Nói thật, thiếu nữ này tuy xinh đẹp nhưng dáng vẻ lúc ngất xỉu trông hơi... xu cà na.
Nhìn sơ qua cứ như biểu tượng chữ "Vạn" () nằm bẹp dưới đất vậy.
Sơn Thần thở dài bất lực, định đưa tay kéo cô dậy thì thấy người đang hôn mê đột nhiên mở choàng mắt. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, thiếu nữ lại hét toáng lên: "Á——"
"Đồ râu xanh!"
"Chát!"
Tiếng tát giòn giã vang vọng khắp chính điện.
Sơn Thần ngây người.
Thiếu nữ sau khi nhận ra mình vừa làm gì cũng đờ người ra luôn.
Cô nuốt nước miếng, lùi lại vài bước, lắp bắp nói dưới ánh nhìn không cảm xúc của Sơn Thần: "Xin... xin lỗi, tôi không cố ý, tôi cũng không biết sao nữa, tôi chỉ là..."
Cô dứt khoát nhắm tịt mắt lại, bày ra vẻ mặt thấy chết không sờn: "Hay là anh đánh lại đi!"
Đánh lại thì chắc chắn là không rồi.
Sơn Thần nghiến răng, cố nén cơn giận trong lòng: "Không cần."
"Không đánh hả?"
Thiếu nữ hé mắt nhìn, thấy hắn quả thực không có ý định động thủ mớ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Đứa Nghịch Tử Hung Bạo Này Ta Chẳng Màng Quản Nữa
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ