Anh ta nhe răng cười, lặp lại câu hỏi một lần nữa: "Gã chết rồi, đúng không?"
Gân xanh trên trán Chung Tu Minh giật giật hai cái, rồi mới nói: "Chết rồi, chết ngắc rồi."
Người kia nằm sấp dưới đất, anh cũng không chắc có thực sự chết hay không.
Nhưng lúc này nếu nói chưa chết, không chừng thanh niên này lại xông lên bồi thêm hai dao nữa.
Anh chỉ có thể nói như vậy.
"Hi hi."
Nghe thấy câu trả lời này, thanh niên lập tức cười tươi hơn.
Và đó là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, vô cùng chân thành.
Chỉ là nụ cười như vậy đặt trong hoàn cảnh hiện tại thì lại cực kỳ rợn người.
Chung Tu Minh tháo cà vạt trói hai tay anh ta ra sau lưng, đảm bảo anh ta không có ý định chạy trốn, rồi mới tiến lên kiểm tra tình hình nạn nhân.
Lật người nạn nhân lại, nhìn rõ khuôn mặt đó, tuy trong lòng đã sớm có linh cảm, nhưng khi khuôn mặt này hiện ra rõ màng trước mắt, anh vẫn không kìm được mà nhìn về phía Thịnh Tân Nguyệt: "!"
Nạn nhân nà...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Quan Âm Tống Tử
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ