục một chuyến, hay là về hàn huyên với đám học viên của mình trước?"
Ngô Quân lại quay đầu nhìn một cái.
Mấy đứa nhóc đang nhìn chằm chằm đầy mong đợi.
"Đến Thần Long ngục trước đi."
Thế là Quý Tang Ninh cùng Ngô Quân và những người khác rời đi.
"Về hết đi, vây quanh đây ra cái thể thống gì nữa? Giáo quan của các cậu về rồi chứ có chạy mất đâu mà lo."
Ngô Quân nghiêm mặt dọa nạt một câu.
"Chẳng phải là bị cục trưởng ông bắt đi mất rồi sao."
Tôn Nguyên lẩm bẩm một câu.
Nếu không có cục trưởng Ngô ở đây thì tiểu giáo quan chắc chắn đã đi cùng bọn họ rồi.
"Lát nữa tôi sẽ đến tìm các bạn, về trước đi."
Quý Tang Ninh nói với bọn họ.
Trong giọng nói ẩn chứa chút gì đó khác thường, chỉ có điều đám học viên đang phấn khích nên không hề nhận ra.
"Vâng, tiểu giáo quan chúng em đợi cô."
Mọi người đồng thanh nói.
"Được rồi, giờ là chỉ nghe lời mỗi tiểu giáo quan này thôi, lúc mới đầu rõ ràng là không phục lắm mà."
Ngô Quân bật cười.
Quý Tang Ninh lại cúi đầu xuống.
Cô sở dĩ cùng Ngô Quân đến Thần Long ngục một chuyến.
Là có chuyện muốn nói.
Cô muốn rời khỏi Thần Long đảo sớm hơn dự kiến.
Kế hoạch ban đầu chỉ có thể tạm gác lại thôi.
Hội trưởng Tam Nhãn Hội và kẻ chủ mưu đứng sau Hiệp hội Âm dương sư vẫn chưa biết là ai, bọn họ có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Mà hiện giờ phía Tần Nhược Vân lại càng nguy hiểm trùng trùng.
Cô không thể cứ ở lì trên Thần Long đảo để lẩn trốn mãi được.
Cô không thể tiếp tục làm giáo quan của bọn họ được nữa.
Đi đến bên cạnh Điển ngục trưởng, lại phát hiện Điển ngục trưởng không hề có ý định chào hỏi cô, cầm bình rượu của mình quay người đi thẳng lên phía trước.
Ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Ơ kìa, có cần phải không chào đón cô đến mức này không?
Quý Tang Ninh thầm lẩm bẩm trong lòng.
"Mấy ngày rồi chưa chợp mắt đấy."
Ngô Quân hất cằm ra hiệu.
Cái gã này không biết bị làm sao nữa.
Cái thái độ này cứ như ai nợ ông ta mấy triệu không bằng.
Mọi người đến Thần Long ngục.
Sau hai ngày, Thần Long ngục đã được tu sửa gần xong.
Những công trình bị phá hủy trong trận chiến cũng nhanh chóng được sửa lại, Hắc Thủy Độc Lao đã mở cửa trở lại, đám tội phạm không một tên nào trốn thoát được.
"Thần Long đảo đã phải chịu tổn thất to lớn, vệ binh của chúng ta đã hy sinh năm mươi tư người, chưa kể đám học viên mới lên đảo lại càng thương vong nặng nề."
"Lũ Hiệp hội Âm dương sư và Tam Nhãn Hội chết tiệt."
Giọng Ngô Quân trở nên trầm trọng hơn vài phần.
"Các ông định làm thế nào?"
Quý Tang Ninh hỏi.
"Lũ Nhật Bản chó chết, giờ vẫn đang bao che cho tội ác của Hiệp hội Âm dương sư, nhất quyết không chịu thừa nhận." Ngô Quân nhổ toẹt một bãi đầy khinh bỉ.
"Không thừa nhận mà có thể trốn tránh được tội lỗi sao?"
Trong tình cảnh bằng chứng rành rành thế kia mà bọn chúng vẫn dám mặt dày không chịu nhận.
Đúng là người không biết nhục thì thiên hạ vô địch mà.
"Hừ, cái trò không chịu nhận này bọn chúng cũng chẳng phải làm lần đầu."
Ngô Quân cười lạnh một tiếng, trong lời nói dường như đang ám chỉ điều gì đó.