Nhìn khuôn mặt đã bắt đầu lở loét trong gương.
Thúy Thúy hất văng gương đi.
Phải làm sao đây?
Khó khăn lắm mới biến thành Quý Tang Ninh, mới được mấy ngày mà mặt đã thối rữa rồi.
Không muốn đâu.
Để biến thành Quý Tang Ninh, cô ta đã làm tan chảy ngũ quan của chính mình.
Cũng đã giết người.
Thứ chờ đợi cô ta lẽ ra phải là vinh hoa phú quý, là vạn người kính ngưỡng.
Cô ta không còn đường lui nữa rồi.
Nhưng Lại đại sư đã biến mất.
Không ai có thể cứu cô ta.
"Tiểu Ninh Nhi, có trong đó không?"
Tần Hạo gõ gõ cửa.
"Cậu ạ."
Thúy Thúy vội vàng đeo khẩu trang mở cửa: "Có chuyện gì vậy cậu?"
"À, có một buổi tiệc rượu, cậu đưa cháu đi tham gia nhé?"
Tang Ninh đã dặn dò, cứ dắt con hàng giả này đi lượn lờ một vòng.
Chắc hẳn là có sắp xếp gì đó.
"Cháu... cháu..." Thúy Thúy cúi đầu, lòng đầy lo lắng.
Cô ta đương nhiên muốn đi.
Những dịp thế này, chỉ cần nghĩ đến những ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn vào mình là đã khiến cô ta run rẩy vì phấn khích.
Cô ta muốn trở thành Quý Tang Ninh, chẳng phải là vì ngày này sao?
Nhưng khuôn mặt của cô ta...
"Tiểu Ninh Nhi, mặt cháu làm sao thế?"
Tần Hạo hỏi với vẻ đầy lo lắng.
Thực chất trong lòng đang cười thầm.
Hủy dung rồi à?
Đáng đời nhé.
Đồ ăn cắp thì mãi mãi không thuộc về mình đâu.
"Không, không có gì, cậu có thể đưa cháu đến bệnh viện trước được không?"
Thúy Thúy nhìn Tần Hạo với vẻ van nài.
"Đến bệnh viện làm gì chứ? Không kịp thời gian nữa rồi, mau sửa soạn rồi xuất phát thôi."
Tần Hạo nói với vẻ chẳng hề quan tâm.
"Nhanh lên nhé Tiểu Ninh Nhi, cậu đợi cháu."
Nói xong liền quay người đi.
Thúy Thúy há miệng định nói gì đó.
Cuối cùng nghiến răng một cái.
Cô ta nhất định phải ăn diện lộng lẫy để xuất hiện!
Đóng cửa lại, cô ta trát một lượng lớn kem che khuyết điểm và kem nền lên mặt thành một lớp dày.
Sau đó lại phủ thêm một lớp phấn nền, trát khuôn mặt trắng bệch như một bức tường.
Nhưng dù sao cũng che được những chỗ lở loét chảy mủ.
Cách trang điểm này đã khiến Tần Hạo giật mình một cái.
Nhưng anh chẳng quan tâm.
Dẫn Quý Tang Ninh chào hỏi lão gia tử xong liền xuất phát.
Buổi tiệc rượu lần này có La Thắng, Vân tổng, còn có tổng chấp sự mới đến của tập đoàn Xích Kim, King.
Có thể nói là đại lão tụ hội.
Đưa con hàng giả này đi tham gia cũng là để làm bình phong cho Quý Tang Ninh thật.
"Tiểu Tang Ninh, họ đã xuất phát rồi." Tần Viễn Thương đích thân gọi điện cho Quý Tang Ninh.
"Vâng ạ ông ngoại."
Quý Tang Ninh mặc bộ đồ leo núi màu xanh đen, đội mũ lưỡi trai, đứng ở tửu lầu đối diện Không Gian Chi Thành, cô nhìn thấy Tần Hạo và Thúy Thúy đi vào trong.
Nhìn khuôn mặt mình bị trát một lớp phấn dày cộp như vậy.
Khóe miệng cô giật giật.
Thúy Thúy.
Cô đã điều tra ra kẻ mạo danh mình là ai.
Không ngờ thiếu nữ thuần phác năm nào giờ lại biến thành bộ dạng này.
Quý Tang Ninh khẽ nhướng mày, kéo thấp vành mũ.
Đi thẳng tới nhà họ La.
Nhà họ La, La Hoài đang chơi game.
Đột nhiên cảm thấy hơi lạnh bao trùm xung quanh.
Hắn vô thức ngẩng đầu lên.
Trên bậu cửa sổ, không biết từ lúc nào đã có một thiếu nữ ngồi đó.
"Đã lâu không gặp nhé, thiếu gia La." Quý Tang Ninh cất tiếng chào hắn.
"Cô... Quý Tang Ninh, sao cô lại ở đây?"
Đồng tử La Hoài co rụt lại.
Lại đại sư đã mất tích.
Nhưng trước đó Lại đại sư nói Quý Tang Ninh bị trọng thương mà.
Tại sao giờ lại xuất hiện ở đây lành lặn thế này?
"Anh đoán xem tại sao tôi lại ở đây?"
Quý Tang Ninh nhảy xuống bậu cửa sổ, từng bước từng bước tiến về phía La Hoài.
"Tôi cảnh cáo cô, cô đừng có làm bừa... đây là nhà họ La, đại diện cho tập đoàn Xích Kim, cô động vào tôi là đối đầu với tập đoàn Xích Kim đấy."
"Đúng rồi, còn cả huyền môn nữa, ba tôi có rất nhiều bạn là cường giả huyền môn, cô dám động vào tôi, những người đó sẽ không tha cho cô đâu."
La Hoài co rúm lại một góc sofa.
Hắn gào thét với giọng the thé.
"Tôi sợ quá cơ."
Quý Tang Ninh vô cảm nói.
Nhưng chân không dừng lại, dần dần áp sát.
"Cô, cô muốn làm gì? Cô có biết Lại đại sư không? Lại đại sư còn có một vị sư huynh, cô làm hại tôi, ông ấy nhất định sẽ đến khiến cô tan xương nát thịt."
Quý Tang Ninh túm lấy cổ áo La Hoài xách lên.
"Sư huynh của Lại đại sư?"
"Đúng thế! Sợ rồi chứ gì? Quý Tang Ninh tôi nói cho cô biết, cô chẳng là cái thá gì trước mặt cường giả thực sự đâu." La Hoài hếch cổ lên, cảm thấy mình lại "ngon" rồi.
"Ồ."
Quý Tang Ninh tặng hắn một cái tát cháy má.
Quả nhiên là hai cha con nhà này giở trò.
"Mày dám đánh tao!"
"Chát." Trở tay lại thêm một cái tát nữa.
Đánh cho La Hoài nổ đom đóm mắt.
Sau đó Quý Tang Ninh lấy ra một cái lọ nhỏ.
"Sâu nhỏ, đến giờ ăn cơm rồi."
Quý Tang Ninh nói với giọng dịu dàng.
"Làm một phát cho no luôn, không cần để dành bữa sau đâu."
Cô liếm liếm môi.
Vốn dĩ định để nó ăn từ từ não của La Hoài nhằm kiềm chế La Thắng.
Giờ cô đột nhiên thấy chẳng có ý nghĩa gì.
Người ta đã mời đại lão đến để dồn mình vào chỗ chết rồi, cô việc gì phải nương tay chứ?
Dù sao thì mối thù này cũng đã kết rồi.
Chẳng phải sao?
"Cái... cái này là cái gì?"
Khuôn mặt La Hoài vặn vẹo, hiện rõ vẻ kinh hoàng.
Quý Tang Ninh không thèm để ý đến hắn, từ từ thả huyết thi trùng ra.
Huyết thi trùng vốn đã đạt được sự đồng thuận với Quý Tang Ninh, từng bước men theo ống tai của La Hoài chui vào trong.
"Không... đừng mà... Quý Tang Ninh, tha cho tôi, tha cho tôi."
La Hoài cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi.
"Tôi không những không định tha cho anh, mà cũng sẽ không tha cho ba anh đâu, sớm thôi, cha con các người sẽ được đoàn tụ."
Quý Tang Ninh khẽ nói bên tai La Hoài.
Và huyết thi trùng cuối cùng cũng đã chui vào não của La Hoài.
"Mày, tao có làm quỷ cũng không tha cho mày đâu."
La Hoài nói.
"Trùng hợp thật, bắt quỷ chính là nghề chính của tôi đấy."
Quý Tang Ninh chớp mắt.
La Hoài phun ra một ngụm máu.
Đột nhiên, nhãn cầu lồi ra ngoài, vằn vện tia máu.
Khoảng một phút sau.
La Hoài mềm nhũn đổ gục xuống sofa.
Tướng chết trông cũng khá bình thường, trên người không có vết thương nào khác, cứ như là chơi game quá độ dẫn đến đột tử vậy.
Quý Tang Ninh đưa tay vuốt cho đôi mắt đang trợn trừng của hắn nhắm lại.
"Chúc ngủ ngon, Makka Pakka."
Huyết thi trùng chui ra từ lỗ tai bên kia của La Hoài, thân hình to ra một chút.
Sâu nhỏ rất không hài lòng.
Não của tên này chẳng có gì để ăn cả.
Nó ngoan ngoãn chui vào lọ thủy tinh của Quý Tang Ninh.
Sau khi giết La Hoài, Quý Tang Ninh lại nhảy ra ngoài từ bậu cửa sổ.
Thần không biết quỷ không hay.
Trong buổi tiệc rượu, Thúy Thúy lại bị choáng ngợp bởi tất cả sự xa hoa lộng lẫy này.
Đây chính là cuộc sống của người giàu sao?
Cách đó không xa, La Thắng có chút thắc mắc.
Chẳng phải nói Quý Tang Ninh bị trọng thương sao? Tại sao vẫn có thể dự tiệc?
"La, anh đang nghĩ gì vậy?"
Bên cạnh, người đàn ông tuấn tú tóc vàng mắt xanh thản nhiên hỏi.
"Ồ, King, không có gì, dạo này tập đoàn Xích Kim của chúng ta gặp không ít cản trở, trong đó nhà họ Tần kia đã nhiều lần bất kính với tập đoàn Xích Kim." La Thắng vội vàng nói.
King nhìn về phía Quý Tang Ninh và Tần Hạo đang đứng.
"Chính là nhà họ Tần hợp tác với tập đoàn Hắc Kim sao?"
"Đúng vậy, tập đoàn Hắc Kim thừa dịp ngài chưa đến đã nhiều lần gây khó dễ cho chúng ta, còn thâu tóm từng gia tộc mà vốn dĩ tôi định lôi kéo, rõ ràng là cố ý."
La Thắng hừ lạnh nói.
"Tôi biết rồi." King trầm ngâm.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một bóng hồng trong đám đông.
Với tư cách là tổng chấp sự của tập đoàn Xích Kim, anh ta có thân phận ngang hàng với Tần Nhược Vân.
King bưng ly rượu, tiến về phía Tần Nhược Vân đang trò chuyện cùng Tần Hạo.
"Vân tổng, đã lâu không gặp."
King cười ôn hòa, phong độ quý ông lộ rõ, vốn đã tóc vàng mắt xanh, dưới ánh đèn, khuôn mặt đó càng thêm rực rỡ lóa mắt.
"Đã lâu không gặp." Tần Nhược Vân dừng cuộc trò chuyện với Tần Hạo.
Nhẹ nhàng chạm ly với King.
"Anh đến Hoa Hạ trước tôi, vị này là đối tác của anh sao?" King nhìn sang Tần Hạo.
Trong đôi mắt ôn hòa đó ẩn chứa một tia địch ý.
"Đúng vậy." Tần Nhược Vân gật đầu.
"Chào ngài, tôi là tổng chấp sự của tập đoàn Xích Kim, King, sau này ở Hoa Hạ, mong ngài giúp đỡ nhiều hơn."
King gật đầu với Tần Hạo.
"Nên thế."
Tần Hạo cười như không cười gật đầu.
"Vân tổng, tôi có chuyện muốn nói với cô." King sau đó nhìn sang Tần Nhược Vân.
"Tôi qua đó trước." Tần Nhược Vân nói với Tần Hạo.
Sau đó cùng King đi sang một bên.
"Có chuyện gì không?"
"Cô không giống kiểu người sẽ tùy tiện giúp đỡ người khác đâu, Vân tổng." King cười nói.
Phong độ ngời ngời.
"Anh không nghĩ là anh rất hiểu tôi đấy chứ?"
Tần Nhược Vân bật cười.
"Phải, tôi hy vọng mình có thể hiểu cô nhiều hơn một chút, A Vân... cô biết mà, tôi..."
"Được rồi, King, chúng ta là đối thủ."
Nói xong, cô mỉm cười lịch sự, quay người rời đi.
King chỉ có thể thất vọng nhìn theo bóng lưng của Tần Nhược Vân.
Tần Nhược Vân vừa quay người thì bị ai đó bất cẩn đụng phải.
Ly rượu vang đỏ đổ đầy lên người cô.
Cô nhíu mày, nhìn khuôn mặt thuộc về con gái mình.
Nhưng lại trát phấn dày như bức tường.
"Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý." Thúy Thúy sợ hãi không thôi: "Tôi... đền, bao nhiêu tiền, tôi đền cho cô."
"Không sao."
Tần Nhược Vân hít một hơi, kiềm chế ý định bóp chết Thúy Thúy ngay lập tức.
Tiểu Tang Ninh đã dặn dò rồi, cô đương nhiên sẽ không tùy tiện ra tay.
Góc buổi tiệc rượu.
Người đàn ông bí ẩn tuấn tú ngồi đó, ánh mắt di chuyển theo Thúy Thúy đang khúm núm.