Cong rồi!
Cả đám trợn tròn mắt ngay tắp lự.
Là dân chuyên đánh nhau, bọn chúng quá rõ loại ống thép này cứng đến mức nào.
Vậy mà cô gái trông chân tay mảnh khảnh trước mặt lại có thể dễ như bỡn, bẻ cong ống thép cứng ngắc!?
Mấy đứa học sinh cấp hai đi cùng Ninh Viễn Thu cũng chết lặng.
Một cậu nhóc khẽ giật tay áo Ninh Viễn Thu, há hốc mồm: "Đây... thật sự là chị cậu à, không phải quái thai đấy chứ?"
"Không phải chị tôi..."
Ninh Viễn Thu giật giật khóe miệng, đờ đẫn đáp: "Tôi cũng mới quen chị ấy vài tiếng trước thôi..."
"Woa!"
Sau lưng cậu ta lập tức vang lên những tiếng trầm trồ liên tiếp, "Đại ca như vậy, cậu phải giới thiệu cho bọn tôi làm quen với!"
"Đúng đúng, chị ấy chắc chắn lăn lộn xã hội lâu rồi nhỉ? Không biết có nhận em trai nuôi không, nếu có thì để đám ở trường biết tôi có một bà chị nuôi ngầu thế này, tôi chắc chắn đi nghênh ngang luôn!"
Bọn chúng nói không lớn, nhưng xui cho chúng là đối tượng bàn tán lại là Thịnh Tân Nguyệt, nên từng lời từng chữ đều lọt vào tai cô.
Thịnh Tân Nguyệt: "..."
Đúng là lũ nhóc cấp hai trẩu tre...
Dù là thế hệ nào, hình như cứ đến cấp hai là lại thịnh hành cái trò nhận anh chị nuôi nhỉ...
Sao cả nước lại thống nhất được đến thế?
"Mày... mày mày mày..."
Mấy đứa học sinh lớp trên nói năng lắp bắp, đâu còn vẻ ngông cuồng lúc đầu?
Thịnh Tân Nguyệt nở nụ cười "hạt nhân" thiện: "Còn không quản được cái mồm của mình, cái mỏ hỗn như bôi thuốc xổ cứ phun phèo phèo, bà đây vặn cổ bây giờ đấy nhé."
Mấy đứa học sinh lớp trên gật đầu như giã tỏi!
Thịnh Tân Nguyệt cúi xuống nhặt mấy ống thép còn lại, rồi tiện tay ném sang một bên, quay đầu lại nói như không có chuyện gì: "Không phải chúng mày muốn đánh hội đồng à? Ra tay đi, còn đứng ngây ra đó làm gì?"
Ủa... thế này thì đánh đấm gì nữa?
Cả đám bị dọa cho ngu người, đứa này nhìn đứa kia, mặt mày ngơ ngác.
"Ồ..."
Thịnh Tân Nguyệt kéo dài giọng, vẻ mặt như bừng tỉnh ngộ, "Ra là tôi ở đây làm vướng chân vướng tay chúng mày rồi."
Cô lùi lại vài bước, hất cằm về phía Ninh Viễn Thu: "Được rồi, giờ nhường sân cho chúng mày đấy, à đúng rồi."
Cô như nhớ ra điều gì, nhìn sang mấy đứa học sinh lớp trên: "Chúng mày ra tay trước đi."
"Hả... bọn tôi?"
Mấy đứa học sinh lớp trên nhìn nhau, ngập ngừng nói: "Cái đó... chuyện này đúng là bọn tôi sai, hay là thôi đi..."
Chưa kịp nói hết câu, đã bị Thịnh Tân Nguyệt thẳng thừng từ chối: "Tất nhiên là không được!"
Cô khẽ nheo mắt: "Chúng mày không ra tay trước, thì sao bọn nó phòng vệ chính đáng được?"
Ninh Viễn Thu lập tức hiểu ý cô.
Tốt lắm, hôm nay cậu đã học được hai cách dùng của từ "phòng vệ chính đáng".
Mấy đứa học sinh lớp trên sắp khóc đến nơi rồi: "Không phải, tôi biết chuyện này là lỗi của bọn tôi, bọn tôi xin lỗi, bọn tôi không dám nữa được chưa?"
Thịnh Tân Nguyệt mặt không cảm xúc: "Ba."
"Cái gì..."
"Hai."
Cô làm bộ tiến lên vài bước, mấy đứa kia sợ đến hồn bay phách lạc: "Đánh, bọn tôi đánh, mày đừng qua đây!!!"
Nói rồi, đứa cầm đầu loạng choạng đứng dậy, chậm chạp lê đến trước mặt Ninh Viễn Thu, vẻ mặt đúng là cạn lời.
Hồi lâu sau, nó mới giơ nắm đấm, đấm nhẹ vào vai Ninh Viễn Thu một cái.
Ninh Viễn Thu: "..."
Chẳng hiểu sao, trong đầu cậu lại vang lên câu thoại meme – "Nắm đấm nhỏ đấm vào ngực anh~"
Trong lòng lập tức rùng mình một cái.
"Được rồi, có thể bắt đầu phòng vệ."
Thịnh Tân Nguyệt vừa dứt lời, khóe mắt bỗng thấy một bóng người vụt qua cách đó không xa!
Mắt cô lóe lên, quay người đuổi theo!
Lúc đi còn để Tần Vi ở lại: "Trông chừng, đừng để mọi chuyện mất kiểm soát quá."
Tần Vi giơ tay chào kiểu quân đội: "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Nhìn bóng cô nhanh chóng biến mất, mấy người có mặt đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Quá đáng sợ.
Thằng nhóc cầm đầu bĩu môi: "Thôi thôi, rút thôi, xui xẻo thật."
Ninh Viễn Thu cau mày: "Các người định đi?"
Thằng nhóc quay đầu lại, nhìn cậu với vẻ khinh bỉ: "Chứ sao nữa? Chỗ dựa của mày đi rồi, bọn tao thế này là nể mặt nó lắm rồi, mày đừng có được voi đòi tiên, chẳng lẽ còn muốn đánh thật một trận?"
Thái độ lật mặt như bánh tráng này khiến lửa giận trong lòng Ninh Viễn Thu bùng lên!
Cậu túm lấy tay áo thằng nhóc: "Không đánh nhau cũng được, xin lỗi chị tao!"
"Đừng nói thế chứ, mày làm vậy thì mất vui rồi."
Thằng nhóc kia giật mạnh tay, nhưng phát hiện Ninh Viễn Thu nắm rất chặt, giật lần đầu mà không ra.
Sắc mặt nó không khỏi thay đổi: "Mày nghiêm túc đấy à? Chuyện hôm nay tao đã không muốn tính toán rồi, tao không kiếm chuyện với mày đã là tốt lắm rồi, giờ mày còn ở đây lằng nhằng với tao?"
"Với lại, tại sao tao phải xin lỗi? Cây ngay không sợ chết đứng, chị mày nếu thật sự không làm chuyện đó, thì tao nói vài câu thì đã sao?"
"Mày tức giận như vậy, chẳng lẽ là chột dạ à, mày biết chị mày sau lưng làm những trò gì không?"
"Ồ cũng phải, mày là em trai nó mà, biết vài chuyện của nó cũng không lạ..."
Lời còn chưa dứt, Ninh Viễn Thu đã tung một cú đấm trời giáng vào mặt nó!
"Á!!"
Hôm nay đã là lần thứ hai bị đánh lén rồi!
Thằng nhóc kia cũng không ngờ cậu lại có sức mạnh lớn như vậy, đầu nó bị đánh lệch sang một bên, cú đấm mạnh khiến má trong còn bị răng cắn vào, mùi rỉ sắt lập tức lan ra.
Tai ù đi, mắt nổ đom đóm.
"Mày con mẹ nó tìm chết!"
Thằng nhóc nổi điên, "Anh em, bem nó!"
Hai bên nhanh chóng lao vào nhau!
Ninh Viễn Thu nắm chặt tay, đấm hết cú này đến cú khác, adrenaline tăng vọt, cơn giận dữ cuộn trào trong lồng ngực.
Cậu không thể ngờ, những người này đối với một cô gái không quen biết lại có thể ác ý đến vậy!
Hôm nay cậu ra đây đánh nhau, vốn đã mang tâm trạng một mất một còn, nếu không cũng chẳng mua con dao găm kia về.
Đối với những người này, cậu thật sự đã nhịn rất lâu rồi!
Cách đánh liều mạng của cậu, thật sự đã khiến đối phương có chút chùn bước.
"Thằng nhóc này điên thật rồi..."
Thằng cầm đầu ôm mắt thâm tím, trong lòng cũng bị chọc tức hoàn toàn.
Hôm nay bị con mụ không biết từ đâu chui ra đánh cho một trận, nó đã ấm ức lắm rồi.
Bây giờ lại còn bị một thằng nhóc con đè ra đánh, sao nó chịu nổi?
Khóe mắt liếc thấy ống thép bị Thịnh Tân Nguyệt tiện tay vứt trên đất, mắt thằng nhóc lóe lên tia sáng, nó lách người lao về phía ống thép!
Lưu ý nhỏ: Người dùng đăng nhập sẽ được lưu trữ dữ liệu giá sách vĩnh viễn trên các thiết bị, khuyến khích mọi người đăng nhập để sử dụng.
Đề xuất Cổ Đại: Ánh Trăng Sáng Bỏ Trốn Của Quyền Thần
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ