【Mấy bà ơi, tui vừa tra định nghĩa thủ pháp dựng phim montage rồi, giờ nhìn lại mới thấy, gã đàn ông này đúng là bậc thầy cắt ghép luôn á!】
【Chuẩn cơm mẹ nấu, hắn toàn nói những cái có lợi cho bản thân, còn chuyện thực tế xảy ra đằng sau thì giấu nhẹm đi!】
【Quả nhiên lời nói dối cao cấp nhất là bảy phần thực ba phần giả, nhưng cái ba phần giả đó mới là cú twist chí mạng!】
【Tức điên người, nếu không phải chủ phòng bóc trần bộ mặt thật của hắn thì tui cũng bị hắn dắt mũi rồi!】
Mắt thấy gió chiều nào che chiều nấy, khu bình luận bắt đầu quay xe đồng loạt. [Nam Vấn] dù đeo khẩu trang nhưng vẫn có thể thấy rõ sắc mặt hắn khó coi như thế nào: "Cho dù, cho dù là vậy thì tôi cũng là em trai của anh ấy mà! Hơn nữa lúc đó tôi còn nhỏ, nhiều chuyện không hiểu, anh ấy lại thù dai như vậy, có phải là quá đáng lắm không!"
"Anh ấy quá đáng?"
Thịnh Tân Nguyệt cười u ám: "Anh trai cậu có gì quá đáng? Kẻ quá đáng, chẳng phải luôn là cậu sao?"
[Nam Vấn] nghiến răng: "Vậy chuyện anh ấy từ nơi khác chạy về chỉ để đưa chị tôi đi bệnh viện, tôi đi viện thì anh ấy hỏi cũng chẳng thèm hỏi, đây là sự thật chứ gì? Anh ấy căn bản không quan tâm tôi, trong lòng anh ấy cũng chẳng có đứa em trai này!"
Thịnh Tân Nguyệt nhìn hắn với ánh mắt quỷ dị: "Cho nên đến tận bây giờ, cậu vẫn không biết tại sao năm đó anh cậu lại không quản ngại đường xa chạy về đưa chị cậu đi bệnh viện sao?"
[Nam Vấn] bĩu môi: "Không phải chỉ là đau bụng thôi sao? Mẹ tôi nói rồi, chị ta chỉ là lười làm việc nhà nên cố tình làm mình làm mẩy thôi!"
Thịnh Tân Nguyệt cười lạnh bạc, đáy mắt tràn đầy châm biếm: "Chị gái cậu năm đó bị viêm ruột thừa cấp tính, đau đến mức lăn lộn trên đất. Cô ấy khóc lóc cầu xin cậu giúp đỡ, cầu xin cha mẹ cậu giúp đỡ, nhưng không một ai để tâm. Trong cơn tuyệt vọng, cô ấy chỉ có thể gõ cửa nhà hàng xóm, mượn điện thoại gọi cho anh trai cậu. Anh cậu lúc đó mới tức tốc chạy về đưa cô ấy vào viện và làm phẫu thuật ngay trong đêm!"
【Ôi trời đất ơi...】
【Viêm ruột thừa cấp, nghiêm trọng lắm đó mấy má, tui từng bị rồi, đau muốn chết đi sống lại luôn!】
【Tui muốn khóc quá, cái nhà này không có trái tim sao? Hèn gì anh trai phải chạy về đưa chị đi viện, vì cái nhà này đúng là chỉ có anh trai là người duy nhất quan tâm đến em gái mình!】
【Giờ tui sốc nhiều hơn là giận, chị cậu làm phẫu thuật, chuyện lớn như vậy mà đến giờ cậu vẫn không biết? Lại còn lôi chuyện này ra làm bằng chứng nghi ngờ anh chị mình có quan hệ bất chính. Nói thật nhé, đây mà là em trai tui, đừng nói nó bảo tui chơi hệ loạn luân, tui mà là chị nó tui đánh cho nó nhập viện chấn thương chỉnh hình thật luôn ấy!】
【Thằng chả đến giờ vẫn ngáo ngơ, thế phụ huynh nó có biết không? Biết con gái mình vì đau bụng mà phải mổ không?】
Biểu cảm của [Nam Vấn] có chút đờ đẫn, hắn mấy lần há miệng nhưng cuối cùng không biết nên nói gì, chỉ đành cao giọng để che giấu sự chột dạ: "Thì cũng chỉ là đau bụng, ai biết lại nghiêm trọng thế chứ! Lúc đó tôi còn..."
"Cậu lại muốn nói, lúc đó cậu còn nhỏ, đúng không?"
Thịnh Tân Nguyệt cướp lời, cười khẩy một tiếng, "Cậu đúng là định áp dụng triệt để câu 'Đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên' nhỉ."
"Tôi còn nhớ từng lướt thấy một video, chủ clip giả vờ đau ốm ngất xỉu, con chó của anh ta nhìn thấy cảnh đó còn lo sốt vó lên. Tôi nói chuyện này cũng không có ý gì khác đâu, chỉ là tự nhiên nhớ ra, thấy cũng thú vị nên kể cho cậu nghe thôi."
Mặt [Nam Vấn] đỏ bừng như gan heo: "Cô đang nói tôi là chó!?"
"Tôi không có ý đó nha."
Thịnh Tân Nguyệt trưng ra vẻ mặt vô tội, "Ý của tôi là, cậu còn không bằng con chó."
"Cô!"
Nam Vấn bật dậy, tức giận chỉ tay vào màn hình chửi bới: "Cô là cái thá gì, dựa vào đâu mà công kích cá nhân, tin tôi report cho kênh của cô bay màu vĩnh viễn không!"
【Á hự? Cưng mà nói cái này là chị đây tỉnh ngủ hẳn nha.】
【Khụ khụ... Ừm, cái cậu em trai không bằng cún kia ơi, hôm nay cậu không thấy ông chủ nền tảng Douyin donate cho chủ phòng mười cái Gia Niên Hoa à?】
【Câu này cậu mà nói sớm một ngày thì tui còn tìm được lý do hợp lý cho việc kênh đại sư bị khóa tối qua, tiếc là cậu gáy muộn rồi.】
【Haha, chủ phòng chỉ nói sự thật thôi mà, sao cậu lại sồn sồn lên thế? Vừa nãy lợi dụng lòng thương hại của mọi người để thảo phạt anh chị mình, cậu đắc ý lắm mà?】
Khu bình luận cười muốn nội thương, đúng lúc này, mọi người bỗng thấy một dòng comment hiện lên.
【Qua thẩm định, streamer Thượng Huyền Nguyệt không có hành vi vi phạm, nên dù có report thì cuối cùng cũng sẽ bị bác bỏ nha~】
Dòng comment này nội dung thì không có vấn đề gì.
Vấn đề ở chỗ, người gửi dòng này, chình ình cái nick chính chủ của nhân viên kiểm duyệt Douyin!
【Hahahahaha, không ngờ tới chứ gì nhóc con, kiểm duyệt của Douyin toàn là fan cứng của đại sư nhà tui đó!】
【Cái tên 'Nam Vấn' này, sao mặt đen như đít nồi thế kia?】
【Tức chứ sao, còn phải hỏi.】
Thịnh Tân Nguyệt ra hiệu cho hắn tém tém lại: "Tôi vừa nghe nói, cậu rất để bụng chuyện chị cậu vừa tốt nghiệp, anh trai cậu đã mua cho cô ấy một căn nhà?"
[Nam Vấn] lập tức lấy lại tinh thần: "Đúng, còn là căn hộ ba phòng ngủ! Nhà chúng tôi chỉ có hai phòng ngủ thôi, cho dù anh ấy không phải con ruột của bố mẹ tôi, nhưng dù sao bố mẹ tôi cũng có công dưỡng dục. Anh tôi có tiền, việc đầu tiên nghĩ đến không phải là đổi nhà cho gia đình, mà lại đi mua nhà cho chị tôi!"
Đến tận bây giờ, hắn vẫn không quên "xào nấu" câu chuyện, cố gắng dùng thủ pháp này để lôi kéo sự đồng cảm và ủng hộ của cư dân mạng.
Tuy nhiên, netizen đã nhìn thấu bộ mặt thật của hắn, hoàn toàn không cắn câu nữa.
【Anh cậu tại sao mua nhà cho chị cậu, trong lòng cậu thật sự không có chút số má nào à...】
【Chị cậu ở nhà cậu đến cái phòng riêng còn không có, anh cậu có tiền, muốn cho đứa em gái mình tự tay chăm sóc một mái nhà riêng thì có vấn đề gì?】
【Ha, tui thậm chí không cần nghĩ cũng biết, căn nhà của bố mẹ hắn chắc chắn là để lại cho hắn! Hắn thừa biết chuyện đó, nên mới cay cú chuyện tại sao anh trai không mua nhà cho gia đình. Vì hắn biết, chỉ cần đưa cho gia đình, thì đồng nghĩa với việc đưa cho hắn! Nhưng đưa cho chị gái đứng tên riêng thì hắn không có cửa xơ múi!】
【Giây phút này, bộ mặt của kẻ hưởng lợi ích nhưng lại không chịu thừa nhận hiện lên rõ mồn một trước mắt tui.】
Thấy suy nghĩ thật trong lòng bị khu bình luận vạch trần, [Nam Vấn] thẹn quá hóa giận: "Nhưng từ xưa đến nay, nhà cửa trong gia đình đều là của con trai mà! Tôi nghĩ thế thì có gì sai!"
"Con gái sớm muộn gì cũng phải gả đi, rốt cuộc cũng là người ngoài, anh tôi đưa nhà cho chị ta, chẳng phải là ném tiền qua cửa sổ sao?"
【... Giây phút này, sự im lặng của tui chấn động cả địa cầu.】
【Ha, bố mày cạn lời rồi.】
【Hủy diệt đi, mạo muội hỏi một câu, nếu cậu họ Lưu, thì chị cậu chắc chắn cũng họ Lưu, chị cậu tên gì? Lưu Chiêu Đệ? Lưu Hoán Đệ? Lưu Mộng Đệ? ... Vãi chưởng, khoan đã, cậu không phải tên là Lưu Thiên Tứ đấy chứ! Lưu Thiên Tứ, không lẽ là mày thật à! Tao check cái IP này, địa chỉ khớp, thằng Lưu Thiên Tứ tao quen cũng có một anh một chị, anh chị đều lớn hơn nó nhiều tuổi... Hoàn cảnh gia đình cũng khớp, tao là bạn học của mày đây thằng kia!】
【??? Vãi đạn.】
【Ố dề, rớt áo choàng không kịp đỡ!】
[Nam Vấn] mặt mày trắng bệch, lắp bắp: "Mày, mày là ai, mày đừng có nói bậy, tao mới không phải Lưu Thiên Tứ!"
"Cậu tên gì không quan trọng."
Thịnh Tân Nguyệt nói, "Cậu không tò mò tại sao anh trai cậu không cho cậu vào công ty anh ấy thực tập sao?"
Đề xuất Đồng Nhân: Nghịch Đồ Hắc Xà Thích Dĩ Hạ Phạm Phượng
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ