Tần Thượng đưa A Hương và đứa nhỏ đi rồi.
Lúc đi có nói, hắn sẽ chọn một ngày lành tháng tốt, trả lại cho A Hương một đám cưới, lúc đó sẽ mời bọn Quý Tang Ninh xuống địa phủ tham dự hôn lễ.
Quỷ vương cưới vợ, chắc chắn là náo nhiệt phi thường.
Quý Tang Ninh nhận lời.
Vật lộn cả đêm, cũng sắp sáng rồi.
Chu Hạ chạy ra ngoài mua bữa sáng, Quý Tang Ninh cho Hứa Tiễn uống một ít dược hoàn ích khí bổ huyết.
Sắc mặt Hứa Tiễn có thể thấy rõ là đã tốt lên.
Nhưng cả người vẫn gầy gò không chịu nổi.
Hai má hóp sâu, hốc mắt thâm quầng, đúng là bị hút cạn rồi.
"Nói ra thật xấu hổ."
Hứa Tiễn có chút lúng túng.
Để mấy đứa nhỏ tới cứu mình, lại còn vì chuyện này.
Hứa Tiễn hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Ước chừng chẳng có ai mất mặt hơn ông nữa.
"Chú Hứa Tiễn, cháu nhớ lúc đầu cháu đã nhắc nhở chú rồi, bảo chú cẩn thận phụ nữ bên cạnh, chú không nghe."
Quý Tang Ninh gọt một quả táo.
Giọng điệu không mang theo cảm xúc, thậm chí có chút lạnh nhạt.
Trên mặt Hứa Tiễn hiện lên vài phần đỏ ửng, ho nhẹ một tiếng: "Tang Ninh nhỏ bé, cháu là con gái, cháu không hiểu đâu..."
"Vâng, cháu không hiểu, cháu chỉ thấy chú Hứa Tiễn suýt chút nữa bị con Mị đó hút cạn thôi."
Cô dùng dao khoét một miếng thịt quả.
Hứa Tiễn cứ tưởng gọt cho mình, đang định đưa tay ra đón thì Quý Tang Ninh nhét miếng táo vào miệng mình.
Ông càng thêm lúng túng...
"Cái này, Tang Ninh nhỏ bé, cháu đừng nói chú Hứa nữa, chuyện này đúng là..." Ông có chút cầu xin nói.
Quý Tang Ninh cứ thế gặm táo: "Chú Hứa Tiễn xem ra vẫn chưa nhận ra lỗi lầm của mình, lá bùa đâu?"
"Lá bùa, lá bùa chú vẫn để đó, để rất kỹ." Trên mặt Hứa Tiễn thoáng qua vẻ chột dạ, định đưa tay ra nhưng thấy trên tay không có.
Ông đổi giọng: "Chú để trong két sắt rồi, thật đấy Tang Ninh."
Quý Tang Ninh không nhịn được cười lạnh một tiếng.
Lòng bàn tay mở ra, lá bùa đó đang nằm yên lặng trong tay cô: "Đây chính là thứ chú nói để trong két sắt sao?"
"Chú... sao nó lại ở chỗ cháu?" Sắc mặt Hứa Tiễn thay đổi hoàn toàn.
Ông ngoảnh mặt đi chỗ khác, hoàn toàn không dám nhìn biểu cảm của Quý Tang Ninh.
"Đến nước này rồi chú vẫn còn giấu giếm cháu, vậy sau này có chuyện gì, cháu cũng chẳng giúp gì được cho chú nữa đâu."
Quý Tang Ninh nhạt giọng nói.
Hứa Tiễn im lặng một lát.
"Được rồi, là do ngay từ đầu chú đã không để lời nhắc nhở của cháu vào lòng."
Ông thẳng thắn thừa nhận.
Dù sao lúc đó Quý Tang Ninh vẫn chưa nổi danh, ông không tin tưởng lắm.
Ngoài ra, ông quá tự tin vào bản thân, hoàn toàn không tin có người phụ nữ nào có thể tính kế lên đầu mình.
Cho nên lá bùa bình an mà Quý Tang Ninh tặng ông, ông đeo chẳng được bao lâu đã tháo ra vứt sang một bên.
Lúc đó mấy gã chiến hữu đi cùng còn cười nhạo ông đeo cái thứ gì mà trông quê mùa xấu xí thế.
Ai mà ngờ được cuối cùng lại xảy ra chuyện này, suýt nữa thì mất mạng.
"Chú quá tự tin rồi, chú cũng đã nhận ra lỗi lầm."
"Chú hứa sau này tuyệt đối không đắm chìm vào nữ sắc nữa."
Hứa Tiễn nói với Quý Tang Ninh.
Quý Tang Ninh nhíu mày.
Hứa với cô làm gì?
Liên quan quái gì tới cô đâu.
Cô cứu Hứa Tiễn lần này, ngoài việc là sự ủy thác của cậu ra, còn vì cái gọi là công đức kia nữa.
Nếu không cô sẽ chẳng quản chuyện bao đồng này.
Sau này Hứa Tiễn có cấm dục hay không, cô chắc chắn sẽ không quản nữa.
Con người chung quy chỉ có thể tự cứu mình.
"Chú không cần nói với cháu những lời này." Quý Tang Ninh nhếch môi: "Chú Hứa Tiễn hay là nói xem, tất cả chuyện này rốt cuộc là thế nào đi."
Hứa Tiễn gật đầu.
Ông nhìn cốc nước ở đầu giường, muốn uống.
Quý Tang Ninh chẳng có nửa điểm ý định lấy nước cho ông.
Ông chỉ có thể tự mình khó khăn vươn tay lấy nước thấm giọng: "Dù sao đi nữa, vẫn cảm ơn cháu, Tang Ninh nhỏ bé."
Quý Tang Ninh không nói gì.
Ước chừng Hứa Tiễn mãi mãi sẽ không biết, vào khoảnh khắc vừa rồi, cô đã từ bỏ mạng sống của ông.
"Chú đã ở nước ngoài một thời gian rất dài."
Hứa Tiễn nhớ lại.
"Điểm dừng chân cuối cùng, chú đã tới sòng bạc ở Đông Nam Á, đó là một nơi tiêu tiền như nước."
Vung tiền vạn là chuyện thường tình.
"Emma là người chia bài ở đó, gợi cảm mê người, trong mấy ngày chú ở đó, vô tình thấy cô ta bị người ta đánh đập nhục mạ."
"Sau đó... khụ, chú đã giúp cô ta một tay." Hứa Tiễn ho nhẹ một tiếng: "Cô ta nói với chú cô ta là con gái nhà nghèo, cha mẹ mất sớm từ nhỏ, bị bán vào trung tâm sản xuất đen."
"Lúc đó nhất thời thương xót, chú đã bỏ ra một số tiền lớn chuộc thân cho cô ta, đưa về nước."
"Nếu chú biết cô ta không phải người, mà là một con hồ ly tinh... chú có đánh chết cũng không mắc bẫy."
Hứa Tiễn nói.
Câu nói cuối cùng này Quý Tang Ninh coi như lời nói nhảm.
Với bản lĩnh của Emma, cho dù Hứa Tiễn biết cô ta là hồ ly tinh thì cũng sẽ tình nguyện sáp lại gần thôi.
Huống hồ Hứa Tiễn vốn dĩ chẳng có chút sức kháng cự nào trước phụ nữ.
Thời gian quay ngược lại, ông vẫn sẽ không chút do dự mà lún sâu vào dịu dàng hương thôi.
"Chú tưởng chú chỉ bị một con Mị bám theo thôi sao?"
Quý Tang Ninh hỏi ông.
"Chứ không thì sao?" Hứa Tiễn vẫn còn ngơ ngác.
Chẳng lẽ còn có bí mật gì khác?
"Chú từng gặp người này chưa?"
Quý Tang Ninh đưa ra bức ảnh của Solon.
"Người này..." Đồng tử Hứa Tiễn hơi co lại, như nhớ ra điều gì đó: "Chú hình như đã gặp hắn ở sòng bạc."
Ông trợn tròn mắt: "Hóa ra chú bị người ta gài bẫy!"
"Nói vậy là chú không quen hắn?"
Quý Tang Ninh nhíu mày.
Chẳng lẽ lại phải tốn công đi điều tra sao?
"Chú không rành bên đó, chỉ là qua đó đánh vài ván thôi." Hứa Tiễn lắc đầu: "Chú chắc chắn không có thù oán với người này, chú còn chẳng quen hắn."
"Được rồi, vậy chú nghỉ ngơi cho tốt."
Thấy không hỏi được gì từ chỗ Hứa Tiễn, Quý Tang Ninh liền đứng dậy chuẩn bị đi.
Bây giờ điều có thể xác định chỉ là người này là người của thế lực Đông Nam Á.
Còn về lý do tại sao lại nhắm vào Hứa Tiễn thì còn phải bàn lại.
Nếu chỉ đơn giản là vì tiền, luôn cảm thấy không khả quan lắm.
Một kẻ lăn lộn lâu năm trong sòng bạc, lại có thể thao túng một con Mị mạnh mẽ như Emma, nói là kẻ một tay che trời ở Nam Dương cũng không quá lời.
Làm sao có thể thiếu tiền được?
Không mưu đồ tiền bạc, vậy mưu đồ có lẽ còn lớn hơn cơ.
"Tang Ninh nhỏ bé, cháu định đi rồi sao? Con Emma đó sẽ không tới nữa chứ?" Thấy Quý Tang Ninh định đi, Hứa Tiễn vội hỏi.
Vẻ mặt còn có chút kinh hoàng và sợ hãi.
Nếu lại tới nữa, ông thực sự không sống nổi đâu.
"Nếu cô ta lại tới, chú Hứa Tiễn vẫn sợ mình không cưỡng lại được sức hấp dẫn của cô ta sao?"
Quý Tang Ninh mang theo vài phần mỉa mai.
"Đừng trêu chú nữa." Hứa Tiễn cười khổ: "Chú không có ý đó."
Ông chỉ đơn thuần là sợ hãi thôi được không?
Quý Tang Ninh thấy ông như vậy cũng không đùa nữa.
"Sẽ không tới nữa đâu, đối với bọn chúng chú đã không còn giá trị gì nữa rồi."
Lời này nói ra cực kỳ không khách khí.
Hứa Tiễn lại thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Không tới là tốt rồi, không tới là tốt rồi.
"Đúng rồi Tang Ninh nhỏ bé, cháu có thể giúp chú tìm một người dì tới chăm sóc chú không? Tiền bạc không thành vấn đề."
Hứa Tiễn vội nói.
Vừa được Quý Tang Ninh cứu mạng, ông chẳng có chút tự ái nào.
Dù sao Quý Tang Ninh cũng đã sớm nhắc nhở ông.
Cho nên mặc dù giọng điệu Quý Tang Ninh không tốt, ông cũng chẳng có chút oán hận nào.
"Người dì à."
Quý Tang Ninh xoa xoa cằm.
"Muốn người trẻ đẹp, hay là người giàu kinh nghiệm?"
"Khụ khụ khụ." Hứa Tiễn bị sặc: "Muốn một người có kinh nghiệm chăm sóc người khác là được rồi."
Ông bây giờ đối với những cô gái trẻ, từ tận đáy lòng cảm thấy sợ hãi rồi...
"Vậy được, cháu sẽ đi tìm."
Quý Tang Ninh gật đầu coi như nhận lời.
Hứa Tiễn thở phào nhẹ nhõm, nhìn Quý Tang Ninh rời khỏi phòng.
Nghĩ lại những ngày hoang đường trụy lạc vừa qua, cứ như một giấc chiêm bao.
Ông thở hắt ra một hơi trọc khí thật mạnh.
Sống sót sau đại nạn, ông nhất định phải cải tà quy chính.
Dưới lầu, Mộ Bạch và Chu Hạ đã đang ăn sáng rồi.
"Tiểu Ninh Ninh, lại đây, mua bánh bao gạch cua cho em này."
"Còn có cháo nữa."
Chu Hạ mở hộp đồ ăn ra, ra hiệu Quý Tang Ninh qua ngồi xuống.
"Thế nào, hỏi ra được gì chưa?" Mộ Bạch hỏi.
Quý Tang Ninh cầm bánh bao cắn một miếng.
Lắc đầu.
"Xem ra chú Hứa Tiễn cũng chẳng biết gì cả."
Mộ Bạch đỡ trán.
Khó khăn lắm mới bắt được kẻ đó, kết quả lại để hắn chạy mất, biển người mênh mông thế này, muốn tìm một người quá khó.
"Ăn xong chúng ta đi thôi."
Quý Tang Ninh nói.
"Tang Ninh, tiếp theo em có dự định gì?" Mộ Bạch hỏi cô.
Là tiếp tục điều tra rõ chuyện này, giải quyết nó.
Hay là chuẩn bị cho lôi kiếp, đi tìm truyền nhân Dược Vương.
"Hai chuyện này không xung đột nhau, để xem hắn có chủ động tới trêu chọc ta không."
Quý Tang Ninh liếm môi.
Đối với thế gian mà nói, cô chính là một tấm bia sống.
Tên đó nếu biết mình là ai, có dã tâm thì chắc chắn sẽ tới trêu chọc cô thôi.
Trong một tòa nhà dân cư bình thường, Solon dùng khăn tay bịt sau gáy mình.
Gương mặt yêu nghiệt âm hiểm đầy vẻ giận dữ và tàn nhẫn.
"Đáng chết, nhất thời sơ hở vậy mà lại vấp ngã."
Emma quỳ ngồi trên mặt đất bên cạnh.
"Chủ nhân, cô gái đó tôi đã thấy trên tivi, cô ta là Quý Tang Ninh."
Solon đột nhiên bỏ khăn tay xuống: "Cô nói cái gì?"