"Cậu chắc chắn đó là mãng xà khổng lồ chứ?"
"Giáo quan, em chắc chắn, em đã bí mật nấp gần đó, đợi con mãng xà đi khỏi mới lẻn vào trộm trứng."
"Quả trứng to như quả bóng rổ ấy, năm quả trứng có thể giúp chúng ta duy trì năng lượng trong mấy ngày rồi, hơn nữa giá trị của nó không phải thứ dã vật bình thường nào cũng so bì được."
Tiếng người từ xa lại gần, thu hút sự chú ý của nhóm Lý Uy.
Mọi người lập tức bắt đầu đề phòng cao độ.
"Ai đó?"
Vị giáo quan bên kia phát hiện có người ở đây trước, liền nhảy vọt từ đằng xa tới.
Vừa hay nhìn thấy nhóm Lý Uy, cùng với con mãng xà khổng lồ bị khống chế, nằm cuộn lại như một ngọn núi nhỏ.
Vị giáo quan này trợn tròn mắt kinh ngạc.
Chuyện này là thế nào?
"Các người trói được con mãng xà này à?"
Vị giáo quan này đầu trọc, dáng người vô cùng lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn như một chiếc tủ lạnh hai cánh.
Nếu không nhầm thì chắc hẳn là nhân tài do phái Đạt Ma bồi dưỡng ra.
Lý Uy và những người khác lẳng lặng chặn trước mặt con mãng xà.
"Là giáo quan của chúng tôi làm đấy." Lý Uy nói.
Cậu đã nhận thấy vẻ không có ý tốt trong ánh mắt của gã đầu trọc này, giọng điệu tự nhiên không mấy cung kính.
"Giáo quan của các người? Cô ta là ai, cô ta dựa vào sức một mình mà trói được con mãng xà này sao? Hiện giờ cô ta đang ở đâu?" Gã đầu trọc nhìn quanh quất, không phát hiện ra luồng khí tức mạnh mẽ nào.
Nghĩa là giáo quan của họ không có mặt ở đây.
Một con mãng xà khổng lồ thế này.
Nếu có thể trói mang về, lớp da trên người nó có thể làm thành giáp mềm, máu của nó sẽ là thứ đại bổ, kéo dài tuổi thọ, bồi bổ khí huyết.
Còn thịt của nó thì có thể đủ làm lương thực cho cả tháng trời.
Chưa kể trong thịt còn chứa đựng nguồn năng lượng khổng lồ.
Và thứ quý giá nhất là mật rắn...
Con mãng xà này đúng là toàn thân đều là bảo bối.
So với con mãng xà, ba quả trứng còn lại trong hang dường như không còn sức hấp dẫn lớn đến thế nữa.
Có điều, dù gã đầu trọc thèm khát con mãng xà đang bị trấn áp kia, nhưng vẫn cảnh giác với vị giáo quan có thể đánh bại nó.
Ít nhất là gã, nếu muốn dựa vào sức một mình đánh bại con mãng xà này, chín mươi chín phần trăm là thua.
Vì vậy, gã đưa ra câu hỏi để dò xét nhóm Lý Uy.
Nếu dò ra được Quý Tang Ninh không có ở đây...
Vậy thì gã sẽ không ngần ngại ra tay cướp đoạt con mãng xà đã bị trấn áp này.
Đã có người bắc cầu sẵn rồi, gã chỉ việc bước qua thôi.
Lý Uy nhìn ra ý đồ chiếm đoạt trong mắt gã đầu trọc, ánh mắt lo lắng liếc nhìn nhóm Lý Kỳ Kỳ.
Nếu tiểu giáo quan không ra, họ không thể nào giữ nổi con mãng xà này.
Phải làm sao đây?
Lý Uy dùng ánh mắt ra hiệu cho Vương Kha lẻn vào hang thông báo cho Quý Tang Ninh.
Vương Kha lập tức hiểu ý, mượn sự che chắn của đồng đội, từng chút một lùi về phía sau.
Bầu khí thực sự rất căng thẳng và ngột ngạt.
Lý Uy liếm môi: "Tất nhiên rồi, giáo quan của chúng tôi chỉ dùng một mình đã khống chế được con mãng xà này, cô ấy hiện đang ở trong hang, vị giáo quan này, ông cứ đi làm việc của ông đi."
"À, cô ta ở trong hang à, vậy thì không vội, tôi cũng vừa hay thấy mệt, chi bằng đợi xem sao, thuận tiện diện kiến xem người thế nào mới có thể đánh bại được con mãng xà này." Gã đầu trọc mắt lóe lên một tia sáng, đột nhiên cười một tiếng.
Sau đó thản nhiên ngồi bệt xuống cỏ.
Lộ rõ ý định câu giờ.
Để xem tiểu giáo quan trong miệng Lý Uy rốt cuộc có ở trong hang hay không.
Cái hang này nhìn không lớn, vào trong khoảng năm sáu phút là ra được, nếu năm phút sau Quý Tang Ninh vẫn chưa ra, thì chỉ có một khả năng, giáo quan của họ không có ở đây.
Hoặc giả là có thứ gì đó trong hang đã giữ chân cô ấy lại.
Vậy thì đừng trách gã ra tay.
Lý Uy sao lại không nhìn ra mục đích của gã đầu trọc này.
Trong lòng thầm mắng một tiếng, đúng là đồ vô liêm sỉ.
Gã kiêng dè thực lực của tiểu giáo quan, không dám ra tay công khai, nên muốn kéo dài thời gian, nếu tiểu giáo quan vẫn chưa ra, gã chắc chắn sẽ ra tay!
Đồ mặt dày!
Mọi người trong lòng đều cầu nguyện Quý Tang Ninh mau chóng ra ngoài, vả một phát vào cái mặt trọc kia, cho gã biết thế nào là lễ độ.
Mặt khác, họ cũng thắc mắc, sao Quý Tang Ninh vẫn chưa ra?
Vương Kha dưới sự che chở của mọi người đã vào trong hang.
Mọi người thở phào, nghĩ bụng Vương Kha chắc chắn sẽ nhanh chóng báo cho tiểu giáo quan ra ngoài.
"Ông định cứ đứng đây đợi sao?"
Lý Uy nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt lại giả vờ bình tĩnh.
"Tất nhiên rồi, tôi thực sự rất tò mò về giáo quan của các người mà." Nụ cười trên mặt gã đầu trọc thực sự không thể coi là thiện chí.
Ngược lại đầy rẫy sự tính toán và không tốt đẹp gì.
Ánh mắt gã chưa từng rời khỏi con mãng xà.
Trong mắt đầy vẻ cuồng nhiệt và thèm khát.
Lúc này, đám học viên của gã cũng đã tới nơi.
"Giáo quan... á, mãng xà!" Đám học viên thốt lên kinh ngạc.
Mãnh xà vậy mà bị trói ở đây, là ai làm thế?
"Lại đây, tất cả ngồi nghỉ ở đây một lát, đợi xem giáo quan của họ khi nào thì ra."
Gã đầu trọc vỗ vai một học viên, nói đầy ẩn ý.
Đám học viên đó lập tức hiểu ý giáo quan của mình.
Trong lòng không khỏi rạo rực hẳn lên.
Từng đứa một cười hì hì, ngồi bệt xuống đất, lờ mờ bao vây nhóm Lý Uy lại.
Nhóm Lý Uy vốn có mười mấy đồng đội còn đang dưỡng thương, hiện giờ chỉ có mười mấy người, lại bị ba mươi học viên bao vây, trong đó còn có một vị giáo quan trông có vẻ thâm sâu khó lường.
Dù nhìn thế nào cũng thấy không có cơ hội thắng.
Mọi người trong lòng đều vô cùng phẫn nộ.
Thầm mắng lũ tiểu nhân vô liêm sỉ này.
Ngay khi bầu không khí đang căng thẳng tột độ, con mãng xà vốn bị trấn áp, toàn thân máu me đã không còn vùng vẫy nữa, đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, lại một lần nữa trở nên kích động.
Dù thanh đào mộc kiếm đâm xuyên qua miệng, bùa nổ khiến da thịt nát bét, nó cũng đang điên cuồng vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự trấn áp của bùa chú.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào một học viên của gã đầu trọc, lóe lên tia sáng đỏ, như muốn nuốt chửng học viên đó trong một miếng.
Mỗi lần nó vùng vẫy là mặt đất lại rung chuyển như một trận động đất nhỏ.
Cơn cuồng phong cuốn theo suýt chút nữa thổi bay nhóm Lý Uy.
"Nó bị làm sao vậy?"
"Lại phát điên rồi."
Lý Uy biến sắc, đang yên đang lành, tại sao mãng xà sau khi nhìn thấy học viên của giáo quan đầu trọc lại một lần nữa kích động dữ dội như vậy?
Và lần này còn mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Dù vảy trên người bị nổ tung rất nhiều, nó dường như không biết đau là gì.
Còn học viên bị mãng xà nhìn chằm chằm kia cũng biến sắc, lùi lại mấy bước, ánh mắt kinh hãi: "Giáo... giáo quan, nó nhìn em..."
"Đừng sợ, chắc là do lúc nãy cậu lấy trứng của nó, trên người còn vương lại khí tức bị nó phát hiện ra, nên nó mới nhìn chằm chằm vào cậu thôi."
Gã giáo quan đầu trọc thản nhiên nói.
Nói xong, trong mắt gã lóe lên một tia tinh ranh.
Bây giờ mãng xà đang bị thương nặng, nếu nó có thể thoát ra, gã cũng có thể đánh bại nó.
Như vậy, gã không chỉ có thể danh chính ngôn thuận giết chết mang mãng xà đi, mà những nhân chứng này dù có bị gã giết thì cũng có thể ngụy tạo thành hiện trường mãng xà phát điên giết người...
Gã thầm cổ vũ cho con mãng xà trong lòng.
Mãng xà càng vùng vẫy, vết thương càng nặng, lát nữa gã ra tay cũng sẽ dễ dàng hơn một chút.
Nghe cuộc đối thoại của hai người này, nhóm Lý Uy mới hiểu ra tại sao mãng xà vừa xuất hiện đã muốn giết họ như vậy.
Hóa ra là đám người này đã trộm trứng của nó.
Đó là con cái của người ta, không liều mạng mới lạ đấy.
Gã đầu trọc để kích thích mãng xà, nói tiếp: "Ngại quá, trứng của mày là do chúng tao lấy đấy, hơn nữa đã luộc ăn rồi, phải nói là con của mày vị cũng khá ngon."
"Bây giờ mày bị trói rồi, ba quả trứng còn lại lát nữa cũng sắp chui vào bụng chúng tao thôi."
Theo lời nói của gã đầu trọc, mãng xà ngửa mặt lên trời phát ra tiếng bi minh không thành tiếng, răng độc cắn mạnh xuống, thanh đào mộc kiếm đâm xuyên qua miệng nó, khiến miệng mãng xà đầy máu tươi.
Cái đuôi không ngừng vùng vẫy, bùa chú trên người liên tục nổ tung, từng mảng vảy bị thổi bay, lộ ra lớp thịt máu me đầm đìa bên trong.
Nó đã rơi vào trạng thái điên cuồng.
Dù bản thân có chết cũng phải bắt kẻ hại con mình chôn cùng.
Gã đầu trọc thấy vậy, biểu cảm càng thêm quái dị, gã nhìn nhóm Lý Uy đang phẫn nộ nhìn mình, nói: "Làm sao bây giờ đây, giáo quan của các người sao vẫn chưa ra?"
"Nhìn kìa, con mãng xà này có vẻ sắp thoát ra được rồi..."
Nói đoạn, gã đầu trọc cũng nhìn về phía hang động.
Hai phút.
Hai phút nữa Quý Tang Ninh vẫn không ra, thì đừng trách gã ra tay.
Nhóm Lý Uy nắm chặt vũ khí.
Nếu gã đầu trọc này thực sự mặt dày ra tay, vậy họ chỉ còn cách thả mãng xà ra thôi.
"Xé bùa trên người mãng xà đi." Lý Uy quyết đoán ra lệnh.
Lúc này không thể để mãng xà tiếp tục tự hành hạ mình như vậy nữa.
Mất con cũng thật đáng thương.
"Vâng." Lý Kỳ Kỳ gật đầu, sau đó bước tới trước mặt mãng xà: "Mày đừng vội, tao cởi trói cho mày, mày chắc hẳn hiểu rõ chúng tao không phải kẻ hại con mày."
Đôi mắt khổng lồ của mãng xà nhìn Lý Kỳ Kỳ, như thể nghe hiểu được, gật cái đầu to lớn của nó.