139
Ba người hàn huyên vài câu, thậm chí không cần Tạ Tri Yến mở miệng, Trương Lực Hiên đã tự mình bắt đầu nói đông nói tây tạo chủ đề, sợ không khí bị chùng xuống.
Trong mắt Thịnh Tân Nguyệt xẹt qua kim quang, cúi đầu hí hoáy trên điện thoại vài cái.
Tạ Tri Yến bất động thanh sắc cầm điện thoại lên liếc nhìn.
Mật mã cửa văn phòng của Trương Lực Hiên, đã bị cô nhìn thấu.
Ba người câu được câu chăng trò chuyện nửa ngày, không biết đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt Trương Lực Hiên đột nhiên thay đổi!
Gã bật dậy, thần sắc lo lắng: "Xin lỗi, Tạ tiểu thiếu gia, tôi đột nhiên nhớ ra lát nữa còn một cuộc họp rất quan trọng, đành phải thất lễ..."
Thịnh Tân Nguyệt chống cằm nhìn gã, cười híp mắt hỏi: "Là có một cuộc họp quan trọng, hay là có một trận pháp rất quan trọng bị phá rồi?"
Lời này vừa thốt ra, Trương Lực Hiên lập tức sững sờ.
Gã hậu tri hậu giác phản ứng lại: "Là cô... các người hôm nay..."
"Giờ mới phát hiện ra à."
Thịnh Tân Nguyệt dùng nĩa chọc chọc miếng bánh kem, đáy mắt lạnh lẽo, "Trương Lực Hiên, cảm giác dùng tà môn ngoại đạo để cạnh tranh ác ý, thực sự sướng thế sao?"
Trương Lực Hiên nhất thời nghẹn lời: "Tôi..."
Gã không nhịn được siết chặt cặp tài liệu trong tay, còn muốn phản kháng, "Thịnh tiểu thư, tôi không biết cô đang nói gì... chuyện này là do cô làm..."
"Ông biết mà."
Thịnh Tân Nguyệt không chút lưu tình cắt ngang lời gã, "Con Hoàng bì tử kia không nói cho ông biết, nó bị thương là do ai đánh sao?"
"Nếu ông đã biết tôi và Triệu Chung Tường quan hệ tốt, thì nên hiểu những điều bất thường trên người anh ấy đều đã bị tôi phát hiện, tìm đến đầu ông cũng không thành vấn đề."
"Hơn nữa, Trương tổng, chắc hẳn bản thân ông cũng rõ, chỉ cần làm chuyện trái lương tâm, thì sẽ có ngày bại lộ, huống hồ, chuyện trái lương tâm ông làm đâu chỉ có một chuyện này."
Trán Trương Lực Hiên đã lấm tấm mồ hôi lạnh, sự việc đã đến nước này, gã cũng biết không giấu được nữa, dứt khoát sa sầm mặt mũi chất vấn: "Thịnh tiểu thư, bất kể thế nào, chuyện này cũng không liên quan đến cô, tại sao cô lại..."
"Tại sao tôi lại xen vào?"
Thịnh Tân Nguyệt cười lạnh một tiếng, "Trương Lực Hiên, ông có biết thứ hợp tác với ông là cái gì không?"
"Từ xưa người và yêu khác biệt, câu nói này không phải chỉ nói chơi, mà là vì nhu cầu linh khí của yêu lớn hơn con người rất nhiều!
"Ông tưởng mình có thể chiếm được hời từ đối phương, thực tế lúc ông không hay biết, linh khí bên cạnh đã sớm bị đối phương hút đi rồi! Hơn nữa ông đặt Tụ Linh Trận trong văn phòng của mình, đã làm rối loạn nghiêm trọng sự cân bằng linh khí xung quanh, hậu quả như vậy, bản thân ông có gánh vác nổi không?"
Trương Lực Hiên nhất thời nghẹn lời, gã mới chẳng quan tâm linh khí có mất cân bằng hay không, gã chỉ quan tâm hợp tác với con chồn tinh kia, có thể giúp gã bước lên đỉnh cao nhân sinh hay không thôi!
Thịnh Tân Nguyệt vừa nhìn biểu cảm của gã, liền biết gã căn bản không nghe lọt tai những lời mình nói.
Cô cũng chẳng buồn phí lời, dù sao chỉ cần Tụ Linh Trận bị phá, Trương Lực Hiên chỉ là một người thường, căn bản không tạo thành mối đe dọa gì.
"Cho dù, cho dù là như vậy..."
Trương Lực Hiên nghiến răng, "Các người sai người tự ý xông vào văn phòng của tôi, tôi cũng có thể trực tiếp báo cảnh sát!"
"Thế à."
Thịnh Tân Nguyệt nhướng mày, "Ai xông vào? Ông nhìn thấy à? Hai chúng tôi vẫn luôn ngồi ngay ngắn đối diện ông, hay là, ông có bằng chứng gì không?"
Trương Lực Hiên: "??!"
Thịnh Tân Nguyệt thản nhiên nói: "Trương tổng, nói chuyện phải có bằng chứng, nếu ông cứ nói bừa như vậy, tôi cũng có thể kiện ông tội phỉ báng đấy."
Chiêu vừa ăn cướp vừa la làng này của cô, trực tiếp làm Trương Lực Hiên cứng họng.
Nhưng Thịnh Tân Nguyệt đã dám nói như vậy, nghĩa là cô có lòng tin khiến gã không nắm được thóp.
Tạ Tri Yến hôm nay gọi gã qua, Trương Lực Hiên cũng hoàn toàn không ngờ là kế điệu hổ ly sơn, căn bản không đề phòng hắn, cho nên bây giờ gã thật sự không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào!
Sắc mặt Trương Lực Hiên trắng bệch, há miệng, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu: "Nếu hai vị không còn chuyện gì khác, vậy tôi về trước..."
"Bye bye."
Thịnh Tân Nguyệt cười híp mắt vẫy tay, nhưng trong giọng điệu lại tràn đầy cảnh cáo, "Ông nên thấy may mắn vì lần này không gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng chuyện như vậy nếu xảy ra lần thứ hai, thì đừng trách tôi không khách khí nhé."
Trương Lực Hiên nghiến răng gật đầu: "Đa tạ Thịnh tiểu thư nhắc nhở."
Nhìn bóng lưng gã giận đùng đùng biến mất trong tầm mắt, Thịnh Tân Nguyệt thu lại nụ cười: "Tụ Linh Trận bị phá, con Hoàng bì tử kia cũng không trốn được bao lâu nữa đâu, anh đưa bùa cho chú Tạ đi. Ngoài ra, trong hai cái xác kia có một nhân viên, tôi cảm thấy trong đó còn có uẩn khúc khác, nếu không sẽ không trùng hợp như vậy, nhất định phải đào sâu."
-
Công ty Lang Nha.
Một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường đi từ trên lầu xuống, quen thuộc chào hỏi cô lễ tân, sau đó đi thẳng ra cửa.
Tuy nhiên khi đi qua một góc ngoặt nào đó, gã không khỏi sững sờ.
Ngay trước mặt gã, hai nam hai nữ mặc đồ đen, mỗi người che một chiếc ô đen, trong màn mưa ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào gã.
Đặc biệt là người phụ nữ ngoài cùng bên phải, trời mưa ánh sáng vốn đã u ám, cô ta lại còn đeo một chiếc kính râm đen sì, nói không nên lời sự quái dị.
Người đàn ông làm như không có chuyện gì dời mắt đi, đang định đi vòng qua bốn người này, lại nghe thấy một người phụ nữ trong đó lạnh lùng lên tiếng: "Là anh làm đúng không?"
"Cái gì?"
Tim người đàn ông đập thót một cái, cố tỏ ra bình tĩnh nhìn bọn họ.
"Cái Tụ Linh Trận đó, là anh phá đúng không?"
Trong mắt người phụ nữ không khỏi xẹt qua một tia tìm tòi, "Kỳ lạ, trên người anh không có bất kỳ dao động linh khí nào, làm sao làm được vậy?"
Lời này vừa thốt ra, người đàn ông không khỏi ngẩn người.
"Cô nói cái gì?"
Linh khí gì?
Thứ gì kỳ kỳ quái quái vậy?
Gã còn tưởng chuyện mình lén tưới nước sôi vào cây phát tài của công ty đối thủ bị lộ rồi chứ.
Nhưng đối phương nói những thứ kỳ quái này, gã lập tức thả lỏng: "Xin lỗi, tôi không biết các người đang nói gì, tôi cũng không quen các người, nếu không có chuyện gì khác thì tôi phải đi đây."
"Diễn."
Người phụ nữ lại căn bản không nghe, ngược lại cười khẩy một tiếng, "Diễn xuất cũng khá đấy, nhưng tôi hiểu, mọi người đều là nhóm người đặc biệt, biết ẩn giấu bản thân cũng là chuyện tốt. Nhưng tôi có thể nói cho anh biết, chúng ta không phải kẻ thù, chúng ta giống nhau."
"Hả?"
Cô ta càng nói, người đàn ông càng mơ hồ.
"Không phải, rốt cuộc cô đang nói cái gì vậy?"
Ánh mắt gã trở nên quái dị.
Mấy người này nhìn qua đã thấy kỳ kỳ quái quái, không chỉ ăn mặc kỳ lạ, bây giờ nói chuyện càng khiến người ta không hiểu ra sao.
...Không phải là bệnh nhân tâm thần chứ?
Người đàn ông càng nghĩ càng thấy chuyện này có khả năng, gã theo bản năng sờ điện thoại, suy nghĩ xem có nên gọi điện cho bệnh viện tâm thần hay không.
Có phải bọn họ không trông cửa kỹ, để bệnh nhân chạy ra ngoài rồi không?
Vẫn là một người đàn ông trong đó nhận ra điều không ổn: "Không đúng, đợi chút, Lam Y tỷ, tôi cảm giác... anh ta hình như thật sự không biết gì cả."
Tiêu Lam Y nhíu mày, kiên quyết nói: "Cậu đang nghi ngờ tôi à? Tuy tên nhóc này diễn xuất quả thực rất tốt, nhưng mắt tôi chính là thước đo!"
"Cho dù bản thân anh ta không có linh khí, nhưng trên tay anh ta rõ ràng có dao động linh khí còn sót lại, đây là thứ chỉ khi trận pháp bị phá mới tản mát ra, tôi tuyệt đối sẽ không nhìn nhầm."
"Cái Tụ Linh Trận này chúng ta theo dõi lâu như vậy, bao lâu nay cũng không tìm được điểm đột phá, bây giờ thế mà lại bị người khác phá rồi. Nhân tài như vậy, nói gì chúng ta cũng phải bắt anh ta về làm trâu làm ngựa cho chúng ta!"
Đề xuất Cổ Đại: Thế tử phản bội, nay hóa kẻ si tình
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ