Ngoài con hà mã suýt bị thối đến ngất xỉu kia, hắn đặc biệt triệu hồi thêm một con nữa.
Đó là một người phụ nữ, nhưng trông có chút kỳ dị.
Tứ chi thon dài, giống như bọ ngựa, cả khuôn mặt cũng nhọn hoắt, đuôi mắt xếch lên.
Sau khi cơ thể gầy gò của ả uốn éo vài cái, đột nhiên giống như động vật, bò bằng cả tứ chi, nhe răng trợn mắt phát ra một tiếng gầm rú.
Cả khóe miệng ngoác tận mang tai, để lộ hai chiếc răng nanh giống như ma cà rồng.
Trong cổ họng ả phát ra âm thanh tương tự như động vật, kêu khục khục khục.
Giây tiếp theo, ả trực tiếp lao về phía Quý Tang Ninh.
"Xì xì xì!"
Khổ Trà Tử đứng sau lưng Quý Tang Ninh, trở tay móc ra bình thuốc diệt côn trùng.
Nhắm thẳng vào mặt con tinh bọ ngựa phun mấy phát.
Người phụ nữ tinh bọ ngựa dừng lại giữa không trung, giữ nguyên tư thế đang lao tới, đột nhiên kêu gào quái dị một tiếng.
Sau đó "choáng váng" ngã rầm xuống đất, sùi bọt mép.
Lúc ra chiêu thì hùng hục như hổ, nhìn lại chiến lực thì chẳng bằng con chó.
Thật sự luôn đấy.
"Không ngờ đồ của Đại Ngọc đại ca cho lại dùng tốt thế này."
Khổ Trà Tử nhìn bình thuốc diệt côn trùng có vẽ chữ 'x' thật lớn.
Nếu nói về việc bắt kịp thời đại, không ai qua nổi Đại Ngọc.
"Thiên sư đại nhân, mấy con thức thần người Nhật này cùi bắp quá đi mất."
"Đến cả thuốc diệt côn trùng cũng đánh không lại."
Bì Yến Tử lắc đầu thở dài.
Cứ tưởng mạnh lắm chứ.
Tinh bọ ngựa nằm dưới đất đầu óc quay cuồng.
Quý Tang Ninh thản nhiên để xe lăn cán qua người tinh bọ ngựa.
Bản thân chiến lực của âm dương sư rất bình thường, chủ yếu dựa vào thức thần.
Hoàn toàn không so được với đạo sĩ Hoa Hạ.
Tên âm dương sư này trước đó trên đài đã tổn thất một thức thần.
Lúc này lại bị "đánh" gục thêm hai con, thực lực sụt giảm nghiêm trọng.
Hoàn toàn không phải là đối thủ của Tiểu Thất.
Dù sao Tiểu Thất cũng từng hấp thu một nửa quỷ khí của Từ Tiểu Mạn, bình thường ở trong túi nạp hồn, ăn uống rất vui vẻ.
Nói về thực lực, ước chừng có thể ngang ngửa với quỷ thủ thông thường.
"+++%&……"
Hắn vừa bị đánh, vừa nhìn chằm chằm Quý Tang Ninh xì xào ba la ba la.
"Ông không biết nói tiếng người à?"
"Ninh tỷ tỷ của ta nghe không hiểu tiếng chim của ông đâu."
Tiểu Thất đấm một phát vào mặt âm dương sư, đánh bay cả răng của hắn.
"A a a các người không giảng võ đức."
"Có giỏi thì cô cũng triệu hồi thức thần ra đấu với thức thần của tôi đi, tấn công âm dương sư, người Hoa Hạ các người thật không biết xấu hổ."
Không biết có phải do thiên phú bộc phát hay không, hắn nói một tràng tiếng Hoa Hạ trôi chảy cứ như người bản địa vậy.
"Thức thần của ông? Chính là chúng nó à?" Quý Tang Ninh tránh người sang bên, chỉ vào con hà mã và người phụ nữ bọ ngựa vẫn đang sùi bọt mép dưới đất.
Âm dương sư tối sầm mặt mũi.
Hà mã và nữ bọ ngựa là hai thức thần mạnh nhất của hắn.
Tại sao bây giờ lại cùi bắp thế này?
"Có phải tên Trung Điền Quý Nhất kia phái ông tới không?"
Quý Tang Ninh hỏi.
"Hừ, biết rồi còn không mau thả ta ra? Nếu không cô không chỉ đắc tội với Vũ Điền Xã, mà còn bị cả giới âm dương sư truy sát đấy!"
Âm dương sư kiêu ngạo nghếch cổ lên.
Hắn không tin thiếu nữ này dám đối đầu trực diện với cả giới âm dương sư nước Nhật.
Còn có Vũ Điền Xã.
Là tổ chức bang hội lớn nhất nước Nhật.
Dưới trướng có vô số võ sĩ.
Trung Điền Quý Nhất chính là xã trưởng.
Nước Nhật đúng là không dám đối đầu trực diện với Hoa Hạ.
Nhưng, âm thầm phái người tới giết một thiếu nữ thì không khó.
Hắn chính là phụng mệnh của Trung Điền Quý Nhất tới để bắt Quý Tang Ninh.
"Đã nói như vậy rồi..." Đôi lông mày thanh mảnh của Quý Tang Ninh nhướng lên: "Tiểu Thất, diệt khẩu."
Nhận được mệnh lệnh, Tiểu Thất đấm một phát xuyên thủng đầu lâu của tên âm dương sư này.
"A——"
Đến lúc chết, hắn vẫn không thể tin được.
Thiếu nữ này thật sự dám giết hắn sao?!
Cô ta không sợ bị Vũ Điền Xã và giới âm dương sư truy sát à?
Quý Tang Ninh bĩu môi.
Cô sợ cái con khỉ.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
Không giết hắn, Trung Điền Quý Nhất cũng sẽ không buông tha cho cô.
Đã như vậy, sao lại không giết luôn cho rồi?
Dù sao thì, đến cũng đã đến rồi, không giết người thì phí công đi một chuyến.
Lên thang máy, rút quân về phủ.
Còn về Đằng Nguyên Bình Dã bị cắt ngón tay, hủy dung...
Vẫn là trạng thái không ai thèm quan tâm.
Thời gian căn đúng lúc, trở về khách sạn, vừa rửa sạch tay xong.
Yến Huyền cũng đã về.
Tay xách một túi đồ ăn.
Anh nhạy bén ngửi thấy mùi máu tanh.
Lén chạy ra ngoài giết người rồi sao?
"Mua đồ ăn thật này." Quý Tang Ninh cười híp mắt.
"Tất nhiên rồi, không biết em thích ăn gì nên tiện tay vơ một ít ở cửa hàng tiện lợi mang về."
"Chỉ đi mua đồ ăn thôi sao?" Quý Tang Ninh nghiêng đầu, liếc thấy khuy măng sét trên tay áo Yến Huyền đã mất.
"Ừm... còn em? Luôn ở đây đợi anh sao?"
"Khụ khụ."
Nhìn nhau một cái, tất cả đều hiểu ý không nói ra.
"Nghĩ xem khi nào thì quay về chưa?"
Phù Quang đang ở gần đây.
Yến Huyền hoàn toàn không muốn Quý Tang Ninh tiếp xúc quá nhiều với Phù Quang.
Tên đó không bình thường.
Có bệnh.
Tuy nhiên, người của tập đoàn Xích Kim đã đến Cửu Long.
Anh phải đi gặp một chút.
Tòa nhà Xích Kim cũng đã chuẩn bị xong.
Vốn dĩ tập đoàn Xích Kim chỉ có tài sản ở hải ngoại, hiện tại toàn bộ sản nghiệp ở khu vực Hoa Đông đã được tập đoàn Xích Kim thu mua.
Tầm ảnh hưởng đã vượt qua Dư Sơn Hải.
Đây chính là một tập đoàn vơ vét tiền bạc điên cuồng.
Vài ngày tới, người phụ trách tập đoàn Xích Kim sẽ mời những người có tầm ảnh hưởng nhất trong giới chính trị và kinh doanh của toàn Hoa Hạ tham gia buổi họp báo.
Vô số người chen lấn vỡ đầu đều muốn có được thư mời.
Nhưng lần họp báo này chỉ có 200 tấm thư mời.
Nói cách khác, hai trăm người này sẽ là hai trăm người có tầm ảnh hưởng nhất toàn Hoa Hạ.
Giá trị của nó có thể tưởng tượng được.
Tập đoàn Xích Kim, chính là món quà trưởng thành anh tặng cho Quý Tang Ninh.
"Ừm..." Quý Tang Ninh vừa định nói chuyện.
Chuông cửa bị nhấn vang.
Lông mày Yến Huyền trầm xuống, một luồng lệ khí lướt qua.
Đứng dậy, sa sầm mặt mở cửa.
Ngoài cửa là Lâm lão.
Nhìn thấy Yến Huyền với vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, Lâm lão xoa xoa tay.
A cái này, bộ xương già này của ông không chịu nổi dọa dẫm đâu.
"Tôi tìm... Quý nha đầu."
Sống mấy chục năm, vậy mà bị một hậu bối như Yến Huyền áp chế đến mức không thở nổi.
Lâm lão không khỏi đỏ mặt.
Nhưng điều ông không biết là, vị hậu bối này có lẽ còn lớn hơn tổ tông của ông vài vòng.
"Không có ở đây."
Yến Huyền lạnh lùng nói.
Lâm lão há hốc mồm.
Không có ở đây?
Rõ ràng ông nhìn thấy người ở phía sau rồi mà.
Cái cậu Yến Huyền này sao lại mở mắt nói dối thế nhỉ?
Yến Huyền nói xong, định trực tiếp đóng cửa lại.
Vốn vì Phù Quang đã thấy phiền rồi.
Lúc đang ở riêng với Quý Tang Ninh mà bị người khác làm phiền thì càng phiền hơn.
"Yến Huyền."
Quý Tang Ninh ngồi xe lăn đi tới, nắm lấy cánh tay Yến Huyền, bị Yến Huyền nắm ngược lại bàn tay.
Thân hình anh không hề lay chuyển.
"À, tôi tới tìm cháu, muốn cháu cùng đi nhận cổ vật."
"Dù sao cũng là do cháu thắng về mà." Lâm lão nói.
Quý Tang Ninh đột nhiên muốn nhìn thấy vẻ mặt của tên Trung Điền Quý Nhất kia.
Nở một nụ cười có chút ác liệt, Quý Tang Ninh gật đầu đồng ý: "Được."
"Có lẽ sẽ bị truyền thông chụp ảnh, đây là lễ phục do thị trưởng Cửu Long phái người gửi tới."
"Do chính phu nhân thị trưởng thiết kế đấy."
Lâm lão đưa qua một cái túi.
Lần này Quý Tang Ninh làm rạng danh đất nước, khiến người dân được một phen hả giận.
Thị trưởng và phu nhân thị trưởng Cửu Long sau khi kết thúc đã liên lạc với Lâm lão, muốn gặp Quý Tang Ninh.
Tuy nhiên Lâm lão cân nhắc thấy sức khỏe Quý Tang Ninh không tốt nên đã khéo léo từ chối.
Nhưng thị trưởng vẫn phái người gửi lễ phục tới.
Phu nhân thị trưởng là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế, quần áo bà thiết kế không có mấy người được mặc đâu.
Đây cũng coi như là sự tán thưởng và cảm kích đối với Quý Tang Ninh.
Yến Huyền đưa tay giúp Quý Tang Ninh nhận lấy.
Không đợi Quý Tang Ninh nói chuyện, Yến Huyền "pạch" một cái đóng cửa lại.
Lâm lão ở ngoài cửa sờ sờ mũi, cười khổ một tiếng.
Cũng không hề tức giận.
Hôm nay tâm trạng đang tốt lắm.
Tám giờ tối.
Quý Tang Ninh thay xong lễ phục, cùng Lâm lão xuất phát từ khách sạn Minh Châu, đi đến khách sạn nơi bọn người Trung Điền Quý Nhất đang ở.
Dọc đường đều có truyền thông đi theo chụp ảnh.
Bên ngoài khách sạn, tên Trung Điền Quý Nhất kia sắc mặt đen xì như vừa ăn phải phân vậy.
Chỉ có hắn và một nữ phiên dịch viên.
Không thấy bóng dáng Đằng Nguyên Bình Dã đâu.
Ước chừng đang nằm trong bệnh viện rồi.
Trung Điền Quý Nhất ôm một chiếc hộp màu xanh, bên cạnh cũng có không ít truyền thông đang chụp ảnh.
Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại.
Trên xe bước xuống một người đàn ông trung niên tướng mạo nho nhã.
Chính là thị trưởng Cửu Long, La Nhân.
"Ha ha ha, tôi đến vừa đúng lúc."
"Vị này chắc là Quý Tang Ninh tiểu thư rồi nhỉ?"
"Tôi là thị trưởng Cửu Long La Nhân, tôi thay mặt người dân thành phố Cửu Long, cảm ơn Quý tiểu thư đã đoạt lại cổ vật cho nước ta."
La Nhân trực tiếp phớt lờ bộ mặt như ăn phân của Trung Điền Quý Nhất.
Tiến tới trước mặt Quý Tang Ninh, cúi người chín mươi độ, vô cùng chân thành.
Những người làm truyền thông, cũng như đám đông đứng xem không xa, đều không tự chủ được mà hít một hơi khí lạnh.
Thị trưởng đấy, vậy mà đích thân cúi chào Quý Tang Ninh.
Có thể tưởng tượng được ông ấy dành cho Quý Tang Ninh sự tôn trọng lớn đến mức nào.
Quý Tang Ninh thản nhiên nhận cái cúi chào của thị trưởng.
Thì sao chứ, bộ không nhận nổi à.
"Hừ, oai phong quá nhỉ, chẳng qua chỉ là vẽ một bức tranh thôi mà, các người có cần phải làm quá lên như thế không?"
Từ chiếc xe hơi lại bước xuống thêm một người đàn ông.
Tầm khoảng hai mươi mấy tuổi.
Hắn mặc đồ hiệu đắt tiền trên người, ước tính sơ sơ cũng phải vài triệu tệ.
Chỉ có điều, khi nhìn Quý Tang Ninh, ánh mắt có chút khinh thường.