“Tiểu thư Tang Ninh?”
Lại đại sư nhạy bén bắt được cách xưng hô này.
“Nói vậy là mày quen Quý Tang Ninh?”
Lão xách Thúy Thúy lên, tạm thời dừng động tác trong tay.
Gương mặt xấu xí đến mức khiến người ta buồn nôn giờ lại ghé sát thêm mấy phần về phía Thúy Thúy.
Mồ hôi lạnh đổ khắp người Thúy Thúy, đồng tử sợ hãi giãn nở.
Cô... cô nên nói là quen hay không quen đây?
“Tôi, tôi không quen tiểu thư Tang Ninh.”
Lỡ mà nói quen, nhỡ lão càng không tha cho mình thì sao?
Nghe câu trả lời này, Lại đại sư xé toạc chiếc áo khoác ngoài của Thúy Thúy.
Mảnh vải bay lên khiến Thúy Thúy hét thất thanh.
“Quen, tôi quen tiểu thư Tang Ninh.”
“Ồ? Vậy mày với Quý Tang Ninh có quan hệ gì?”
Lại đại sư kiên nhẫn hỏi.
“Không có bất cứ quan hệ gì.”
Thúy Thúy cúi đầu xuống, trong giọng nói còn xen lẫn vài phần tự ti.
Cô ta chỉ là một kẻ ngưỡng mộ, đố kỵ với tiểu thư Tang Ninh mà thôi.
Đối với tiểu thư Tang Ninh, sự hâm mộ của cô ta có lẽ còn chẳng đáng nhắc tới.
Từ vẻ mặt sa sút của Thúy Thúy, dường như Lại đại sư phát hiện ra điều gì đó.
Đôi mắt nhỏ âm độc của lão lóe lên một lát.
Rồi đột nhiên mở miệng: “Nếu cho mày một cơ hội, trở thành Quý Tang Ninh, mày có muốn nhận không?”
“Cơ hội trở thành... tiểu thư Tang Ninh?”
Thúy Thúy đột nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Thậm chí trong khoảnh khắc còn đè được nỗi sợ với Lại đại sư xuống.
Trong mắt lóe lên tia sáng chói lòa.
Lão đang nói cái gì vậy?
“Đúng, hoàn toàn thay thế cô ta.”
Lại đại sư liếm môi.
Quý Tang Ninh là người nhà họ Tần.
Lại là đồ đệ của Huyền Không.
Còn có một người phụ nữ khó hiểu giúp đỡ cô ta.
Nếu lão giết Quý Tang Ninh, phía sau e là còn không ít phiền phức.
Bây giờ có một người thay thế Quý Tang Ninh, cho dù lão giết cô ta, trong thời gian ngắn cũng sẽ không bị người khác phát hiện.
Hơn nữa, còn có thể lợi dụng Thúy Thúy để lấy tài nguyên của nhà họ Tần.
Có được càng nhiều thi thể xử nữ, đồng nam đồng nữ có lợi cho việc tu luyện của lão hơn...
Sau này dù lão già Huyền Không kia phát hiện rồi tìm tới, lão cũng không cần sợ lão già đó nữa.
Hơn nữa, Thúy Thúy quen Quý Tang Ninh, ngưỡng mộ Quý Tang Ninh.
Trong lòng chắc chắn cũng cực kỳ khát khao được trở thành Quý Tang Ninh.
Lão cũng dễ nắm thóp cô ta hơn.
“Tôi, tôi sao có thể thay thế tiểu thư Tang Ninh được.”
“Tôi không làm nổi.”
Thúy Thúy lại cúi đầu xuống.
Cô ta nói mình không làm nổi, chứ không phải không muốn.
“Có bản đại sư giúp, đương nhiên mày làm được.”
“Thật... thật sao?” Môi Thúy Thúy khô hơn mấy phần, nhưng trong mắt lại đầy bất an.
Còn có cả sự khao khát được giấu rất sâu.
“Đương nhiên.” Lại đại sư cực kỳ kiên nhẫn.
Trong lòng Thúy Thúy như có hai phe đánh nhau.
Trở thành tiểu thư Tang Ninh, là chuyện cô ta có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Bọn họ là người của hai thế giới.
Một người trên trời một kẻ dưới đất.
Cô ta chỉ là con vịt xấu xí đứng dưới đất ngước nhìn thiên nga trắng.
Sao dám tưởng tượng có ngày mình trở thành thiên nga trắng chứ?
Nhưng bây giờ, có một cơ hội như vậy đặt ngay trước mặt mình.
Cô ta có nên nhận lấy không?
Cô ta đột nhiên nhớ lại.
Lần đầu tiên đến nhà Tần Hạo, khoảnh khắc khoác lên chiếc váy của Quý Tang Ninh, cảm giác mộng ảo đó.
Cô ta lén vào phòng tiểu thư Tang Ninh, cả căn phòng đầy quần áo đẹp đẽ, giống hệt tòa thành của công chúa, chiếc giường mềm mại như đang nằm trên mây.
Lúc rời đi, cô ta cẩn thận chỉnh lại tất cả, vuốt phẳng từng nếp nhăn trên giường.
Giống như một tên trộm lén lút nơm nớp, sợ để lại bất cứ dấu vết nào thuộc về mình.
Đóng cánh cửa ấy lại, cũng giống như tự tay khóa lại một giấc mơ xa không với tới.
Còn có, còn có người đàn ông đó.
Yến Huyền.
Anh ta giống như thần minh.
Cao lớn, tuấn mỹ, mạnh mẽ, thần bí.
Kho từ vựng nghèo nàn của cô ta chẳng tìm được từ nào hay hơn để miêu tả anh ta.
Cô ta chỉ biết, nếu có thể đến gần anh ta, cho dù chỉ trong thời gian ngắn, cô ta cũng tình nguyện.
“Tôi... tôi đồng ý.”
Thúy Thúy khàn giọng, nói ra lựa chọn của mình.
Cô ta chỉ là muốn sống sót.
Nếu không đồng ý, kẻ đáng sợ này nhất định sẽ giết cô ta.
Đúng, cô ta chỉ là vì muốn sống.
Xin lỗi, tiểu thư Tang Ninh.
Hãy để tôi, trở thành cô đi.
Thúy Thúy thầm nghĩ trong lòng.
“Người thông minh.”
Lại đại sư hài lòng gật đầu.
Đột nhiên lão móc ra một chiếc bình trắng, bóp cằm Thúy Thúy, chất lỏng trắng sữa trong bình liền chảy thẳng lên mặt cô ta.
Trên mặt Thúy Thúy bốc lên khói trắng cùng tiếng xì xì xì.
Ngũ quan như bị nước sôi ninh cả mấy tiếng đồng hồ, nhanh chóng tan chảy thành một đống bùn máu đỏ tươi.
“A a a a a, mặt tôi, mặt tôi.”
Thúy Thúy đau đến phát điên mà khóc thét.
“Muốn biến thành Quý Tang Ninh, trước tiên ta phải làm tan gương mặt cũ của mày, sau đó mới để mày mọc ra ngũ quan giống hệt Quý Tang Ninh.”
Lại đại sư nhàn nhạt nói.
Bởi vì ngoại hình của bản thân xấu xí, lão đã nghiên cứu ra rất nhiều thứ có thể thay đổi dung mạo.
Nhưng đối với chính lão thì hoàn toàn vô dụng, chỉ càng lúc càng xấu hơn, thế nào cũng không thay đổi nổi.
Chỉ vì một trong những điều kiện của người cản thi, chính là dung mạo xấu xí.
Lão đã bước vào cái nghề này thì định sẵn không thể có diện mạo như người bình thường.
Bây giờ những loại thuốc lão nghiên cứu ra, ngược lại đã tìm được chỗ dùng.
Giọng Thúy Thúy ngày càng yếu đi.
Cô ta không nhìn thấy mặt mình.
Không biết hiện tại bản thân khủng khiếp đến mức nào.
Hoàn toàn biến thành một khối thịt đỏ lòm.
Giọng đã khàn, đau đớn nhấn chìm toàn bộ ý thức, Thúy Thúy cảm giác mình như đã chết qua một lần rồi.
Đã chịu khổ đến mức này, cô ta nhất định phải trở thành tiểu thư Tang Ninh.
Nếu không, cơn đau này chẳng phải là chịu uổng sao?
Trong nháy mắt, cô ta bùng lên ý chí cầu sinh cực mạnh.
Đến Lại đại sư cũng phải hơi liếc mắt nhìn.
Lại đại sư lại lấy ra một cục bùn thịt màu da người, đắp lên mặt Thúy Thúy.
Giống hệt một thợ điêu khắc, từng chút từng chút nặn lại.
Mấy tiếng đồng hồ sau.
Thúy Thúy trước mắt đã có được vài phần thần vận của Quý Tang Ninh.
Mãi đến cuối cùng, Thúy Thúy mở mắt ra.
Cơn đau lúc trước dường như vẫn chưa tan hết.
Nhưng cô ta có thể cảm nhận rất rõ mình đã khác trước.
“Được rồi, bây giờ mày đã là cô ta, nhớ kỹ, gương mặt này của mày không được dính nước, không được dính bất cứ mỹ phẩm nào.”
“Nếu không, chẳng những mày lập tức bị đánh về nguyên hình, mà còn biến thành một con quái vật không da mặt không ngũ quan.”
Lại đại sư nhàn nhạt nói.
“Tôi, tôi đã biến thành dáng vẻ của tiểu thư Tang Ninh rồi sao?” Thúy Thúy khó tin nói.
Vừa không dám tin vừa đưa tay sờ lên khuôn mặt trơn mịn.
Là mặt của tiểu thư Tang Ninh.
Cô ta thật sự có được gương mặt của tiểu thư Tang Ninh rồi!
“Mày chính là Quý Tang Ninh, đừng mở miệng ra là tiểu thư Tang Ninh nữa.” Lại đại sư liếc Thúy Thúy một cái.
“Vâng.” Thúy Thúy liếm môi, lập tức đáp.
“Quỳ xuống.”
Lại đại sư gật cằm.
Thúy Thúy không dám chống lại, lập tức quỳ trước mặt Lại đại sư.
“Lão phu giúp mày, là có điều kiện.” Lại đại sư nhàn nhạt nói.
“Ngài cứ nói, tôi cái gì cũng nghe theo ngài.”
Lúc này Thúy Thúy đã hoàn toàn như biến thành người khác, ngoan ngoãn nói.
Cô ta hiểu, Lại đại sư biến cô ta thành Quý Tang Ninh, chắc chắn là có chuyện cần cô ta làm giúp.
Chỉ khi nghe lời Lại đại sư, cô ta mới có thể yên ổn hưởng thụ thân phận của Quý Tang Ninh.
Lại đại sư nheo mắt.
Ném một con dao xuống trước mặt Thúy Thúy.
“Đi, giết hai đứa trẻ kia đi.”
Hai đứa trẻ bị bắt từ viện phúc lợi tới lúc này đã tỉnh từ lâu.
Cũng đã nhìn thấy cảnh tượng kinh hãi lúc trước.
Giờ vừa nghe lời Lại đại sư, càng sợ đến co rúm cả lại, run lẩy bẩy.
Hai tay Thúy Thúy run rẩy nhặt con dao ngắn lên, trong mắt hiện lên vẻ giằng co.
“Chúng đã nhìn thấy quá trình mày đổi mặt, nếu không muốn bị phát hiện, mày chỉ có thể giết chúng.”
Giọng Lại đại sư âm hiểm tàn nhẫn.
Bây giờ, đây là bài kiểm tra độ phục tùng dành cho Thúy Thúy.
Một phế vật nhát gan yếu đuối thì không đủ tư cách để lão lợi dụng.
Sự giằng co trong mắt Thúy Thúy dần biến mất.
Nhất định không thể để bị người ta phát hiện.
Cô ta cầm dao, đứng dậy đi tới trước mặt thiếu niên thiếu nữ kia.
“Xin lỗi.”
Nói rồi một dao đâm thẳng vào ngực thiếu niên.
“A a!” Cô gái kia thét lên.
Thúy Thúy rút dao ra, máu phun tung tóe, bắn đầy người cô gái đó.
Lại thêm một dao, giết chết luôn cô bé kia.
“Đại sư, tôi đã giết bọn họ rồi.” Thúy Thúy cố tỏ ra trấn định nói.
“Không tệ.” Lại đại sư hài lòng gật đầu: “Từ giờ nhiệm vụ của mày là đóng vai Quý Tang Ninh, đồng thời lợi dụng tài nguyên nhà họ Tần, giúp ta tìm tới càng nhiều thiếu niên thiếu nữ hơn.”
“Chỉ cần mày làm theo, ta sẽ xử lý triệt để Quý Tang Ninh thật.”
Thúy Thúy nuốt nước bọt: “Vâng, tôi sẽ làm theo lời ngài dặn.”
“Được rồi, bây giờ mày có thể về nhà họ Tần, nếm thử cảm giác làm thiên kim tiểu thư.” Lại đại sư nói.
“Bây giờ?” Thúy Thúy ngẩng đầu lên, có chút chột dạ.
Lỡ như đụng ngay Quý Tang Ninh thật.
Một cái tát của cô cũng đủ tiễn cô ta đi luôn rồi.
“Cô ta bị thương nặng, nói không chừng sau này còn thành phế nhân, hiện giờ không có ở nhà họ Tần.”
Lại đại sư nheo mắt.
Nếu không đoán sai, người phụ nữ thần bí kia đã đưa Quý Tang Ninh đi rồi.
Ít nhất trong thời gian ngắn, Quý Tang Ninh sẽ không quay về nhà họ Tần.