537
Nhưng bây giờ, chính người đã tạo ra cô ấy lại muốn tự tay xóa sổ cô ấy.
"Tôi... tôi không biết..."
Thúc Mạn Thanh ngồi trên ghế, ngơ ngác lẩm bẩm.
Nhất thời cô không biết mình nên vui hay nên sợ nữa.
Sự tồn tại của A Phàm chính là sự công nhận lớn nhất cho diễn xuất của cô, nhưng mà...
"Tôi không biết, tôi không biết cô ấy đã có ý thức riêng, tôi có thể... gặp cô ấy không?"
Thịnh Tân Nguyệt gật đầu: "Tất nhiên."
"Cô ấy vẫn luôn ở bên cô, chỉ là cô không muốn gặp cô ấy thôi."
Thúc Mạn Thanh hít sâu một hơi, cô chậm rãi cúi người, kéo cánh cửa tủ dưới bàn ra, lấy từ trong đó ra một chiếc gương trang điểm.
Ngón tay cô khẽ run rẩy, kể từ khi cảm giác đó ngày càng mãnh liệt, tất cả gương cố định trong nhà đều đã được phủ vải che lại, những vật phản chiếu khác cũng bị thu dọn sạch sẽ.
Đây là lần đầu tiên trong suốt thời gian qua, cô chủ động muốn soi gương.
Lồng ngực phập phồng nặng nề.
Như thể phải dùng...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ