"Khụ, chuyện xảy ra ngày hôm nay, con vẫn chưa định nói rõ với ông ngoại sao?"
Tần Hạo lấy điện thoại ra, cho cô xem những bình luận trên mạng.
"Con đánh con trai của Chấp sự Xích Kim tài đoàn, con nói xem con làm vậy có đúng không?"
Tần Viễn Thương nghiêm mặt, trông có vẻ như đang tức giận.
"Tụi con hòa giải rồi mà!"
Quý Tang Ninh đảo mắt, lộ ra vài phần tinh quái.
"Hòa giải? Tại sao lại hòa giải? Con nói xem, Tang Ninh nhỏ bé của ông, ông ngoại đã dặn đi dặn lại là không được để bản thân chịu uất ức hay bị bắt nạt, vậy mà con vừa ra cửa đã bị quấy rối."
"Đánh thì đánh rồi, con còn xin lỗi làm gì, bộ con nên xin lỗi sao? Không hề nhé!"
"Tang Ninh à, con thật sự làm ông ngoại thất vọng quá."
Ông cụ nện gậy xuống đất thình thình, nước miếng văng tung tóe, rõ ràng là đang tức không hề nhẹ.
Quý Tang Ninh hơi ngẩn người.
"Vậy nên, ông không phải trách con vì đã đánh hắn sao?"
"Hắn không đáng đánh à? Ông ngoại tức là vì con cư nhiên lại đi xin lỗi hắn, việc này làm con chịu uất ức biết bao nhiêu."
Tần Viễn Thương thở dài.
Quý Tang Ninh im lặng.
Triết lý giáo dục gia đình này đúng là "đỉnh của chóp".
"Không sao, con không thấy uất ức." Quý Tang Ninh lắc đầu.
Tần Viễn Thương vẫy vẫy tay với Tần Hạo.
Tần Hạo đứng dậy, rất nhanh sau đó, có hai người cùng Lưu Vũ đi vào từ bên ngoài.
Lưu Vũ cúi đầu, không nói lời nào.
"Hôm nay cậu tự ý rời bỏ vị trí, dẫn đến việc xảy ra chuyện sau đó, bây giờ chính thức quyết định, cậu bị sa thải."
Giọng Tần Viễn Thương bình thản, nhưng mỗi chữ đều không cho phép phản kháng.
Tần Hạo nhíu mày.
Lưu Vũ đã đi theo anh rất lâu rồi.
Nhưng cách làm của Lưu Vũ hôm nay đúng là đáng thất vọng thật.
"Ba, hay là cho Lưu Vũ thêm một cơ hội nữa đi?" Tần Hạo do dự một chút, vẫn lên tiếng cầu xin.
"Trừ khi cậu ta có thể cho ta một lời giải thích hợp lý."
Tần Viễn Thương vẫy tay gọi Quý Tang Ninh, cô ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống bên cạnh ông.
"Nhiệm vụ lớn nhất của cậu ta là bảo vệ an toàn cho cháu ngoại ta, vậy mà bây giờ, ngay cả việc trong phận sự cũng không làm được, ta không nghĩ ra lý do gì để giữ cậu ta lại."
Lưu Vũ mở lời: "Tôi đi xử lý chuyện bên phía tiểu thư Thúy Thúy, nhưng đúng là tôi đã tự ý rời vị trí, Lưu Vũ nguyện ý nhận hình phạt."
Quý Tang Ninh liếc nhìn Lưu Vũ một cái.
"Ồ, chuyện này là con đồng ý."
Cũng không biết cái cô Thúy Thúy này ngày nào cũng lấy đâu ra lắm chuyện thế không biết.
"Thúy Thúy?"
Đôi lông mày bạc trắng của Tần Viễn Thương nhíu lại, nhìn về phía Tần Hạo.
"Ba, chuyện nhỏ này con thấy không đáng nhắc tới nên không nói với ba."
Tần Hạo gãi gãi đầu.
"Nói đi."
Tần Hạo đành phải kể lại chuyện của Thúy Thúy.
Tần Viễn Thương nghe xong, chỉ trầm mặc thở ra một hơi.
Hồi lâu sau, ông lại đập mạnh xuống bàn.
"Đồ ngu."
Tần Hạo chép miệng hai cái, cũng có chút không hiểu, chẳng qua là tùy tiện đưa một người về thôi mà, ông cụ có đến mức giận dữ vậy không?
"Tần Hạo, loại người tâm thuật bất chính như vậy, con đưa cô ta về đây làm gì? Tần gia không phải không nuôi nổi một kẻ rảnh rỗi, nhưng cái hành vi ăn vạ lộ liễu thế này mà con cũng đồng ý?"
"Ta đã nói rồi, người làm đại sự thì phải dẹp bớt cái lòng tốt dư thừa của con đi, con cứ mãi không nghe. Lương tâm là một phẩm chất, nhưng đó không phải là con bài để người khác trói buộc con."
Giọng Tần Viễn Thương lạnh xuống.
Thúy Thúy đúng là một kẻ chẳng ra gì.
Nhưng cách làm này của Tần Hạo khiến ông rất không hài lòng.
Đối với Thúy Thúy chưa từng gặp mặt kia, ông cũng nảy sinh sự chán ghét nồng đậm.
Cho dù chỉ là một nhân vật nhỏ.
Nhưng vì nhân vật nhỏ này mà làm ảnh hưởng đến cục cưng của ông.
Hỏi sao không bực cho được?
"Ba, một con bé thôi mà, đâu đến mức đó? Với lại, dì Trương đó cũng từng là người chăm sóc chị, giờ bà ấy không thể tự lo liệu được, chúng ta thế nào cũng không thể bỏ mặc mẹ con nhà người ta chứ?"
Tần Hạo cũng tranh luận.
"Ta hỏi con, lúc trước bà ta hầu hạ Nhược Vân có phải là nhận lương làm việc không? Nếu có, thì lấy đâu ra ơn nghĩa ở đây?"
"Con nói bà ta là nhân chứng, nhưng từ đầu đến cuối cũng chẳng phát huy được tác dụng gì. Mà những gì con cho mẹ con họ đã vượt xa gấp trăm gấp ngàn lần giá trị mà họ có thể cung cấp."
Tần Viễn Thương bình tĩnh thuật lại.
Ngữ khí lạnh lùng đến cực điểm.
Có lẽ, chính cái sự lý trí đến tột cùng này mới giúp Tần gia có được địa vị như ngày hôm nay.
"Ba... dù sao họ cũng vì chúng ta mới phải rời bỏ quê hương, dì Trương cũng là bị người ta hại."
Tần Hạo nói đến đây đã hơi đuối lý.
Rõ ràng, anh thấy Tần Viễn Thương nói có lý.
Nhưng về mặt lương tâm lại không vượt qua được cửa ải này.
"Sao con không nghĩ xem, cả phòng bệnh không ai ra vào, ngoài cô ta ra thì còn ai có thể ra tay với mẹ nuôi của mình?"
Dù chưa gặp Thúy Thúy, Tần Viễn Thương vẫn nói trúng phóc điểm mấu chốt.
"Cái này... ba, lời này không thể nói bừa."
"Dù sao giờ người cũng đưa về rồi, không thể mặc kệ được đúng không?"
Tần Hạo vẫn không muốn tin.
Cái gan thỏ đế của Thúy Thúy mà dám đi hại người thân của mình sao?
"Đưa từ đâu tới thì trả về chỗ đó, nếu cô ta không quen sống một mình ở thành phố thì đưa về quê cũ, nhà bị cháy rồi thì xây lại cho cô ta."
Tần Viễn Thương chốt hạ quyết định.
"Gửi về rồi liệu họ có sống tốt được không?"
"Sao, trước khi con đón họ tới đây thì họ chết rồi à?"
Quý Tang Ninh nhìn ông ngoại và cậu cãi nhau, xem đến là hào hứng.
Thế nào gọi là sự va chạm giữa lý trí và cảm tính?
Vạn lần không ngờ, ngọn lửa chiến tranh này còn lan sang cả người cô.
"Tang Ninh à, con nói xem ông và cậu con ai nói đúng?" Tần Viễn Thương hỏi.
Quý Tang Ninh chỉ muốn làm một quần chúng ăn dưa vui vẻ thôi.
"À... đều đúng, ai cũng có lý ạ."
"Vậy con ủng hộ quyết định của ai?"
Tần Hạo nhìn cô.
Quý Tang Ninh thấy tình hình không ổn, bèn ngáp một cái.
"Con buồn ngủ quá đi mất."
Chuyện của người lớn, người lớn tự giải quyết.
Cô chưa thành niên.
Không tham gia đưa ra quyết định.
Nói xong liền nhảy xuống ghế chuồn thẳng.
"Con xem con kìa, cháu ngoại ta bị con làm tức bỏ đi rồi."
Tần Viễn Thương chỉ tay vào Tần Hạo.
"... Ba, cũng không thể cái nồi nào cũng úp lên đầu con chứ." Tần Hạo cạn lời toàn tập.
"Cút."
Tần Viễn Thương tặng Tần Hạo một chữ.
Tần Hạo chỉ đành ngậm ngùi rời đi, định bụng đi xử lý chuyện của Thúy Thúy.
Có lẽ, Tần Viễn Thương nói đúng...