"Ừm..."
Nhìn bó hoa được gói ghém một cách lộn xộn, Thịnh Tân Nguyệt không nhịn được mà rơi vào trầm tư.
Mạnh Bà có chút bất mãn: "Gói có đẹp hay không, cô cho cái đánh giá đi chứ!"
Khóe miệng Thịnh Tân Nguyệt giật giật, thật sự là không nỡ buông lời nhận xét về bản thân bó hoa, chỉ đành nặn ra một câu khô khốc: "Bà cũng ham học hỏi phết đấy, thời đại đang tiến bộ, chúng ta cũng phải học thêm nhiều kỹ năng, nghệ không áp thân mà."
Đã không khen được bó hoa thì đành khen thái độ vậy.
Dù sao thì cái chuyện trái lương tâm kia cô thật sự làm không nổi.
May mà Mạnh Bà cũng không truy cứu, bà ta quả thực từ đầu đến cuối chỉ muốn được khen ngợi mà thôi, vừa nghe lời này lập tức cười tươi như hoa: "Tôi chỉ thích nói chuyện với cô thôi, giá trị cảm xúc cứ gọi là kéo căng đét."
"Trên cầu Nại Hà này mỗi ngày tuy có vô số quỷ hồn đi qua, nhưng chẳng có mống nào nói chuyện được với tôi cả."
"Cho dù thỉnh thoảng nói được hai câu, nhưng bọn họ đều bận đi đầu thai, bước chân vội vã, uống canh Mạnh Bà xong liền quên sạch sành sanh mọi thứ, bọn họ bận đi về phía trước, bọn họ đều phải đi về phía trước, chỉ có tôi..."
Nói đến đây, trong giọng nói của bà ta mang theo vài phần buồn bã, "Tôi cũng chẳng nhớ rõ mình đã ở trên cầu Nại Hà này bao nhiêu năm rồi."
"Ngàn năm?"
"Vạn năm?"
Bà ta nhếch khóe miệng, rất nhanh lại nở một nụ cười rạng rỡ, ôm Mạn Châu Sa Hoa vào lòng, màu đỏ diễm lệ kia cùng với nụ cười trên mặt bà ta, cùng nhau tô điểm thêm vài phần màu sắc cho bầu trời xám xịt kia, "Ây da, phiền chết đi được, lại có người tới rồi."
Vừa nói, Mạnh Bà liền dùng sức đẩy bó hoa về phía trước, bó hoa kia trực tiếp xuyên qua ranh giới giữa âm gian và dương gian, rơi thẳng vào trong lòng Thịnh Tân Nguyệt, "Cho cô cho cô đấy, nhớ lần sau lại tìm tôi tám chuyện nha~"
Dứt lời, hư ảnh giữa không trung liền trực tiếp biến mất.
Khi Châu Tề đi vào, nhìn thấy chính là cảnh tượng một bó hoa đột nhiên từ trên trời rơi xuống.
Bó hoa kia gói ghém lộn xộn, một chữ "xấu" sao có thể diễn tả hết.
"Cái gì đây?"
Anh ta có chút mờ mịt, tại sao lại có hoa xuất hiện từ hư không?
Lại còn xấu đau xấu đớn thế này?
Đang nói, anh ta liền nhìn thấy những cánh hoa đỏ nhỏ dài đặc trưng kia, lập tức ngẩn người: "Đây không phải là hoa Bỉ Ngạn trong truyền thuyết sao? Ở đâu ra vậy?"
"Cái đó không quan trọng."
Thịnh Tân Nguyệt tách Phược Hồn Thảo ra khỏi Mạn Châu Sa Hoa, nói, "Phược Hồn Thảo đã có rồi, những thứ khác cần dùng trong kho có không?"
Châu Tề lúc này mới chú ý tới, trong đám hoa Bỉ Ngạn số lượng lớn, còn lẫn vào một lượng nhỏ loại thực vật khác.
Loại thực vật này nhìn qua rất giống cỏ hương bồ, nhưng màu sắc lại là một màu xanh lam quỷ dị.
"Phược Hồn Thảo? Đây chính là Phược Hồn Thảo mọc bên bờ Hoàng Tuyền trong truyền thuyết?"
Châu Tề tỏ vẻ cực kỳ nghi ngờ, theo cách nói vừa rồi của Thịnh Tân Nguyệt, thứ này hẳn là rất khó kiếm mới đúng, dù sao nơi sinh trưởng của nó quá đặc biệt, nhưng sao mình chỉ mới ra ngoài một chút, Thịnh Tân Nguyệt đã ôm thứ này vào lòng rồi?
"Ừ, cái này chính là Phược Hồn Thảo."
Thịnh Tân Nguyệt gật đầu, cô nhìn về phía tay Châu Tề.
Châu Tề cũng không phải tay không mà về, những thứ Thịnh Tân Nguyệt viết trên giấy, anh ta cơ bản đều đã tìm được.
"Có điều là cái đồng tiền ngậm miệng kia."
Anh ta nói, "Trong kho không có, ngược lại có một miếng Hàm (ngọc táng), cái này có thể thay thế không?"
Mắt Thịnh Tân Nguyệt sáng lên: "Đương nhiên là được."
Hàm so với đồng tiền ngậm miệng thì hiếm thấy hơn nhiều, hiệu quả mang lại tự nhiên cũng tốt hơn đồng tiền ngậm miệng rất nhiều.
Lúc đầu cô lo lắng Thiên Cơ Đường không có Hàm, cho nên mới nói dùng đồng tiền ngậm miệng, nhưng không ngờ Thiên Cơ Đường lại có Hàm.
Cái gọi là đồng tiền ngậm miệng, hay còn gọi là "Hàm khẩu" hoặc "Phạn hàm", chỉ tập tục ngậm vật trong miệng cho người chết.
Người xưa cho rằng, trên sông Minh Hà có thuyền, ắt cũng có người lái đò chuyên phụ trách đưa đò. Vong linh qua sông, đương nhiên cũng phải giống như nhân gian, trả tiền cho người lái đò, nếu không rất có thể bị người lái đò làm khó dễ, thậm chí không thể qua sông, lại quay về tìm con cháu gây phiền phức.
Tiền vong linh ngậm trong miệng chính là tiền đò trả cho người lái đò sông Minh Hà.
Còn "Hàm", chỉ châu ngọc đặt trong miệng người chết thời xưa, dùng để bồi táng.
Hình dáng của Hàm có nhiều loại, như ngọc thiền (ve sầu ngọc), ngọc tằm, ngọc ngư, trong đó ngọc thiền là loại ngọc táng được phát hiện nhiều nhất.
Thời xưa, Hàm là ngọc táng trong miệng người chết, khác với nút chặn miệng của cửu khiếu. Mục đích của Hàm có hai: Một là người xưa coi cái chết như sự sống, không để người chết trống miệng; hai là hy vọng dùng đặc tính chất cứng sắc đẹp của đá ngọc để bảo vệ thi thể không bị phân hủy.
Mà miếng "Hàm" Châu Tề mang tới, chính là hình dáng ngọc thiền.
Hai thứ này đều ngưng tụ âm khí nồng đậm, có thể làm thuốc dẫn, dẫn hồn phách của Điền thúc trong cơ thể người giấy ra.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Thịnh Tân Nguyệt và Châu Tề nhìn nhau một cái.
Bọn họ đẩy Điền thúc vào căn phòng đang giam giữ người giấy kia, càng đến gần căn phòng đó, trạng thái của Điền thúc cũng dần trở nên bất ổn.
Ông ấy thở hổn hển kịch liệt, con mắt duy nhất có thể cử động đảo loạn xạ, đáy mắt đã nhuốm một tia hung dữ.
Châu Tề thấy thế, một đạo Thanh Tâm Phù liền trực tiếp đánh vào giữa trán Điền thúc.
Anh ta trầm giọng nói: "Điền thúc, chú ráng nhịn một chút, ngàn vạn lần đừng để bị khống chế ngược lại."
Điền thúc khôi phục được một chút tỉnh táo, trong ánh mắt lộ ra vẻ kiên quyết: "Yên tâm đi... Chú tuyệt đối sẽ không để bản thân biến thành con rối trong tay kẻ khác đâu!"
Đinh đinh đang đang...
Cánh cửa viết đầy cấm chế bị đẩy ra.
Người giấy ngồi xếp bằng ở giữa phòng, vô số dây mực tạo thành một trận pháp giữa không trung, trên dây mực lại dán không ít bùa chú, treo không ít chuông.
Chỉ cần người giấy ở chính giữa có chút động tĩnh, liền sẽ chạm vào trận pháp xung quanh.
Trong phòng ánh đèn lờ mờ, chỉ có bốn góc mỗi góc đặt một cây nến, chỉ là tốc độ cháy của cây nến này dường như cực chậm, một ngày một đêm trôi qua, mới cháy chưa đến một phần tư.
Ngay khoảnh khắc Điền thúc được đẩy vào phòng, người giấy bỗng nhiên ngẩng đầu lên!
Giờ khắc này, nó giống như đã có tư tưởng của riêng mình, toàn thân trên dưới đều toát ra một loại cảnh giác.
Đầu óc Điền thúc cũng bắt đầu đau nhói như khoan tim.
Ông ấy cắn chặt răng, nhưng vẫn không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Một nửa hồn phách trong cơ thể người giấy tuy là của ông ấy, nhưng dưới sự thao túng của kẻ chủ mưu sau màn, lại bắt đầu cố gắng nắm quyền làm chủ!
Chuyện này giống như một bệnh nhân đa nhân cách, nhân cách phụ muốn khống chế nhân cách chính, và thay thế nó!
"Con gái... yên tâm, chú có thể kiên trì được!"
Gân xanh trên cổ Điền thúc nổi lên, vẫn kiên trì nói.
"Cần tôi làm gì?"
Sắc mặt Châu Tề ngưng trọng.
Thịnh Tân Nguyệt nói: "Anh ra ngoài đợi tôi."
"Được... Cái gì?"
Trên mặt Châu Tề không nhịn được lướt qua vẻ kinh ngạc, "Một mình cô làm được không?"
Thịnh Tân Nguyệt gật đầu: "Ở đây nhiều người ngược lại không tốt, thậm chí rất có khả năng sẽ bị phản phệ, đội trưởng Châu, phiền anh ở bên ngoài hộ pháp cho tôi."
"... Vậy được."
Châu Tề nói, anh ta không yên tâm nhìn thêm lần cuối, sau đó xoay người đi ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại.
Đề xuất Trọng Sinh: Góc Khuất Thái Dương Chẳng Thể Soi Tới
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ