Chương 291: Tát cho cái mặt xinh đẹp của cô hai cái

Quý Tang Ninh cứ thế nhìn Phong Đô đại đế lên sân khấu tặng hoa, chụp ảnh, vui sướng hớn hở chẳng khác gì vô số fan bình thường nhìn thấy thần tượng.

Cuối cùng đứng nhìn thần tượng rời đi.

Từng hàng quỷ binh đứng hai bên, dùng tư thế thành kính hộ tống thần tượng.

Cuối cùng, người trong sân cũng gần như đi hết rồi.

Phong Đô đại đế băng qua quảng trường rộng lớn đi về phía sau.

Cả nơi này trở nên u ám, lấp ló ánh sáng xanh âm u.

Quý Tang Ninh cũng không nhìn rõ mặt Phong Đô đại đế, trái lại Hắc Sa đã nhanh chân bước tới.

“Con nhóc, tới nhanh phết nhỉ.”

Hắc Sa đeo băng đô phát sáng, dung mạo xinh đẹp diễm lệ lại thêm mấy phần đáng yêu lanh lợi.

Phong Đô đại đế thấy vậy, nắm tay ho khẽ một tiếng, trước khi bước tới còn tháo luôn băng đô của mình xuống, cố tìm lại uy nghiêm của đại BOSS địa phủ.

“Cô chính là Quý Tang Ninh sao?”

Cuối cùng, hắn đi tới trước mặt Quý Tang Ninh.

Thân hình cao lớn uy mãnh, mang lại cảm giác áp bức cực mạnh.

Bằng mắt thường ước lượng, Phong Đô đại đế chắc cũng phải cao gần hai mét.

Chị Hắc Sa cao gần mét tám, đứng trước Phong Đô đại đế cũng bị dìm cho thành nhỏ xíu.

Huống chi Quý Tang Ninh còn chưa tới mét bảy.

“Là tôi.”

Quý Tang Ninh phát hiện, nói chuyện với Phong Đô đại đế đúng là một bài kiểm tra không nhẹ với cái cổ.

Ngẩng đầu thật sự rất dễ mỏi.

Cô rất muốn đứng lên ghế, nhưng làm vậy có bị xem là thiếu giáo dưỡng hoặc bất lịch sự không?

Dù sao đây cũng là địa bàn của đại đế...

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, nhưng cơ thể Quý Tang Ninh lại rất thành thật mà đứng hẳn lên ghế.

Giữa giáo dưỡng với lịch sự, cô chọn thoải mái.

Cao thêm ba mươi phân trong nháy mắt, cuối cùng cô cũng có thể nhìn ngang với Phong Đô đại đế rồi.

May mà Phong Đô đại đế không để ý mấy chuyện này.

Hắn nheo mắt, ngửi ngửi, biểu cảm đột nhiên trở nên phẫn nộ hơn vài phần.

“Lão Quân đan ăn ngon không?”

“Cũng... cũng tàm tạm.” Quý Tang Ninh nuốt nước bọt.

“Mùi vị thế nào?” Phong Đô đại đế lại hỏi.

“Không có vị, hoặc có vị mà tôi quên rồi.” Quý Tang Ninh thành thật trả lời.

Phong Đô đại đế bi phẫn giơ tay chỉ: “Cô quên rồi? Trên trời dưới đất chỉ có đúng một viên, thứ đáng giá liên thành đó, ta cất giữ mấy trăm năm, liếm còn chẳng nỡ liếm một cái, cô ăn mất rồi, lại còn bảo không có vị.”

Trời mới biết, Yến Huyền cái thằng đáng chém ngàn đao đó đúng là vô liêm sỉ đến phát chỉ.

Cướp đồ của hắn, còn đánh hắn.

Thảm nhất là, con mẹ nó hắn còn đánh không lại.

“Vậy sao ngay từ đầu ông không ăn luôn đi?”

Hắc Sa nghi hoặc hỏi.

Nếu đã là thứ quý báu đến vậy rồi, giữ lại làm gì?

“Bản đế...” Phong Đô đại đế trừng mắt.

“Chủ yếu là cũng không ngờ lại có người tới cướp.”

“Thật ra anh ấy cũng không hẳn là người.” Quý Tang Ninh sờ cằm.

“Câm miệng, cô cũng chẳng hẳn là người.” Phong Đô đại đế mở miệng nói.

Ăn đồ của người ta rồi, Quý Tang Ninh dù sao cũng không thể quá lý thẳng khí hùng.

“Thôi, ăn cũng đã ăn rồi, bản đế cũng không phải loại thù dai như vậy.” Ánh mắt Phong Đô đại đế khẽ lóe lên, đánh giá Quý Tang Ninh.

Cứ thấy con nhóc này nhìn rất quen mắt, như thể đã gặp ở đâu rồi.

“Đại đế, tôi có chút chuyện muốn nhờ ông giúp.”

Quý Tang Ninh lên tiếng.

“Sao bản đế trông giống oan chủng lắm à?”

Ăn đan dược của hắn rồi, còn muốn hắn giúp đỡ.

Quý Tang Ninh cũng thật biết ngại ghê.

“Nói đi, chuyện gì?”

Nghĩ thì nghĩ vậy, Phong Đô đại đế vẫn rất nể mặt.

“Ông có thể giúp tôi tra một người không?”

“Ai?”

“Bà ấy tên Tần Nhược Vân.”

Quý Tang Ninh nói.

Trước đó trên chương trình Sinh Tử Bộ không thấy ghi chép, giờ hỏi thẳng Phong Đô đại đế biết đâu lại có phát hiện mới.

Nếu vẫn không có.

Vậy Quý Tang Ninh có thể xác định, mẹ cô vẫn còn sống.

“Được, ta bảo bọn chúng đi tra.” Phong Đô đại đế rất sảng khoái, chuyện nhỏ thế này giúp một tay cũng chẳng sao.

“Đã tới rồi thì đi với ta tới một nơi.” Phong Đô đại đế đột nhiên nói.

“Đi đâu?”

“Đi theo ta.”

Phong Đô đại đế nhìn quanh bốn phía: “Hắc Sa, cô dẫn bọn họ đi tham gia dạ hội liên hoan.”

“Này, tôi không được đi à?”

Hắc Sa nghiến răng ken két.

“Không được.” Ánh mắt Phong Đô đại đế khẽ động.

“Không thương lượng nổi à?” Hắc Sa không cam lòng.

“Hắc Hắc Bạch Bạch, lôi cô ta đi đi, nhanh lên.” Vẻ ghét bỏ trên mặt Phong Đô đại đế lóe qua, vội vàng phất tay ra hiệu cho Hắc Bạch Vô Thường tiến lên.

Hắc Bạch Vô Thường chỉ có thể căng da đầu đi tới.

“Còn nữa, Hắc Sa, sau này cô giống bọn họ mà gọi ta là đại đế.”

Hắn có tên đâu mà cứ kêu “này”.

“...”

Hắc Sa quơ quơ hai cái, hướng về bóng lưng Phong Đô đại đế làm một cái mặt quỷ.

“Cẩn thận ta tát cho cái mặt xinh đẹp của cô hai cái.”

Phong Đô đại đế quay lưng về phía Hắc Sa mà nói.

Hắc Sa sững người.

Khá lắm.

Sau lưng cũng mọc mắt luôn rồi đấy à.

Quý Tang Ninh đi theo Phong Đô đại đế.

Đêm nay Phong Đô thành náo nhiệt vô cùng, nhưng Phong Đô đại đế lại trực tiếp dẫn Quý Tang Ninh tới Đại Đế phủ.

Quý Tang Ninh không lo Phong Đô đại đế sẽ hại mình.

Yến Huyền đã yên tâm cho cô đến đây, chứng tỏ anh đã có hiểu biết nhất định về Phong Đô đại đế.

Nào đâu cô biết, Phong Đô đại đế đơn thuần là bị Yến Huyền đánh đến sợ thật rồi.

Phong Đô đại đế phất tay một cái, cảnh tượng trước mắt Quý Tang Ninh đột nhiên thay đổi.

Nơi này giống như một mê cung khổng lồ.

“Đây là phòng sưu tầm của ta.”

Phong Đô đại đế nói.

“Cô có thể tự đi dạo, ta đi lấy một thứ.”

Nói xong, Phong Đô đại đế liền biến mất ngay trước mặt Quý Tang Ninh.

Quý Tang Ninh bắt đầu đi loanh quanh trong phòng sưu tầm khổng lồ như mê cung này.

Nơi đây đặt những quyển hồ sơ ngàn năm, có cái đã phủ bụi.

Cũng có rất nhiều bảo vật mà Quý Tang Ninh nhìn cái là biết không phải phàm phẩm, nhưng lại không gọi nổi tên.

Cuối cùng, Quý Tang Ninh dừng lại trước một bức tường.

Nơi đó treo một bức cổ họa.

Phi Thiên Thần Nữ.

Điều quái lạ là Quý Tang Ninh không nhìn rõ gương mặt của thần nữ trên bức cổ họa, chỉ thấy trước mắt là một màn sương mờ mịt.

“Vòng tay...”

Cô nhìn thấy trên tay thần nữ chiếc vòng quen thuộc.

Chính là chiếc vòng gãy đang được cô giữ.

Vậy thì, thần nữ trong cổ họa chính là vị thần nữ cuối cùng của Thần Đình sao?

Vì sao Phong Đô đại đế lại cất giữ một bức họa như thế?

Ngay lúc Quý Tang Ninh đang nhìn đến nhập thần, Phong Đô đại đế đã quay lại.

Trong tay hắn cầm một thứ trông như quả cầu thủy tinh màu tím.

Thấy Quý Tang Ninh đang ngắm tranh, hắn chợt hiểu ra, chẳng trách lúc trước cứ thấy Quý Tang Ninh quen mắt.

“Nhìn ra gì chưa?”

Phong Đô đại đế hỏi.

“Chẳng nhìn thấy gì cả.” Quý Tang Ninh thành thật lắc đầu.

“Không nhìn thấy?”

Phong Đô đại đế cau mày.

Cô không nhìn rõ mặt thần nữ?

Nhưng rõ ràng...

Bàn tay đang cầm quả cầu thủy tinh khẽ run lên.

Chẳng lẽ đây chính là thiên ý?

Thiên ý không cho cô nhìn thấy?

“Lại đây.” Phong Đô đại đế nói.

Quý Tang Ninh thu ánh mắt lại, đi theo Phong Đô đại đế tới phía trước.

Hắn lôi ra từ trong góc một tấm gương đồng: “Đây là Luân Hồi Kính, có thể soi ra dáng vẻ kiếp trước trong linh hồn của mỗi người, muốn thử không?”

“Ừm, Luân Hồi Kính à.” Quý Tang Ninh vừa nói vừa đi tới trước gương.

Phong Đô đại đế có chút căng thẳng, nhìn chằm chằm Luân Hồi Kính.

Trong gương chẳng có kiếp trước gì cả, chính là bản thân Quý Tang Ninh.

“Kiếp trước đâu? Sao không có? Ông đây là gương thường thôi phải không? Hay để lâu quá hỏng rồi?” Quý Tang Ninh vỗ nó hai cái.

Giây tiếp theo, cái gương vỡ luôn.

Quý Tang Ninh vẫn giữ nguyên động tác giơ tay.

Trong đầu chỉ toàn là xong đời, gây họa rồi.

Luân Hồi Kính của Phong Đô đại đế bị cô vỗ nát rồi.

Nhưng Phong Đô đại đế lại không nghĩ vậy.

Không phải gương hỏng.

Mà là, Quý Tang Ninh căn bản không có kiếp trước!

Phát hiện này càng khiến Phong Đô đại đế chắc chắn Quý Tang Ninh không phải người bình thường.

Sau này tuyệt đối không được trở mặt với cô.

“Hỏng thì hỏng thôi, bản thân Luân Hồi Kính cũng chẳng có tác dụng gì lớn.” Phong Đô đại đế khoát tay.

Tay áo vung lên, mảnh vỡ còn sót trên đất lập tức biến mất.

Không hổ là Phong Đô đại đế, đúng là hào sảng.

Quý Tang Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Mà lúc này Phong Đô đại đế đã hoàn hồn, biểu cảm khôi phục lại vẻ bình tĩnh không gợn sóng ban nãy.

“Con nhóc, lại đây.”

Hắn lại cầm lên quả cầu thủy tinh màu tím lúc trước.

“Đây là cái gì?”

Quý Tang Ninh nhìn khối thủy tinh tím to bằng nắm tay này.

Bên trong như chứa cả một biển sao mênh mông, đẹp đến mê hồn.

“Ký ức.”

“Ký ức của ai?” Quý Tang Ninh hỏi.

Biểu cảm của Phong Đô đại đế thay đổi, mở miệng nói: “Ký ức của Hắc Sa.”

Đồng tử Quý Tang Ninh lặng lẽ giãn rộng.

“Cứ cách 81 năm, ta sẽ loại bỏ ký ức của Hắc Sa một lần.”

“Cửu cửu quy nhất, 81 chính là một vòng luân hồi.”

Phong Đô đại đế nói.

Hắn nhìn ra vẻ mặt hiện giờ của Quý Tang Ninh có ý gì, bèn cười cười: “Cô muốn hỏi vì sao ta làm thế, đúng không?”

Quý Tang Ninh không lên tiếng, chỉ gật đầu.

“Ta cũng không nhớ rõ trong này đã chứa mấy vòng luân hồi ký ức rồi, nói là ký ức, chẳng bằng nói đây là oán niệm của cô ấy... những ký ức trộn lẫn oán niệm này sẽ hủy diệt cô ấy, khiến cô ấy vạn kiếp bất phục, nên ta không thể không làm vậy.”

Phong Đô đại đế chủ động giải thích với Quý Tang Ninh.

BÌNH LUẬN