Vết thương đã được băng bó đơn giản, thay một bộ quần áo khác, nếu không nhìn kỹ thì không thấy bị thương, chỉ có thể lờ mờ thấy sắc mặt hơi tái nhợt.
Vết thương trên tay thì đeo một chiếc găng tay.
Lẻn về Tần gia, Quý Tang Ninh rón rén chạy về phòng mình.
Tuyệt đối không được để ông ngoại phát hiện cô đi đêm không về.
"Tiểu thư Tang Ninh! Cô về sớm thế."
Bước chân Quý Tang Ninh khựng lại, khóe miệng giật mạnh một cái.
Cái ông quản gia La này, bộ cả đêm ông không ngủ à?
"Ờ hì hì, bác quản gia La, cháu... vừa mới chạy bộ buổi sáng về đây ạ." Quý Tang Ninh quay người, nụ cười hơi gượng gạo.
"Ban đêm bác không ngủ sao ạ?" Cô gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Người già rồi, không ngủ được mấy." Quản gia La hớn hở vuốt râu.
Tiếp đó nheo đôi mắt già nua, đánh giá Quý Tang Ninh một lượt: "Cô chạy bộ cả đêm à, sắc mặt kém thế này."
"Ơ, không đúng, tiểu thư Tang Ninh, tối qua cô mặc đâu có phải bộ này, cô về lúc nào mà đã thay đồ rồi?"
Quản gia La lộ ra vẻ mặt như vừa phát hiện ra tin bát quái mới.
"Trời đất ơi, tiểu thư Tang Ninh, có phải cô đi chơi cả đêm không về không?"
Quý Tang Ninh vội vàng lao tới bịt miệng quản gia La lại.
"Ông nội La ơi, lời này không được nói bừa đâu ạ." Quý Tang Ninh nhe răng cười khổ.
"Ưm ưm." Quản gia La chỉ vào miệng mình gật đầu, ra hiệu sẽ không nói bừa.
Quý Tang Ninh lúc này mới buông tay.
Quản gia La cười hớn hở, Quý Tang Ninh cư nhiên gọi mình là ông nội La rồi?
"Ông nội La, ông nhất định đừng để ông ngoại cháu biết tối qua cháu không về nhé."
Người già vạn nhất lo lắng thì sao?
Vạn nhất lại nghĩ cô ra ngoài đàn đúm thì hỏng?
"Tôi không nói, tôi không nói đâu, miệng tôi kín nhất đấy, nhưng mà mấy người kia thì tôi không bảo đảm được."
"Mấy người kia là ai ạ?" Quý Tang Ninh thắc mắc.
Lời vừa dứt.
Trên cây trong viện, trong bụi hoa, sau bàn đá, đồng loạt thò đầu ra mấy người.
Người tỉa cành, thợ làm vườn, dì lao công.
Quý Tang Ninh: "!!"
Mấy người này từ đâu chui ra vậy?
Họ không ngủ sao?
"Tiểu thư Tang Ninh, cô yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói với ông chủ là tối qua cô đi quẩy cả đêm không về đâu."
Giống như đã tập dượt từ trước, họ đồng thanh trả lời.
Âm thanh to đến mức làm mấy con chim đang ngủ nướng cũng phải giật mình tỉnh giấc.
"Xin các bác các dì các ông các bà nhỏ tiếng giúp cháu với."
Quý Tang Ninh muốn khóc không ra nước mắt.
"Được rồi!" Mọi người lại đồng thanh một lần nữa.
Sau đó dùng ánh mắt từ bi dõi theo Quý Tang Ninh đang ủ rũ quay về phòng.
Quý Tang Ninh về phòng cũng chẳng kịp nghỉ ngơi, lấy Huyết Thi Trùng ra nghiên cứu.
Nhìn con Huyết Thi Trùng đang tự kỷ trong lọ.
Quý Tang Ninh hừ lạnh một tiếng: "Mày có gì mà phải tự kỷ?"
Huyết Thi Trùng quay đi, lấy mông đối diện với cô.
Quý Tang Ninh xoay lọ thủy tinh lại: "Sâu nhỏ, chúng ta nói chuyện chút đi?"
Huyết Thi Trùng lại xoay một vòng, tiếp tục lấy mông đối diện Quý Tang Ninh.
Sâu sâu nó không thèm nói chuyện với cô đâu hừ!
Quý Tang Ninh nhếch môi.
Xác định cái thứ chó má này nghe hiểu được lời mình.
"Được thôi, mày không thèm nói chứ gì? Tao lập tức đốt lá bùa này nhét vào trong, biến mày thành châu chấu chiên giòn luôn."
Quý Tang Ninh giơ lọ thủy tinh lên, tay kia lấy ra một lá Ly Hỏa Phù.
Cánh của Huyết Thi Trùng rung lên một cái, rồi quay lại.
Trông có vẻ vừa phẫn hận vừa uất ức.
Cô đây không phải là làm khó sâu sâu sao?
Sâu sâu có biết nói đâu mà đòi nói chuyện?
Đừng để sâu sâu có được tự do, nếu không nhất định sẽ chui vào não con người này mà ăn sạch cho xem.
"Tao đưa mày đi tìm nhà mới, trong não của một thằng đần, tiền đề là mày đừng có ăn sạch bách não nó ngay lập tức, thấy sao?"
Quý Tang Ninh tự nói một mình.
Nhưng Huyết Thi Trùng không thèm để ý đến cô.
"Ồ tao quên mất mày không trả lời được, thế này đi, nếu mày đồng ý thì mày chớp mắt một cái, không đồng ý thì tao thiêu chết mày."
"Rất hợp lý đúng không?"
Quý Tang Ninh nói.
Con Huyết Thi Trùng uất ức và vô năng cuồng nộ: "..."
Quá bắt nạt sâu sâu rồi.
Nó đã mấy chục năm không được ăn não mới rồi.
Con người này nói đưa nó đi ăn, lại không cho nó ăn sướng mồm, không nghe lời còn đòi thiêu chết nó.
Đây là hành vi phát xít gì vậy?
Hoàn toàn giống như quăng con ruồi vào đống phân mà không cho nó ăn vậy.
Quan trọng nhất là, sâu sâu cũng đâu có biết chớp mắt!
Biến thái!
Thật là tàn nhẫn!
"Này, Huyết Thi Trùng, kiên nhẫn của tao có hạn đấy."
Quý Tang Ninh nhìn đồng hồ.
Dưới sự uy hiếp dụ dỗ của Quý Tang Ninh.
Huyết Thi Trùng cuống quýt xoay vòng vòng.
Suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy Quý Tang Ninh.
Đầu liên tục cụng cụng vào thành thủy tinh.
Được rồi, sâu sâu đồng ý là được chứ gì?
"Sớm như vậy có phải tốt hơn không?"
Quý Tang Ninh cất lá bùa đi.
Cách lớp thủy tinh búng búng vào con Huyết Thi Trùng.
"Sâu nhỏ ngoan thật." Nói đoạn liền nhét Huyết Thi Trùng vào cái túi nhỏ.
Để xem lúc nào có cơ hội thì nhét vào não La Hoài.
"Tiểu thư Tang Ninh, ông chủ gọi cô xuống ăn sáng kìa."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Giọng của dì giúp việc truyền vào.
"Dạ, cháu xuống ngay đây."
Quý Tang Ninh vội vàng thay quần áo, lại xịt chút thuốc lên vết thương ở vai.
Trên bờ vai trắng ngần tròn trịa, một dấu năm ngón tay đen kịt, da thịt nứt nẻ, máu thịt be bét.
Thậm chí có thể thấy cả xương vụn.
Quý Tang Ninh nghiến răng thay thuốc, lại băng bó mu bàn tay xong mới mở cửa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút huyết sắc nào.
Mở cửa ra, dì giúp việc vẫn đang đợi cô.
"Tiểu thư Tang Ninh, trông sắc mặt cô kém quá." Dì lo lắng nói.
"Kém lắm sao ạ?" Quý Tang Ninh xoa xoa mặt: "Không sao không sao, cái này gọi là da trắng sứ đấy ạ."
Dì giúp việc nửa tin nửa ngờ gật đầu.
Sau đó nháy mắt với Quý Tang Ninh: "Tiểu thư Tang Ninh à, ông chủ trông tâm trạng không được tốt lắm đâu, lát nữa cô cẩn thận đừng làm ông giận nhé."
Những người này đối xử với Quý Tang Ninh đều như con cháu trong nhà vậy.
Cô vừa về Tần gia đã được cả phủ họ Tần cưng chiều.
Cảm giác này khiến Quý Tang Ninh có chút thụ sủng nhược kinh.
"Tại sao ông ngoại lại không vui ạ?"
Quý Tang Ninh hỏi.
"Cái này... mau đi thôi tiểu thư Tang Ninh, đừng để ông chủ đợi lâu."
Dì giúp việc khẽ khụ một tiếng.
Quý Tang Ninh thầm lẩm bẩm, không lẽ chuyện cô đi đêm không về đã bị ông ngoại biết rồi sao?
Ài, biết ngay là quản gia La không đáng tin mà.
Quả nhiên.
Trên bàn ăn.
Bầu không khí có chút ngột ngạt.
Ông cụ đang húp một bát cháo trắng.
Tần Hạo cũng ở đó.
Tần Hạo có nhà riêng, nhưng vì Quý Tang Ninh đã về nên ngày nào cũng lảng vảng ở nhà cũ.
"Ninh Nhi, mau lại đây ăn cơm đi."
Tần Hạo vẫy tay gọi Quý Tang Ninh.
Quý Tang Ninh ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống.
Âm thầm quan sát khí trường của ông ngoại.
Tần Viễn Thương hôm nay trông tinh thần khá tốt, ấn đường dường như không còn u ám như trước.
Tiểu Thất ở sau lưng Tần Viễn Thương làm mặt quỷ với Quý Tang Ninh.
Như đang tranh công rằng mình đã bảo vệ ông cụ rất tốt.
"Ông ngoại, chào buổi sáng ạ."
"Cậu, chào buổi sáng."
Quý Tang Ninh chủ động lên tiếng.
Ài, không ngờ cũng có ngày cô phải sống cảnh nhìn sắc mặt người khác thế này...
"Tang Ninh à, nghe nói tối qua con đi hội sở gọi nam mẫu à?"
Thìa và bát va chạm phát ra một tiếng "keng" giòn giã.
"Phụt..."
Quý Tang Ninh và Tần Hạo đồng thời phun sạch cháo trong miệng ra ngoài.
"Cái gì? Ba nói cái gì cơ? Ninh Nhi đi hội sở gọi nam mẫu?"
Tần Hạo còn chẳng kịp lau bàn, vội vàng hỏi dồn dập.
Trong mắt là vẻ hớn hở hóng hớt.
Cháu ngoại anh lợi hại thế sao?
Sắc mặt Quý Tang Ninh thì như vừa nuốt phải ruồi.
Đến lúc này, cô mới hiểu thế nào là "tam nhân thành hổ"...
Mấy bác mấy dì kia rốt cuộc đã truyền tai nhau kiểu gì vậy?
"Ông ngoại, không có chuyện đó đâu ạ, tối qua con chỉ ra ngoài giải quyết chút việc thôi..." Quý Tang Ninh giải thích.
"Đúng đấy, Ninh Nhi nhà mình ngoan thế kia, sao lại đến mấy chỗ đó được?"
Tần Hạo nhịn cười trong lòng.
Hồi lâu sau mới giúp Quý Tang Ninh giải vây.
Nói xong còn thuận tay kéo kéo cánh tay Quý Tang Ninh: "Phải không Ninh Nhi?"
Đúng lúc kéo trúng cái cánh tay sắp phế của Quý Tang Ninh.
Quý Tang Ninh không nhịn được hít một hơi lạnh.
Đau quá!
"Sao thế?" Sắc mặt Tần Hạo biến đổi.
"Luyện công bị giãn cơ thôi ạ." Quý Tang Ninh gượng cười.
"Đi bệnh viện kiểm tra đi." Tần Viễn Thương cũng đứng dậy, trên mặt lộ vẻ lo lắng.
Ông làm sao mà thực sự giận cho được chứ.
Chỉ là lo lắng Quý Tang Ninh tuổi còn nhỏ dễ bị lừa gạt thôi.
"Không, không cần đâu ạ." Quý Tang Ninh vội vàng xua tay.
Hai người vẫn có chút không yên tâm.
"Ông ngoại, con là người tu luyện, thân thể khỏe mạnh lắm, lần trước gãy chân cũng chỉ nửa tháng là khỏi mà."
Huống hồ cô còn ăn viên Lão Quân Đan mà Yến Huyền kiếm cho.
Yến Huyền đã nói rồi, trừ khi cô bị sét đánh thành tro.
Nếu không thân thể bị thương chỗ nào cũng có thể tự chữa lành, gãy tay gãy chân cũng mọc lại được.
Lúc này vết thương đang ngứa ngáy, đã bắt đầu tự lành rồi.
Đi bệnh viện đúng là lãng phí thời gian.
"Được rồi."
Ông cụ đành gật đầu.
"Đúng rồi Ninh Nhi, cậu có chuẩn bị cho con một món quà nhỏ, lát nữa ăn cơm xong cậu dẫn con đi xem."
Tần Hạo nói.
"Ta cũng có đây."
Ông cụ lấy ra một xấp ảnh.
"Đây là mấy lão già kia đưa cho ta đấy, ảnh của mấy đứa cháu nội nhà họ, Ninh Nhi con xem thử đi, có đứa nào vừa mắt không."