Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 330: Bậc Thầy Quản Lý Thời Gian: Một Chân Đạp 5 Thuyền

Khung chat lập tức ngập tràn dấu chấm hỏi.

[???]

[Ai là tiểu tứ cơ?]

[Hô hô~ drama đậm đặc, quả này to xỉu luôn~]

Thịnh Tân Nguyệt liếc nhìn hai người đang đờ đẫn, rồi thong thả bổ sung: "Nếu thật sự muốn đối chất thì không nên chỉ có hai người các bạn đâu, để tôi tính xem, ừm..."

Cô thậm chí còn xòe ngón tay ra đếm, rồi mới giơ một bàn tay lên: "Ít nhất là con số này."

Một hai ba bốn... năm.

[Vãi chưởng, vãi chưởng, tui chỉ biết thốt lên vãi chưởng!]

[Trời đất ơi, đây mới là bậc thầy quản lý thời gian thực thụ nè, tận 5 người! Tui muốn biết gã đó làm thế nào mà hay vậy, lúc nãy cô gái tóc ngắn bảo họ sống chung nửa năm rồi mà? 5 người! Thời gian dài như thế mà không phát hiện ra chút bất thường nào sao?]

[Chưa hết đâu, gã còn đưa chị tóc dài về gặp phụ huynh bàn chuyện cưới xin nữa, vừa sống chung vừa đòi cưới, thế 3 người còn lại đang ở giai đoạn nào rồi!]

[Ơ, mọi người không nhận ra à? Đại sư bảo chị tóc dài là tiểu tam, chị tóc ngắn là tiểu tứ, vậy nghĩa là gã đó vẫn còn một cô người yêu chính thức nữa! Nhưng không phải gã đang sống chung với chị tóc ngắn sao?!]

Dân mạng bị sét đánh ngang tai, còn hai cô gái thì bị sét đánh cho ngốc luôn.

Cô gái tóc ngắn đờ đẫn giơ tay ra: "...Năm, năm người?"

"Tôi thậm chí còn không được làm tiểu tam, mà là tiểu tứ á?"

Lời của Thịnh Tân Nguyệt chứa lượng thông tin quá lớn.

Trong mắt cô ấy dần hiện lên sự hoang đường và sụp đổ, liếc nhìn cô gái tóc dài một cái, hai người bỗng dưng cùng bật cười vì tức.

"Đại sư, cô không đùa đấy chứ?"

Cô gái tóc dài hỏi.

Thịnh Tân Nguyệt lắc đầu: "Tôi không rảnh lấy chuyện này ra đùa."

Cô gái tóc ngắn hít một hơi thật sâu: "Không được, đại sư, cô có cách liên lạc với người yêu chính thức của gã tra nam đó không? Hoặc cô có cách nào nhắn cho cô ấy không? Tôi không cho phép thêm chị em nào bị gã lừa gạt nữa!"

"Đúng!"

Cô gái tóc dài đồng tình gật đầu, gương mặt vừa cay đắng vừa phẫn nộ, "Chúng tôi vốn tưởng mình là chính thất, ai ngờ gã chết tiệt đó lại tặng cho chúng tôi một bất ngờ 'siêu to khổng lồ' thế này. Chẳng phải bảo có 5 người sao? Phải tìm ra cả 3 người còn lại nữa!"

[Thích mấy chị dứt khoát thế này ghê, ghét nhất mấy vụ đi xé xác tiểu tam, thật sự không hiểu nổi mấy người đó, cùng là phụ nữ, cùng là nạn nhân, xé tiểu tam làm gì, đứa đáng bị xé nhất là gã tra nam kia kìa! Tất nhiên, trừ mấy đứa biết người ta có bồ rồi vẫn đâm đầu vào.]

[Tò mò gã đó là ai quá, có ảnh không nhỉ.]

[Trời ơi, anh em đây một mống người yêu còn không có, mà ông này một mình cân 5, có bí kíp gì truyền thụ cho anh em với, tui không tham đâu, 2 người là đủ rồi!]

[??? Lầu trên nghiêm túc đấy à?]

[Đù, ở đâu chui ra cái thằng hãm tài thế này, đừng có bảo là đùa, đùa không đúng chỗ thì cũng là hạng ngu ngốc thôi!]

Hai cô gái nhìn nhau, sự thù địch lúc nãy đã tan biến sạch sành sanh.

Lúc nãy hằm hằm với nhau là vì gã tra nam giấu quá kỹ, cả hai đều không chấp nhận nổi việc mình bị "cắm sừng", dù sau khi phát hiện gã có người thứ ba, họ đều đã dứt khoát chia tay.

Nhưng đối với đoạn tình cảm đã chân thành bỏ ra, trong lòng họ vẫn thấy không cam tâm, nên mới cãi nhau đến tận phòng livestream này.

Ai ngờ lại đào ra một quả bom nguyên tử thế này!

Thịnh Tân Nguyệt bấm quẻ một lát, sắc mặt bỗng trở nên kỳ quái, ánh mắt hiện lên vài phần khó hiểu.

Sự thay đổi thần sắc này lọt vào mắt hai cô gái, khiến họ không khỏi lo lắng.

"Sao thế đại sư, lẽ nào gã tra nam đó còn làm chuyện gì kinh khủng hơn nữa ạ?"

"Không sao đâu đại sư cứ nói đi, giờ không còn gì là chúng tôi không chịu đựng nổi nữa rồi."

"..."

Thịnh Tân Nguyệt nói: "Chuyện này có khi các bạn lại không chấp nhận nổi thật đấy."

Nghiêm trọng đến thế sao??

Ngay cả mọi người trong phòng livestream cũng không tự chủ được mà căng thẳng theo.

"Hai bạn vừa hỏi về người yêu hiện tại của gã, là muốn tìm cô ấy để cảnh báo, giúp cô ấy kịp thời quay xe?"

Cả hai cùng gật đầu cái rụp.

Thịnh Tân Nguyệt vẻ mặt khó nói hết: "Nhưng mà... về chuyện mình bị cắm sừng, chính thất của gã tra nam thực ra biết rõ mười mươi."

[Hả??]

[Ơ kìa, phòng livestream hôm nay có vẻ hơi bị ảo ma Canada quá nhỉ?]

[Lầu trên nói đùa à, phòng của đại sư có ngày nào mà không ảo...]

[Không, mấy cái chữ này lạ quá, tui nghe không hiểu? Chính thất biết? Biết gã ngoại tình, biết bạn trai mình sống chung với đứa khác, đưa đứa khác về gặp phụ huynh bàn chuyện cưới xin?? Thế mà vẫn chưa chia tay á??]

[Vãi, cô người yêu hiểu chuyện thế, tui mà có cô người yêu như vậy tui thề không bao giờ bỏ cô ấy luôn! Tui sẽ cưới cô ấy, cho cô ấy một mái ấm, rồi tìm thêm thật nhiều chị em cho cô ấy đỡ cô đơn...]

[...Mẹ nó lại là ông à, sự thật là ông sẽ không bao giờ có cô người yêu như thế đâu, ông còn chẳng có nổi người yêu ấy chứ! Đừng có mà hở cái mồm ra là nằm mơ giữa ban ngày, năm 2024 rồi! Vẫn còn mơ mộng chế độ đa thê à?]

[Ở đâu ra cái thằng dở hơi này, loại này chữa khỏi cũng chỉ tổ tốn cơm.]

Hai cô gái cũng ngớ người.

"Đại sư."

Cô gái tóc dài khô khốc nói, "Làm sao có thể, nếu cô ấy biết thì sao có thể chấp nhận, sao có thể không chia tay chứ..."

"Sự thật là."

"Cô ấy không những chấp nhận mà còn cảm thấy hành vi đó của bạn trai hoàn toàn không có vấn đề gì."

Khóe miệng Thịnh Tân Nguyệt giật giật, "Cô gái đó và gã tra nam yêu xa, khoảng cách rất lớn, thường thì nửa năm mới gặp một lần. Cô ấy cảm thấy rất áy náy, thế là rất 'tâm lý' mà bày tỏ rằng: Chấp nhận cho bạn trai tìm cô gái khác để giải tỏa nỗi cô đơn lúc trống vắng, nhưng đừng quên, bên ngoài chỉ là khách sạn, cô ấy mới là nhà..."

Sến súa vãi chưởng.

Thịnh Tân Nguyệt suýt thì không nói nên lời, đúng là cái loại văn học cổ lỗ sĩ!

Phòng livestream bỗng im lặng một cách quỷ dị trong hai giây, rõ ràng là mọi người cũng bị câu nói cuối cùng kia làm cho đứng hình mất vài giây.

"Cô ấy không chỉ biết bạn trai tìm gái bên ngoài, mà khi biết bạn trai sống chung với một cô gái khác, cô ấy còn tỏ ra rất nhẹ nhõm. Vì cô ấy thấy bạn trai mình rất hiểu chuyện, thông minh, lại còn biết tiết kiệm nữa —"

Cô hỏi: "Lúc hai bạn sống chung, gã không tốn đồng nào đúng không?"

Cô gái tóc ngắn thẫn thờ: "Vâng... gã bảo mình không phải người địa phương, điều kiện gia đình không tốt, một mình lên đây lập nghiệp nên cuộc sống khó khăn. Tôi nghĩ hai người yêu nhau không cần tính toán quá rõ ràng, nhà tôi điều kiện tốt nên tôi bỏ ra nhiều hơn một chút cũng là đương nhiên."

"Nên nửa năm nay tiền thuê nhà gã cơ bản không đóng, ngay cả chi phí sinh hoạt hằng ngày cũng là tôi chi..."

Đề xuất Ngược Tâm: Biển Tình Sâu Thẳm, Cuối Cùng Cũng Hóa Hư Không
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện