Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 137: 137 !

137 !

Thịnh Tân Nguyệt nói: "Thời gian trước [Cá Cửu Trại Câu] tung tin đồn tôi và ông chủ Douyin có quan hệ bất chính, kẻ đứng sau sai khiến chính là Dung Hằng."

"Hả?"

Đoạn Gia Thù kinh ngạc, "Thủ đoạn bẩn thỉu thật, nhưng tại sao hắn lại làm như vậy?"

Thịnh Tân Nguyệt liếc nhìn cô nàng, u ám nói: "Vừa nãy tôi đã nói rồi, hắn là kẻ cực kỳ tự đại, chỉ cho phép bản thân đơn phương cắt đứt quan hệ, chứ không cho phép người khác chủ động rút lui."

"Tôi là vị hôn thê cũ của hắn, tuy bây giờ đã không còn quan hệ gì, nhưng hắn bắt gặp tôi đi cùng Triệu Chung Tường, liền cho rằng tôi được Triệu Chung Tường bao nuôi, muốn khuyên tôi quay đầu là bờ, nhưng tôi không nghe."

Đoạn Gia Thù sững sờ: "Vị hôn thê cũ của Dung Hằng? Nhưng tôi nghe nói, vị hôn thê của hắn không phải là cô con gái nhà họ Đàm..."

Nói đến đây, Đoạn Gia Thù cuối cùng cũng phản ứng lại.

Mắt cô nàng trợn tròn, vẻ mặt như gặp ma: "Cô chính là thiên kim giả nhà họ Đàm!"

"Thảo nào cô biết nhiều chuyện của Dung Hằng như vậy, thảo nào cô cũng có địch ý lớn với hắn như thế, hóa ra, hóa ra..."

Hóa ra đương sự mà hôm nay cô nàng nói muốn sắp xếp một màn "anh hùng cứu mỹ nhân" cho thiên kim giả nhà họ Đàm, lại đang ngồi lù lù một bên nghe cô nàng chém gió!

Đoạn Gia Thù đỏ bừng mặt: "Không phải chứ, sao lại là cô, sao cô không nói sớm..."

Thịnh Tân Nguyệt: "Sợ cô ngại."

Đoạn Gia Thù: "??"

Cô nàng bi phẫn nói: "Cô làm thế này tôi không ngại chắc!"

Càng ngại hơn ấy chứ!

Tuy cô nàng biết Thịnh Tân Nguyệt cũng rất ghét Dung Hằng, nhưng hai người này trước đây dù sao cũng là quan hệ hôn phu hôn thê, mà cô nàng thân là đối tượng tình một đêm của Dung Hằng, lúc này hai người gặp nhau như vậy, trong lòng vẫn có cảm giác vi diệu.

"Trùng hợp thật đấy."

Đoạn Gia Thù khô khan nói, "Quả nhiên chúng ta thật sự có duyên phận nha..."

Thịnh Tân Nguyệt bị phản ứng của cô nàng chọc cười: "Tôi đã sớm nhìn thấu con người hắn, bây giờ đối với hắn càng không có chút tình cảm nào, cô không cần phải e dè nhiều như vậy."

Đoạn Gia Thù hít sâu một hơi: "Vậy cô với hắn cũng..."

Thịnh Tân Nguyệt vẻ mặt xui xẻo: "Cô đừng quên tôi làm nghề gì, bất kể hắn ngụy trang thế nào, nhìn tướng mạo cũng có thể nhận ra ngay, hắn căn bản không phải người an phận. Những năm nay hắn chơi bời bên ngoài, thân thể sắp bị móc rỗng rồi, nhưng vì hắn có quyền có thế, nên những người phụ nữ kia cũng chỉ đành dỗ dành hắn, dẫn đến việc bao nhiêu năm nay hắn không có nhận thức rõ ràng về bản thân, chuyện này trước tôi ra, chưa từng có ai nói qua."

Đoạn Gia Thù cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm của cô nàng lập tức trở nên nhiệt tình: "Tôi biết ngay mắt nhìn người của tôi không sai mà, trước đây tuy tôi chưa gặp cô, nhưng lúc đó tôi đã muốn làm bạn với cô rồi!"

"Bây giờ gặp mặt, mắt nhìn của tôi quả nhiên không sai!"

Hiện tại biết được thân phận thật sự của Thịnh Tân Nguyệt, Đoạn Gia Thù càng nhìn càng thấy hai người hợp nhau.

Cô nàng dứt khoát nhích mông sán lại gần, thân thiết khoác tay Thịnh Tân Nguyệt.

Thịnh Tân Nguyệt chỉ cảm thấy một luồng hương thơm ập tới, ngay sau đó, cánh tay liền chạm phải một khối mềm mại núng nính.

Người cô cứng đờ trong nháy mắt, khóe miệng mím lại có chút không tự nhiên.

Mềm, mềm quá...

To quá...

Thế mà Đoạn Gia Thù chẳng hề cảm thấy có gì không ổn, thậm chí còn cọ cọ, dùng giọng điệu như làm nũng hỏi: "Vậy sau này cô cứ ở đây mãi sao?"

Sống lưng Thịnh Tân Nguyệt căng cứng, gật đầu như cái máy.

Sống gần ngàn năm, đây là lần đầu tiên cô lúng túng như vậy!

Đoạn Gia Thù vui mừng nói: "Vậy thì tốt quá, vậy sau này nếu tôi buồn chán đến tìm cô chơi, cô không được chê tôi phiền đâu đấy!"

Đầu óc Thịnh Tân Nguyệt như hồ dán, máy móc lắc đầu: "Không đâu, sao lại chê cô phiền chứ!"

Đoạn Gia Thù thỏa mãn: "Vậy quyết định thế nhé, hôm nay trời tối rồi, đúng lúc Dung Hằng tên cẩu nam nhân kia cuối cùng cũng đi rồi, tôi về nhà đây, sau này tôi sẽ thường xuyên đến!"

Hương thơm rút đi.

Thịnh Tân Nguyệt khựng lại hai giây, mới từ trên ghế sofa ngồi dậy: "Tôi tiễn cô."

"Không cần không cần."

Đoạn Gia Thù xua tay, xách túi lên, "Đi đây!"

Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, trong không khí dường như vẫn còn vương vấn một mùi hương thoang thoảng.

Thịnh Tân Nguyệt thở dài đầy vẻ mất mát, nhớ tới xúc cảm mềm mại trên cánh tay, cô không khỏi cúi đầu nhìn thoáng qua, càng thêm sầu não.

Đúng là người phụ nữ như yêu tinh.

Trong đầu ma xui quỷ khiến thế nào lại nảy ra một câu cổ quái như vậy, cô đang cảm thấy buồn cười, cảm thấy mình bị mấy bộ phim truyền hình đầu độc tư tưởng, nhưng lúc này lại có một tia linh quang lóe lên, Thịnh Tân Nguyệt rùng mình một cái, đột nhiên ý thức được điều gì, trong mắt nháy mắt xẹt qua một tia kim quang!

Không nhìn không biết, nhìn một cái giật mình thon thót.

Mẹ kiếp.

Trong không khí lượn lờ khí tức màu hồng nhạt, rõ ràng là yêu khí!

Đoạn Gia Thù kia, thật sự mẹ nó là yêu tinh à!!

Đi đêm lắm có ngày gặp ma, ngay cả cô vừa nãy cũng suýt chút nữa trúng chiêu!

Thịnh Tân Nguyệt nhìn phòng khách trống rỗng, suýt thì tự chọc cười chính mình.

Quả nhiên chữ sắc trên đầu một con dao.

Ngón tay kết ấn, yêu khí màu hồng tràn ngập trong không trung như bị thứ gì đó dẫn dắt, dần dần tụ lại trong tay cô, cuối cùng hiện ra hình dáng con hồ ly trong chớp mắt, rồi lại tan biến ngay lập tức.

Hệ thống kinh thán nói: 【Ký chủ, thế mà lại là hồ ly tinh, còn là đại yêu Cửu Vĩ Hồ đấy!】

"Tao tự nhìn thấy rồi."

Đạo hạnh cao thâm như vậy, thảo nào cái nhìn đầu tiên cô không nhận ra, Thịnh Tân Nguyệt nghiến răng hàm, cô với chị em tâm liền tâm, chị em chơi cô cái tẩy não.

Cô vốn còn định không soi mói đời tư người khác cơ đấy, không ngờ đối phương giấu cô một cú lừa to đùng.

Nếu không phải vừa nãy cô đột nhiên phản ứng lại, không biết còn bị giấu đến bao giờ.

Hệ thống chậc chậc tán thán: 【Thảo nào dáng người đẹp thế, người cũng thơm ơi là thơm, mị thuật của tộc hồ ly quả nhiên là có sẵn trong xương tủy nha~】

Thịnh Tân Nguyệt: "???"

"Mày có thấy mày hơi bị biến thái không?"

Hệ thống không phục nói: 【Tôi làm gì có!】

【Yêu cái đẹp vốn là thường tình của con người! Hơn nữa, cô còn mặt mũi nói tôi à, cô tự nói xem vừa nãy cô có bị mê hoặc không!】

Nó vô tình vạch trần, 【Người ta vừa ngồi xuống cạnh cô, cô nói còn chẳng nên lời, cô còn mặt mũi nói tôi!】

Thịnh Tân Nguyệt thẹn quá hóa giận: "Câm mồm!"

Tuy nhiên Đoạn Gia Thù chắc cũng không có ác ý, đã là Cửu Vĩ Yêu Hồ, hiển nhiên đã có mấy ngàn năm tu vi, rất có thể là tu luyện từ lúc Thiên Đạo còn chưa bắt đầu chèn ép tộc yêu quái, ngàn năm nay, cô nàng đã hòa nhập hoàn hảo vào thế giới loài người, hơn nữa còn cẩn thận thu liễm khí tức, mới có thể qua mặt được quy tắc thiên địa.

Hơn nữa...

Thịnh Tân Nguyệt nhíu mày, trong lòng cô có một suy đoán, nhưng vẫn phải đợi lần sau gặp Đoạn Gia Thù mới có thể kiểm chứng.

Trước khi ngủ cô ngưng tụ linh lực, vẽ cho cha của Tạ Tri Yến một lá bùa.

-

Sáng sớm hôm sau, Thịnh Tân Nguyệt bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Một cánh tay từ trong chăn thò ra mò mẫm nửa ngày, mới rốt cuộc vớ được điện thoại.

Thịnh Tân Nguyệt mở loa ngoài, nhắm mắt ném điện thoại lên bên tai, giọng điệu không được tốt lắm: "Ai, nói."

Tạ Tri Yến khựng lại một chút: "Vẫn chưa dậy à?"

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Phu Quân Cưới Bình Thê
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện