Bởi vì đóa hắc liên hoa đáng ghét kia đã gây ra đe dọa cho nó.
Còn Quý Tang Ninh ở trên đầu thì bị nó ngó lơ luôn.
Quý Tang Ninh nhìn Yến Huyền từ xa một cái, sau đó ôm chặt lấy sừng của cự long, đảm bảo bản thân không bị hất văng ra ngoài.
"Dám ngó lơ tôi, vậy tôi cho ông đau một chút."
Quý Tang Ninh lẩm bẩm một câu.
Cũng để tranh thủ thêm chút thời gian cho Yến Huyền.
Ngay khi cự long há to cái miệng khổng lồ, phun ra long tức muốn thổi bay hắc liên của Yến Huyền.
Đóa hắc liên khổng lồ kia đã bành trướng đến mức to gần bằng khuôn mặt rồng đẹp trai của nó rồi.
Sau đó xoay tròn, chủ động bay về phía cự long.
"Gào~"
Nó vặn vẹo thân hình to lớn, phun ra luồng long tức dữ dội với tư thế cực kỳ oai phong, có uy lực lật tung cả không gian.
Long tức va chạm trực diện với hắc liên hoa.
Đáng sợ là, đóa sen đang nuốt chửng long tức, mà long tức cũng đang đánh tan đóa sen, đôi bên tiêu hao lẫn nhau, thế mà lại có cảm giác ngang tài ngang sức.
Biểu cảm của Yến Huyền trịnh trọng chưa từng có.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Quý Tang Ninh trên đầu cự long, khóe môi lại vô thức nhếch lên một độ cong.
Khiến bầu không khí căng thẳng dịu đi vài phần.
"Gào~"
Cự long lại nổi giận.
Tầm này rồi mà còn liếc mắt đưa tình.
Múa kiếm liếc mắt đưa tình à?
Chẳng tôn trọng con rồng cao quý này chút nào.
Nó cảm thấy bị sỉ nhục.
Cự long tôn quý trong lúc giận dữ lại phun ra thêm một ngụm long tức nóng bỏng, quyết tâm phải hủy diệt đóa hoa bóng tối chết tiệt này.
Yến Huyền liền điều động thêm nhiều sức mạnh bóng tối hơn.
Khuôn mặt vốn đã đẹp trai, lúc này lại thêm vài phần lạnh lùng sắc sảo.
Hai bên thế trận giằng co.
Ánh mắt cự long ngày càng bạo ngược.
Nó không ngờ mình vừa tỉnh dậy đã đụng phải một tên khó nhằn thế này.
Từng đợt long tức mãnh liệt hơn trước cứ thế phun ra như không cần mạng, trên móng rồng ánh kim chói mắt, mỗi lần cào vào không trung đều có ba luồng sáng bay ra.
Từ trong hắc liên hoa của Yến Huyền bay ra vô số cánh hoa đen nhỏ xíu, ngưng tụ thành một bức tường đen giữa không trung.
Khoảnh khắc biến mất, nó liền triệt tiêu hoàn toàn đòn tấn công của cự long.
Hoàn toàn không làm gì được anh.
"Gào gào gào gào."
Nó phát hiện mình căn bản không hạ được thằng nhóc này.
Tương tự, thằng nhóc này cũng chẳng làm gì được nó.
Cứ thế này mãi thì tính sao?
Nếu nó có thể giết chết đối phương trong khi bản thân không bị thương, thì nó đã sớm tiễn Yến Huyền lên đường rồi, tuyệt không dây dưa.
Nhưng sau vài chiêu qua lại, cự long nhận ra Yến Huyền có thực lực tương đương với nó.
Nếu liều mạng sống chết thì cũng phân được thắng bại.
Nhưng nó không chắc kẻ thắng là ai.
Chỉ có thể nói là năm ăn năm thua.
Tuy nhiên, không cần thiết nha.
Tại sao nó phải cùng Yến Huyền liều mạng để cả hai cùng thiệt thòi chứ?
Cũng chẳng phải thâm thù đại hận gì.
Cho nên cự long cũng do dự.
Nó chỉ muốn xuống nhân gian quẩy một chuyến, cướp bóc một phen, rồi tìm cái hang tiếp tục ngủ nướng thôi.
Chứ không phải đến để liều mạng với Yến Huyền.
Nếu cứ đánh tiếp với Yến Huyền thế này, e là nửa năm một năm cũng chẳng xong, thậm chí không gian lại sụp đổ lần nữa, chôn sống cả hai bên trong.
Không thể phủ nhận, lúc đầu nó đúng là có ý định giết thằng nhóc này để xông ra khỏi không gian.
Nhưng thời gian trôi qua, lúc này nó đã không còn ý nghĩ đó nữa.
Nó rất ghét đôi tình nhân thối tha này, nhưng cũng phải thừa nhận người đàn ông này rất mạnh.
Thế là giờ nó muốn dùng chính sách nhu hòa.
Thương lượng với Yến Huyền một chút.
Mỗi bên lùi một bước.
Nó thả bọn họ đi, hai người này cũng đừng cản nó muốn làm gì.
Ngặt nỗi bây giờ là đôi bên không giao tiếp được.
Khiến cự long gấp đến độ gãi đầu bứt tai.
Ngay lúc hai bên đang bế tắc, Quý Tang Ninh cắn nát ngón tay giữa, vẽ phù lên sừng cự long.
Phù văn đỏ như máu, bên trong lấp lánh từng tia kim loại rực rỡ.
Dường như đó là sắc vàng tự thân trong máu của Quý Tang Ninh.
"Lấy tinh huyết làm dẫn, đánh thức sức mạnh thiên địa, phục vụ cho ta." Quý Tang Ninh vừa vẽ phù vừa lẩm bẩm.
Dần dần, Quý Tang Ninh nhận thấy xung quanh bắt đầu tràn về sức mạnh thiên địa mãnh liệt, tranh nhau chui vào cơ thể cô.
Phù văn vẽ xong.
Lòng bàn tay nhỏ nhắn của Quý Tang Ninh vỗ nhẹ lên sừng rồng, sức mạnh thiên địa cuồn cuộn như cuồng phong từ lòng bàn tay điên cuồng tuôn ra, lấy cô làm vật trung gian.
Trong đó pha trộn cả dòng điện tự thân của cô, điên cuồng xâm nhập vào cơ thể cự long.
Nếu là bình thường, chút sức mạnh này đối với cự long chỉ như gãi ngứa.
Nhưng thời thế nay đã khác, một là nó đã ngủ say quá lâu, cơ thể còn rất cứng nhắc, hai là, cái thứ này có điện nha?
Nó ghét nhất trên đời là sấm sét.
Trong nhất thời, cái đầu khổng lồ của nó cứng đờ đi vài phần.
Cùng lúc đó, hắc liên hoa của Yến Huyền cũng đã ập đến trước mắt, chụp thẳng lên khuôn mặt rồng đẹp trai của nó.
Đột nhiên, trời đất tối sầm, thế giới mất đi màu sắc.
Cự long vĩ đại giống như bị ném vào một thế giới đen kịt không màu sắc, lủi thủi đi một mình.
Cự long tức điên người, nhảy dựng lên, xoay vòng loạn xạ.
Chết tiệt, nó chỉ phân tâm có một chút xíu thôi mà.
Đôi vợ chồng chết tiệt này dám đánh lén nó như vậy.
A a a a loài người đúng là quá hèn hạ.
Toàn bộ thân rồng của nó đều dao động bất an.
Quý Tang Ninh ở trên sừng của nó cũng bị hất tới hất lui theo.
Sự rung lắc dữ dội nhanh chóng khiến Quý Tang Ninh hoàn toàn mất trọng tâm, cô cảm thấy mình giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh cô độc trên biển cả sóng vỗ ngập trời.
Sau đó, cô bị hất văng ra ngoài.
May mà Yến Huyền kịp thời bay tới đón lấy cô.
Sau khi đón được, cả hai cùng rơi xuống đất.
Theo sự nổi điên của cự long, không gian lại bắt đầu rung chuyển.
"Không sao chứ?"
Yến Huyền hỏi.
Quý Tang Ninh lắc đầu, đôi mắt sáng rực: "Còn anh?"
"Ừm... nhờ có Ninh Nhi vừa nãy giúp một tay, anh mới vẹn toàn không sứt mẻ gì."
Yến Huyền suy nghĩ một chút rồi nói.
Quý Tang Ninh không nhịn được đảo mắt, tác dụng của cô chắc chỉ xấp xỉ bằng không.
"Giờ tính sao?"
Quý Tang Ninh hỏi.
"Hắc liên không nhốt được cự long lâu đâu, hiện tại anh cũng không làm gì được nó..." Đôi mày đẹp trai của Yến Huyền lần đầu tiên lộ ra vài phần bất lực.
Cự long, thế mà lại khiến Yến Huyền phải nói ra cụm từ "không làm gì được nó".
Thực tế là đôi bên chẳng ai hạ được ai.
Quý Tang Ninh vừa định nói gì đó, chiếc nhẫn trên tay cô lúc này đột nhiên phát ra ánh sáng dữ dội.
Ngón tay bị thiêu đốt đau âm ỉ, Quý Tang Ninh khẽ kêu lên một tiếng.
Sau đó, ánh sáng tỏa ra từ chiếc nhẫn thế mà lại dẫn dắt Quý Tang Ninh lơ lửng lên không trung.
Yến Huyền nắm chặt lấy tay Quý Tang Ninh: "Chiếc nhẫn này có vấn đề."
"Lúc trước em bị đưa tới đây chính là nhờ chiếc nhẫn này, cũng không biết nó có quan hệ gì với cự long."
Quý Tang Ninh nhận ra chiếc nhẫn đang kéo cô bay về phía trước mắt cự long.
Không phải định mang cô đi cho cự long ăn thịt đấy chứ?
Yến Huyền đương nhiên không buông tay Quý Tang Ninh, mũi chân điểm một cái, bay đến góc độ song song với cô, nắm lấy tay Quý Tang Ninh muốn tháo chiếc nhẫn ra.
Nhưng chiếc nhẫn đó như đã mọc rễ, bám chặt lấy ngón tay Quý Tang Ninh, dù thế nào cũng không tháo ra được.
Ánh mắt anh dần trầm xuống.
Mà luồng sức mạnh kia vẫn cứ kéo Quý Tang Ninh bay qua đó.
"Hình như không có ác ý đâu, đừng lo." Quý Tang Ninh kéo kéo ống tay áo Yến Huyền: "Anh tránh ra xa chút, để em xem chiếc nhẫn này rốt cuộc muốn làm gì."
"Không được."
Yến Huyền lắc đầu.
"Vậy anh cứ ở cạnh em."
Quý Tang Ninh bất lực nói.
Yến Huyền suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.
Đột nhiên, không gian lại rung động lần nữa, là sự nôn nóng của cự long sắp khiến nơi này sụp đổ.
Trong lúc hỗn loạn, Quý Tang Ninh bị đưa đến trước mặt cự long.
Cự long đột nhiên yên tĩnh lại.
"Yến Huyền, anh thu hắc liên lại đi." Quý Tang Ninh đột nhiên nói.
Yến Huyền nhíu mày, nhưng không hỏi gì cả, làm theo lời Quý Tang Ninh.
Khoảnh khắc trước mắt cự long khôi phục ánh sáng, nó đang giận dữ há miệng phun một luồng long tức về phía Quý Tang Ninh.
Đủ để thiêu cô thành tro bụi trong vòng một nốt nhạc.
Yến Huyền theo bản năng muốn kéo Quý Tang Ninh né tránh, nhưng chiếc nhẫn lại tỏa ra một vầng sáng đỏ, bảo vệ toàn bộ Quý Tang Ninh bên trong, long tức không hề làm tổn thương cô dù chỉ một chút.
Biến cố này không chỉ Quý Tang Ninh, mà ngay cả cự long cũng kinh ngạc đến ngây người.
Nó im lặng, đôi mắt khổng lồ nghi hoặc không thôi.
Nhìn chằm chằm vào Quý Tang Ninh, cùng với hạt bụi trong mắt nó.
Cái thứ nhỏ bé đến mức mắt thường của nó suýt không nhìn ra, thế mà lại chống đỡ được long tức của nó?
Không đúng, không bình thường chút nào.
Nó đưa đầu sát lại trước mặt Quý Tang Ninh.
Để tránh việc hơi thở của mình thổi bay Quý Tang Ninh, nó để cô đứng trên mũi mình, lại gần một chút, nó muốn quan sát kỹ xem hạt bụi này rốt cuộc là cái quái gì.
"Gào!"
Quý Tang Ninh hiểu ý nó, nhảy lên mũi nó, đi về phía đôi mắt khổng lồ kia.
"Ầm ầm ầm!!"
"Ầm ầm ầm!"
Sau một thời gian dài gắng gượng, không gian cuối cùng vẫn sụp đổ.
Khác với nhà sập, không gian sụp đổ nghĩa là những người bên trong sẽ bị chôn vùi trong khe nứt không gian, sống không thấy người chết không thấy xác.
Cự long còn chưa nhìn rõ chiếc nhẫn là thứ gì, thấy thế, đuôi nó quấn lấy Quý Tang Ninh đưa lên lưng, muốn tìm cơ hội thoát thân.