Ngay khi lão tưởng mình đã thắng tới nơi, thì lại thấy Quý Tang Ninh bắt chước lão ngồi xuống.
Sau đó, cô lật tay lấy ra một cái đầu lâu, rồi chẳng biết móc từ xó xỉnh nào ra một khúc xương sườn khô khốc, gõ "đùng đùng" y hệt lão giáo quan đầu trọc.
Lão gõ thế nào, cô gõ thế ấy.
Lão niệm thế nào, cô niệm thế ấy.
Quan trọng nhất, và cũng ảo ma nhất là, chiêu này vậy mà lại có tác dụng...
Kinh văn và nhịp điệu của lão lập tức bị làm loạn.
Mấy chữ Vạn () bay loạn xạ trên không trung, có cảm giác như đang phát điên tại chỗ.
Cuối cùng tinh thần bấn loạn, nổ tung ngay tại chỗ...
"Cô, cô làm thế nào vậy?"
Mắt lão giáo quan đầu trọc suýt thì lồi ra ngoài, cổ họng dâng lên một vị tanh ngọt.
Cô gõ "mõ đầu người" mà sao lại gõ ra đúng nhịp điệu của lão được?
Không thể nào!
Tuyệt đối không thể nào.
"Sư phụ tôi rất ghét môn phái của các ông, cho nên từ nhỏ đã dạy tôi rằng, đối phó với các ông, chỉ cần các ông làm gì thì tôi làm theo y hệt là được."
Quý Tang Ninh thậm chí còn rất lịch sự giải thích cho lão một lần.
Nhân lúc lão giáo quan còn đang ngẩn ngơ, Quý Tang Ninh nhảy vọt một cái, đáp xuống ngay trước mặt lão, lòng bàn tay vẫy một cái, đào mộc kiếm đã nằm gọn trong tay, chỉ thẳng vào trán lão.
Đồng tử lão giáo quan co rụt lại: "Đừng, tha cho tôi, chúng ta đều là giáo quan cả, tất cả đều vì học viên thôi."
"Chuyện hôm nay là tôi sai, tha cho tôi một lần."
"Một tháng sau, để đám học viên gặp nhau trên sàn khảo hạch, đó mới là thứ chúng ta nên tranh giành."
Mặt lão giáo quan sợ đến mức biến dạng.
Lão cuối cùng đã trực tiếp cảm nhận được sự lợi hại của Quý Tang Ninh.
Lão đoán, chắc chỉ có ba kẻ kia mới là đối thủ của Quý Tang Ninh thôi.
Ba kẻ đó thuộc hàng giáo quan top đầu, mỗi khóa học viên đều lấy việc được phân vào tay ba người đó làm vinh dự.
Không chỉ thực lực bản thân kinh người, mà học viên dưới trướng họ cũng mạnh đến đáng sợ.
Lần nào số học viên trụ lại cuối cùng cũng là người của họ nhiều nhất.
"Khảo hạch sau một tháng?" Quý Tang Ninh nheo mắt, nhớ ra là còn có vụ này.
"Đúng vậy, hơn nữa nếu cô thực sự giết người, cô hãy nghĩ cho kỹ, phía chính quyền vẫn luôn quan sát nơi này đấy, giết giáo quan thì cô cũng khó mà ăn nói nhỉ?" Lão giáo quan quan sát sắc mặt của Quý Tang Ninh.
"Tôi chẳng cần phải ăn nói gì với họ cả." Quý Tang Ninh bĩu môi.
Cô cần phải cho bản thân một lời giải thích.
Đó là, giảm bớt sát nghiệp.
Dù sao ngày đó cũng đang đến gần, mỗi một lần giết chóc đều sẽ bị ghi lại một nét đậm.
Quý Tang Ninh giẫm lão giáo quan một cái, rồi đá văng lão ra.
Ánh mắt chuyển sang đám học viên kia, ai nấy đều run cầm cập, sợ Quý Tang Ninh tìm tới mình gây rắc rối, đến giáo quan còn chẳng phải đối thủ của cô mà.
Đến nước này, họ đâu còn dám đánh đấm gì với nhóm Lý Uy nữa.
"Các bạn nghe thấy chưa? Khảo hạch sau một tháng." Quý Tang Ninh hỏi.
Lý Uy và những người khác nhìn nhau: "Nghe rõ ạ!"
"Vậy hôm nay bỏ qua đi, một tháng sau, cứ nhè bọn họ mà nện cho ra bã."
Tới đây đều đã ký giấy sinh tử rồi.
Trên đài tỉ thí có lỡ tay thì cũng chẳng ai dám nói gì.
"Rõ!"
Sĩ khí của nhóm Lý Uy lên cao ngất ngưởng.
Hôm nay thử tay nghề một chút đã mang lại cho mọi người sự tự tin cực lớn.
Mặt lão giáo quan giật giật, đám học viên dưới trướng lão cũng có sắc mặt rất khó coi.
Đúng là chẳng coi bọn họ ra gì mà.
Quý Tang Ninh chưa bao giờ để thù hằn qua đêm.
Thế là, Quý Tang Ninh bước tới trước mặt con mãng xà.
"Nghe nói con của mày bị bọn họ mang đi rồi hả?"
Lão giáo quan bỗng thấy bất an, Quý Tang Ninh định làm cái gì vậy?
"Chuyện lúc nãy là tao không đúng, giữa tao với mày chắc có chút hiểu lầm, nào, chỗ thuốc trị thương này cho mày này, còn cả quả này nữa, mày ăn một ít đi, rồi thù oán giữa chúng ta xóa bỏ nhé?"
Quý Tang Ninh ngước đầu nhìn con mãng xà, rồi lấy ra một nắm thuốc thương.
Cùng với mấy quả hái được trong hang.
Hì hì, tiện thể cho mãng xà nếm thử xem có tác dụng gì không.
Cô đã hứa là tha cho lão giáo quan một mạng.
Nhưng con mãng xà thì chưa có hứa à nha.
Mãng xà muốn làm gì thì đâu phải chuyện cô có thể kiểm soát, đúng không?
Trong đôi mắt khổng lồ của con mãng xà lóe lên một tia thắc mắc rất "người".
Sau đó, nó nhìn thấy sự "chân thành" và "thương xót" trong mắt Quý Tang Ninh, con mãng xà lập tức cảm động.
Gật đầu một cái, nuốt chửng nắm thuốc và quả mà Quý Tang Ninh đưa cho.
Chỉ trong tích tắc, nó cảm thấy vết thương trên người đang khép miệng lại.
Hơn nữa, cái quả thần kỳ kia hóa thành một luồng sức mạnh dạt dào tràn vào cơ thể nó.
Nó cảm thấy lúc này bản thân đang tràn đầy năng lượng.
Không khỏi càng thêm biết ơn Quý Tang Ninh.
Thậm chí còn cúi đầu cọ cọ vào vai Quý Tang Ninh.
Như muốn nói rằng chuyện lúc nãy nó cũng có chỗ sai, không phân biệt trắng đen đã xông ra "gà què ăn quẩn cối xay", suýt chút nữa thì tiễn Quý Tang Ninh về chầu trời.
Sau đó, ánh mắt chứa đựng thù hận và sát ý của con mãng xà lại một lần nữa rơi vào lão giáo quan và đám học viên của lão.
Lão giáo quan: "..."
Mẹ kiếp, lão biết ngay Quý Tang Ninh chẳng tốt lành gì mà.
Dù cô ta tha cho bọn lão thật, nhưng quay ngoắt đi đã mua chuộc con mãng xà, thậm chí còn chu đáo chữa thương cho nó nữa.
Đúng là sợ con mãng xà chịu thiệt một chút thôi mà.
Đúng là một chiêu mượn đao giết người đỉnh cao!
Lão giáo quan sắp tức nổ phổi rồi.
Con mãng xà rít lên một tiếng, thân hình khổng lồ uốn lượn, "xoẹt" một cái đã trườn đi trên mặt đất.
Cái đuôi khổng lồ đầy uy lực quất một phát bay màu mấy tên học viên, đập vào thân cây, nôn máu phèo phèo.
Nói sao nhỉ, lúc nãy làm quân xanh cho nhóm Lý Uy đã tốn sức rồi, giờ đối mặt với con mãng xà đang ở trạng thái "full máu", đúng là chỉ có nước nằm im chịu trận...
Ngay cả lão giáo quan lúc này cũng lực bất tòng tâm.
"Cô... cô quá độc ác rồi." Lão giáo quan vừa chống đỡ đòn tấn công của mãng xà, vừa giận dữ nhìn Quý Tang Ninh.
"Tôi làm sao? Tôi với ông không thù không oán, ông mắng tôi làm cái gì?"
Quý Tang Ninh nhíu mày: "Tôi nhỏ mọn lắm đấy, lúc này ông chắc chắn vẫn muốn mắng tôi chứ?"
Mắng nữa đi, mắng nữa cô sẽ cùng con mãng xà đánh hội đồng luôn.
Lão giáo quan cũng sợ chọc giận Quý Tang Ninh thêm nữa, mím môi, im lặng chịu trận.
"Cứu mạng, cứu mạng với... Chúng em chưa ăn, chưa ăn trứng của nó mà, tha cho em đi, em sai rồi."
Tên học viên lúc đầu trộm trứng vội vàng gào lên, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc.
Con mãng xà thè lưỡi, đuôi quấn một cái, cuốn chặt tên học viên đó vào trong.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào hắn, tên học viên đó sợ đến hồn siêu phách lạc...
"Em dẫn nó đi, em dẫn nó đi ngay đây." Hắn run rẩy nói.
Con mãng xà uốn lượn thân mình, quất gãy thêm mấy cái cây xung quanh nữa rồi mới tha tên học viên kia đi về hướng bên phải.
Rõ ràng là đi tìm trứng của nó.
Có được hơi thở, lão giáo quan hằn học nhìn Quý Tang Ninh một cái.
"Một tháng sau gặp lại."
Lão nghiến răng, rốt cuộc cũng chẳng dám nói lời đe dọa nào quá đáng.
Quý Tang Ninh cười híp mắt làm động tác "bye bye", lại khiến lão giáo quan suýt thì hộc máu.
Chưa thấy ai đáng ghét như thế này.
Hừ!
Lão bây giờ phải mau chóng đi cứu học viên của mình thôi.
Lúc nãy nói lời kia thực ra là để kích thích con mãng xà, chứ trứng của nó lão còn chưa kịp ăn.
Giờ thì hay rồi, ăn chẳng được mà còn bị con mãng xà thù hằn.
Ôi, tất cả là tại Quý Tang Ninh và cái lũ học viên chết tiệt của cô ta.
"Chúng ta cũng đi thôi."
Quý Tang Ninh nhìn nhóm Lý Uy, nhíu mày: "Có ai bị thương không?"
"Không ạ, chỉ xây xát nhẹ thôi."
Tâm trạng của mọi người rõ ràng là đang lên rất cao.
Sự sùng bái dành cho Quý Tang Ninh cứ thế tăng dần theo từng ngày.
Chưa bao giờ họ nghĩ rằng có ngày mình lại tâm phục khẩu phục một người cùng lứa như vậy.
"Vậy chỗ trứng này..." Thằng béo Hàn Hâm liếm môi, có chút thèm thuồng.
"Cậu cũng muốn bị mãng xà truy sát à?"
"Á, vậy thôi bỏ đi." Hàn Hâm vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Cậu nhớ Quý Tang Ninh đã nói rồi, nếu bị truy sát thì cô sẽ không ra tay cứu đâu.
Trở về căn cứ.
Mọi thứ đã ra dáng ra hình rồi.
Mọi người cũng đã đói, bắt đầu bận rộn nướng thịt sói.
"Kha à, Kha, bạn bị sao vậy?"
Đột nhiên, Vương Kha ngã nhào xuống bên đống lửa, mặt mày tái mét, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Trông có vẻ đau đớn tột cùng.
"Không... không sao." Chỉ một lát sau, môi Vương Kha đã trắng bệch.
Ánh mắt cô ấy né tránh, như thể biết rõ tại sao mình lại bị như vậy.
"Mau, đỡ bạn ấy đi nghỉ đi." Lý Uy và một bạn nam khác định đỡ Vương Kha dậy.
Tuy nhiên Vương Kha vội vàng ngăn lại, giọng nói là sự đau đớn đang kìm nén: "Đừng, đừng động vào mình, đừng."
Trên khuôn mặt tái nhợt lại hiện lên vài phần thẹn thùng đỏ ửng.
Quý Tang Ninh vốn đang suy nghĩ về mảnh vảy kia, lúc này cũng nhìn sang.
"Chuyện gì vậy?" Quý Tang Ninh hỏi.
Lý Uy và mọi người cuống cuồng cả lên, lại một lần nữa định đưa tay đỡ Vương Kha.
Vương Kha dứt khoát hét lên một tiếng: "Đừng động vào tôi!"
Thậm chí đã mang theo tiếng khóc.
Bên cạnh, Lý Kỳ Kỳ chợt nhận ra điều gì đó.
Cô ấy xua đuổi mấy cậu con trai: "Đi ra đi ra, để mình."