"Không, các người không được làm thế... không..."
A Hương như một con búp bê vải rách nát mất đi sức sống.
Tuyệt vọng đến cùng cực.
Sự căm hận trong ánh mắt lại như tẩm thuốc độc.
Mí mắt Hứa lão gia giật giật.
"Lục gia, có thể bắt đầu chưa?" Ông ta nhìn sang lão giả râu tóc bạc phơ bên cạnh.
Bên ngoài, mây đen dày đặc che khuất ánh trăng.
Tối đen như mực.
"Ừm, giờ lành đến rồi." Lục gia đặt cây gậy xuống.
Quản gia cũng khiêng những thứ đã chuẩn bị lên.
Một cái chậu gỗ đựng đầy máu chó đen đỏ ngòm.
Bên trong ngâm mấy cây đinh dài vót từ gỗ đào.
Một cái bình khác đựng thủy ngân.
Còn có một bộ kim chỉ bạc đã xỏ sẵn chỉ đỏ.
Lần lượt bày biện trên án đài.
"Lục gia, lão gia, đều đã chuẩn bị xong." Quản gia đặt đồ xong liền lui sang một bên, cung kính cúi đầu.
Lục gia tiến lên kiểm tra một lượt, lạnh lùng "ừm" một tiếng.
"Họ định làm gì vậy?"
Chu Hạ có chút bất an hỏi.
"Minh hôn." Ánh mắt Mộ Bạch khẽ động: "Họ muốn đem cô gái này kết minh hôn với đứa con trai đã chết."
"Mẹ kiếp lũ súc sinh này."
Chu Hạ siết chặt cái xẻng nhỏ, định xông lên.
Tuy nhiên, không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào, cơ thể hắn xuyên qua đám người.
"Vô ích thôi, họ chỉ là ảo ảnh thôi, chúng ta không thay đổi được gì cả."
Mộ Bạch lắc đầu, giọng nói có chút đắng chát và bất lực.
Đây là những chuyện đã từng xảy ra.
Làm sao họ có thể thay đổi lịch sử được chứ?
Chu Hạ rũ rượi nắm chặt tay, răng nghiến lại rôm rốp.
Chính vì không thể ngăn cản, nhưng lại phải trơ mắt nhìn những gì sắp xảy ra, mới khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng và bất lực vô cùng.
Quý Tang Ninh chợt nhận ra, tất cả những suy đoán trước đây của mình hoàn toàn sai hướng.
Giá Y Quỷ, hóa ra là A Hương.
Cũng là người tình thời niên thiếu của Tần Thượng - một trong mười đại Quỷ vương dưới địa phủ.
Giá Y Quỷ tìm đến mình không phải vì kiếp trước có nghiệt duyên gì với mình.
Chỉ đơn giản vì mình là hậu duệ nhà họ Tần.
Trong huyết quản có mùi vị của Tần Thượng.
Nhưng cô ấy không nhìn thấy, không nghe thấy, chỉ có thể dựa vào mùi vị để tìm đến mình.
Cô ấy cũng đã tìm Tần Thượng mấy trăm năm rồi nhỉ?
"Xem tiếp đi." Mộ Bạch đặt tay lên vai Quý Tang Ninh.
"Vâng." Quý Tang Ninh khẽ đáp một tiếng.
Nhà họ Hứa...
"Bắt đầu đi." Lục gia nhàn nhạt nói.
Cùng lúc đó, bốn năm tên tráng hán xông lên, lôi A Hương từ dưới đất dậy.
"Không, không, các người định làm gì? Thả tôi ra, thả tôi ra..." A Hương vùng vẫy, tiếng thét chói tai xé toạc màn đêm.
Nhưng vẫn chết sống bảo vệ cái bụng của mình.
Lục gia không nói gì, một chưởng đẩy nắp quan tài ra.
Bên trong lộ ra xác một thanh niên đã chết nhiều ngày, thi thể đã bắt đầu thối rữa.
Hắn mặc trang phục tân lang.
Đáng sợ vô cùng.
"Kéo thiếu gia ra." Lục gia ra lệnh.
Mấy tên gia đinh khác vẻ mặt đầy sợ hãi, ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi kéo xác Hứa thiếu gia thối rữa ra khỏi quan tài.
Khi A Hương nhìn thấy dáng vẻ của Hứa thiếu gia, nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm, đồng tử giãn ra hết cỡ.
"Không..." Cô khóc thét lên.
Hứa phu nhân dùng khăn tay bịt miệng, khóc nức nở gục vào người Hứa lão gia.
"Con của mẹ ơi, hu hu."
Hứa lão gia vỗ vỗ lưng Hứa phu nhân.
"Phu nhân, đừng buồn nữa, chúng ta tìm vợ cho con rồi, nó ở dưới đó cũng không cô đơn đâu."
Hứa phu nhân thút thít gật đầu.
Nỗi thê lương và tuyệt vọng của A Hương, họ dường như hoàn toàn không nhìn thấy.
Lục gia cầm kéo, tiến lên cắt một lọn tóc của Hứa thiếu gia, quay đầu lại nắm lấy tóc của A Hương.
A Hương run rẩy, lắc đầu kháng cự: "Cầu xin ông tha cho tôi..."
Lục gia hoàn toàn phớt lờ lời cầu xin của A Hương, sau khi cắt tóc của A Hương, lão đem hai lọn tóc hợp lại đặt vào một cái bát.
Sau đó đốt hỏa chiết tử, đốt tóc thành tro, cuối cùng từ trong bình đổ chút nước vào dùng ngón tay khuấy đều.
"Cạy miệng nó ra." Lục gia bưng bát quay đầu nhìn A Hương, giọng nói lạnh lùng vô cùng.
Tên tráng hán lập tức cạy miệng A Hương ra.
Lục gia không nói hai lời liền đổ bát nước pha tro tóc vào miệng A Hương.
"Uống bát nước kết tóc này, cô và nó chính là phu thê kết tóc."
"Đường hoàng tuyền dài dằng dặc, dưới suối vàng có đôi có cặp." Lục gia lẩm bẩm trong miệng.
A Hương nôn khan mấy tiếng.
Đến cả lời cầu cứu cũng không nói ra được nữa.
Vợ chồng Hứa lão gia mặt mày có chút an lòng.
Tiếp đó, Lục gia cầm lấy kim chỉ trên bàn.
Quay đầu lại, ánh mắt lộ vẻ hung quang.
"Không, không, cứu mạng, khụ khụ, cứu mạng với." A Hương hét lên.
Nhưng dưới sự kìm kẹp của mấy tên gia đinh, cô không thể vùng vẫy được mảy may.
Đám người Quý Tang Ninh trơ mắt nhìn Lục gia dùng chỉ xuyên qua hai cánh môi của A Hương, triệt để khâu miệng cô lại.
Miệng đầy máu tươi.
A Hương nghẹn ngào, tóc tai rũ rượi, dưới sự hành hạ của cơn đau dữ dội, gương mặt đã tựa như ác quỷ.
"Miệng không thể nói, đây là để cô ta xuống dưới không được nói bậy, không được hướng Diêm Vương kêu oan."
Mộ Bạch khẽ nheo đôi mắt cay xè, giọng điệu có chút khô khốc.
Giây tiếp theo, Lục gia lại rút dao găm, sống sượng móc mắt A Hương ra.
Tất cả mọi người đều ngoảnh mặt đi, không dám nhìn cảnh này.
Chỉ có tiếng nghẹn ngào đau đớn nhưng không thể phát ra tiếng của A Hương rên rỉ trong đêm đen.
Sau khi móc xong, Lục gia vẫn dùng chỉ đỏ khâu mí mắt trên và dưới của A Hương lại.
Nhãn cầu thì ném vào chậu đựng máu chó đen.
"Mắt không tròng, để cô ta không tìm thấy người trong mộng, cũng không tìm thấy kẻ thù."
Mộ Bạch nói.
Móng tay A Hương đã cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cuối cùng, Lục gia cầm thủy ngân, đổ vào tai A Hương.
"Thủy ngân phong nhĩ, để cô ta không bao giờ nghe thấy người khác gọi tên mình nữa."
Sau một hồi hành hạ, A Hương gần như mất mạng.
Nhưng Lục gia dường như không có ý định buông tha cho A Hương.
"Đù, họ còn định làm gì nữa?"
Chu Hạ giận dữ mắng mỏ.
Hắn đã hoàn toàn không thể xem tiếp được nữa rồi.
Con người, sao có thể độc ác, vặn vẹo, mất hết nhân tính đến mức này chứ?
Đó là một con người, một người đang mang thai, bằng xương bằng thịt mà.
Vào tay họ, vậy mà đến súc vật cũng không bằng, mặc ý chà đạp.
"Còn cái kia nữa." Ánh mắt Quý Tang Ninh khẽ động.
Chỉ vào mấy cây đinh gỗ đào đang ngâm trong máu chó đen bên cạnh.
Đó mới là thứ thực sự lấy mạng A Hương.
"Đó là... đinh gỗ đào, cũng gọi là Trấn hồn đinh." Mộ Bạch nói.
Quý Tang Ninh gật đầu.
Lục gia xắn tay áo, lấy Trấn hồn đinh từ trong chậu ra.
"Giữ chặt nó cho ta." Lão ra lệnh.
Ngay sau đó nheo mắt lại, Trấn hồn đinh từ vị trí trái tim, đâm vào cơ thể A Hương.
Đầu A Hương đột nhiên rướn về phía trước.
Gân xanh trên cổ nổi cuộn.
Khóe miệng bị khâu lại không thể kìm nén được mà trào máu tươi.
Giằng co khoảng vài giây, cơ thể A Hương mềm nhũn, đầu cuối cùng cũng ngoẹo sang một bên.
Ngoài trước ngực, Lục gia lần lượt đóng Trấn hồn đinh vào tứ chi của A Hương.
A Hương mình đầy máu ngã gục sang một bên.
Lục gia cuối cùng nhìn vào bụng A Hương.
Dường như trầm ngâm trong giây lát.
Lấy ra cây Trấn hồn đinh cuối cùng, đóng vào trong bụng A Hương.
Đứa bé vừa mới thành hình đó, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi kiếp nạn thai chết trong bụng.
"Đinh gỗ đào đóng vào thân, để cô ta không cách nào hóa thành oán quỷ tìm họ báo thù."
"Nực cười, Lục gia này cũng chỉ là trình độ nửa mùa, vậy mà có thể coi mạng người như cỏ rác."
Nhưng phàm là Lục gia có bản lĩnh thật sự, đều có thể nhìn ra hồn phách Hứa thiếu gia đã rời thân, sớm đã vào âm tào địa phủ để thanh toán.
E là không bao lâu nữa sẽ đầu thai chuyển thế rồi.
Giọng Mộ Bạch lạnh lùng.
Họ tưởng làm vậy thì Giá Y Quỷ sẽ không hóa thành lệ quỷ sao?
Không, cô ấy sẽ chỉ càng thêm hung tàn.
Tất cả oán khí của cô ấy đều do họ gây ra, vậy mà họ lại sợ cô ấy tới báo thù.
Thật nực cười, thật mỉa mai làm sao.
Làm bao nhiêu chuyện, A Hương căn bản không thể cùng Hứa thiếu gia trở thành quỷ phu thê.
"Hứa lão gia, Hứa phu nhân, xong rồi, có thể bái đường thành thân rồi." Lục gia lau tay, quay đầu nói.
Hứa phu nhân liên tục gật đầu, an lòng nói: "Tốt, tốt quá, con trai tôi cuối cùng cũng có bạn rồi."
"Mau, mau trang điểm cho thiếu phu nhân một chút."
Bà ta vội vàng vẫy tay.
Nha hoàn nén sợ hãi tiến lên.
Kẻ mày, đánh phấn cho A Hương đang chết thảm.
Mái tóc rũ rượi cũng được chải chuốt lại từng sợi.
Đầu A Hương ngoẹo sang một bên một cách yếu ớt, thân mặc bộ giá y đỏ rực, hòa làm một với máu tươi.
Càng thêm đỏ đến chói mắt.
Cuối cùng nha hoàn đội khăn voan đỏ cho A Hương.
Hai tên gia đinh một trái một phải xốc nách A Hương.
Cái xác đã thối rữa của Hứa thiếu gia cũng được người ta xốc lên.
"Giờ lành đã đến, mời thiếu gia thiếu phu nhân bái đường."
Lục gia nói.
"Phải, bái đường rồi." Hứa lão gia dắt Hứa phu nhân ngồi vào ghế trên.
Bên ngoài linh đường, tiếng kèn sona chợt vang lên.
Điệu nhạc vô cùng vui vẻ.
Bên trong linh đường, bóng nến lung lay, đỏ trắng đan xen, vô cùng quỷ dị.
"Nhất bái thiên địa."
"Nhị bái cao đường."
"Phu thê... đối bái."
Cùng với tiếng hỷ nhạc du dương, bên trong linh đường cũng đã đến bước đưa vào động phòng.