116
"Cô, cô đang nói cái gì, cô đừng có nói lung tung, tôi cái gì cũng không biết!"
Lưu Bán Tiên kinh hãi, đôi mắt vốn dĩ nửa híp cũng mở to, nói chuyện cũng không còn văn vẻ nữa.
Ông ta trừng mắt nhìn Phùng Hướng một cái thật mạnh, sớm biết thế mình đã không qua đây lội vũng nước đục này rồi!
Nếu không phải Phùng Hướng cứ nói gia đình này chi tiền rất hào phóng, với nguyên tắc không kiếm tiền ngu gì không kiếm, ông ta mới đi theo đến đây, ai ngờ lại gặp phải một hung thần thế này!
Coi như là mình tự đâm đầu vào họng súng, chẳng những không kiếm được tiền, ngược lại còn rước họa vào thân, chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này ông ta còn chỗ đứng nào trên giang hồ nữa?
Nghe đến đây, người nhà họ Ứng còn chỗ nào không hiểu, bọn họ đây là bị lừa một vố đau đớn!
Sắc mặt bố Ứng lập tức âm trầm xuống.
Bao nhiêu năm nay, bà cụ vẫn luôn cảm kích cái tốt của Phùng Hướng, cũng có ý muốn giao hảo với "đại sư chân chính" như vậy, lễ tết đều sẽ tặng quà cho đối phương, ai ngờ đây là một vở kịch lừa đảo kéo dài bao nhiêu năm!
Bà cụ càng là chịu cú sốc cực lớn: "Lừa đảo? Đều là giả? Ông mới là kẻ lừa đảo, bao nhiêu năm nay, ông vẫn luôn lừa chúng tôi!"
Mắt thấy sự việc bại lộ, nhất thời dường như ngay cả gạch nền nhà họ Ứng cũng bắt đầu nóng chân.
Phùng đại sư nuốt nước bọt, cố tỏ ra trấn định: "Những gì cô nói tôi đều không biết, đều là cô nói bậy thôi, nhưng nhà họ Ứng đã không tin chúng tôi, vậy tôi cũng không tự làm mất mặt nữa, chúng tôi đi là được chứ gì!"
Nói rồi, ông ta bất động thanh sắc lùi lại một bước, xoay người định chạy!
Ứng Gia Diễn tức đến nổ phổi, vì vậy đã sớm đề phòng chiêu này của ông ta, vừa thấy hai người này định chuồn, một bước lao lên, mỗi người một cước, hai bộ xương già, đều bị đạp ngã sấp mặt!
"Muốn chạy?"
Cậu ta như một hung thần, chắn trước mặt hai bộ xương già, gằn từng chữ một: "Hai、vị、đại、sư?"
Phùng Hướng dù sao cũng từng trải nhiều, cho dù đến lúc này cũng rất nhanh bình tĩnh lại: "Thằng nhóc nhà họ Ứng, bây giờ là xã hội pháp trị, tôi khuyên cậu đừng quá đáng, cậu là phận con cháu, chẳng lẽ thực sự muốn động thủ đánh người già sao?"
"Cẩn thận tôi báo cảnh sát ngay, để cảnh sát bắt cậu lại!"
Ứng Gia Diễn cười hì hì nói: "Hóa ra các ông cũng biết bây giờ là xã hội pháp trị à? Vậy thì dễ làm rồi, tôi trực tiếp gọi điện báo cảnh sát, nói các ông lừa đảo!"
"Trước sau, ông lừa đảo nhà tôi gần mười vạn tệ (khoảng 350 triệu VNĐ) rồi nhỉ? Con số này, tôi tin là đã đủ để lập án rồi, vừa khéo, tôi không tin thời gian dài như vậy, không có ai khác giống nhà tôi là nạn nhân, tập hợp tất cả bọn họ lại, xem xem tòa án rốt cuộc sẽ phán ông thế nào!"
Thịnh Tân Nguyệt bổ sung: "Nhớ liên hệ với chủ nhà đại gia của Lưu Bán Tiên ở Quảng Thành nhé, tôi không ngại tặng họ cái ân tình này đâu."
Lưu Bán Tiên lập tức kinh hoàng: "Không được, không được... Cậu không thể làm như vậy!"
Chuyện này bại lộ, ông ta đắc tội không chỉ là một nhà đại gia, thậm chí còn có đối thủ của đại gia!
Đồng thời đắc tội hai thế lực lớn, hậu quả như vậy căn bản ông ta không gánh nổi!
"Bây giờ mới nói không được, có phải hơi muộn rồi không?"
Ứng Gia Diễn cười lạnh một tiếng, hận thù nói.
Cho đến khi tiễn hai tên lừa đảo này đi, tinh thần người nhà họ Ứng lúc này mới hơi thả lỏng vài phần.
Bà cụ vẫn chưa hoàn hồn từ cú sốc vừa rồi: "Lừa đảo, không ngờ ông ta lại là lừa đảo..."
Bao nhiêu năm nay, bà vẫn luôn tin tưởng Phùng đại sư không chút nghi ngờ mà!
Lần này càng là vì thuận tiện cho ông ta, đưa cả thẻ từ dự phòng trong nhà cho ông ta, không ngờ ông ta lại là lừa đảo, thậm chí ngay cả hồi nhỏ con trai bị bệnh cũng là do ông ta giở trò sau lưng!
Bố Ứng vốn còn muốn trách cứ, nhưng nhìn mẹ mình như vậy, cuối cùng nuốt những lời đó xuống, chỉ nói: "Mẹ, cái này không trách mẹ, thực sự là đối phương quá xảo quyệt."
Vậy mà tự biên tự diễn một vở kịch lâu như vậy, hơn nữa còn có đầu có đuôi như thế, ai mà không mắc lừa chứ?
Bà cụ thở ngắn than dài, đứng dậy, nắm lấy tay Thịnh Tân Nguyệt, thái độ đã không còn vẻ khinh thường trước đó: "Cô gái, không ngờ cô nhìn tuổi còn trẻ, lại là người có bản lĩnh thật sự, là bà hiểu lầm cô rồi, cũng là bà già này vô dụng, trước đó vậy mà còn nói nhiều lời khó nghe với cô như vậy, cô không so đo hiềm khích lúc trước, còn chịu giúp đỡ nhà bà, bà... cái mặt già này của bà không biết giấu vào đâu nữa!"
Nói rồi, bà lại bi thương từ trong lòng, mắt thấy lại sắp rơi nước mắt.
Thịnh Tân Nguyệt khẽ thở dài, thái độ nhàn nhạt: "Bà cụ, không trách bà, thời gian cấp bách, giải quyết chuyện của Ứng Gia Chiêu quan trọng hơn."
Bà cụ cũng cuối cùng phản ứng lại, bà nhanh chóng lau nước mắt, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, chúng ta còn có chính sự nữa... Cô gái, bà không cầu xin cô tha thứ cho bà, nhưng bà cầu xin cô nhất định phải chữa khỏi cho cháu gái bà..."
Thịnh Tân Nguyệt đáp một tiếng: "Nên làm mà."
Bên giường Ứng Gia Chiêu, cô quan sát kỹ sắc mặt cô gái, sau đó quay đầu nhìn Ứng Gia Diễn, "Chị cậu từ Cảng Thành về, có mang theo thứ gì kỳ lạ không?"
"Thứ gì kỳ lạ?"
Ứng Gia Diễn theo bản năng muốn nói không có, nhưng lời đến bên miệng, cậu ta lại đột nhiên nhớ ra cái gì, "Khoan đã, hình như có thật!"
"Thời gian trước tôi không phải kết nối vào livestream của cô, nhặt được một cái lư hương Tuyên Đức sao? Chuyện này bị chị tôi biết được, sau đó chị ấy rất không phục nói bên Cảng Thành phố đồ cổ cũng rất nhiều, chị ấy cũng phải nhặt một số đồ tốt về, tôi tưởng chị ấy nói đùa, nên cũng không để trong lòng lắm."
"Hôm sau chị ấy về tuy cũng nằm lì trên giường, nhưng lúc đó vẫn khá tỉnh táo, chị ấy nói với tôi, lần này chị ấy ở phố đồ cổ Cảng Thành, thực sự nhặt được món đồ đáng tiền."
"Có một chiếc vòng ngọc, màu nền nhìn giống ngọc Hòa Điền, nhưng tôi cảm giác không giống đồ tốt lắm, vì màu rất tạp, bên trong còn lẫn một số sợi màu đỏ, nhìn khiến người ta có chút khó chịu, nhưng chị tôi bảo cái đó gọi là vòng huyết ngọc, cực kỳ quý giá."
Ứng Gia Diễn dùng tay ra hiệu hai cái.
"Cái khác là một cái thẻ bài bằng đồng to cỡ này, bên trên khắc một con linh thú, tôi quên mất hình dáng thế nào rồi, nhưng nghe ý chị tôi nói là, con linh thú đó tên là chim gì đó, có thể giúp người ta dễ ngủ, chị ấy vẫn luôn mắc chứng mất ngủ, hôm đó còn hớn hở nói với tôi, từ khi đeo cái thẻ bài đó, giấc ngủ tốt hơn hẳn, có thể ngủ một mạch đến sáng... Vãi chưởng!"
Ứng Gia Diễn nhận ra không ổn rồi, "Ngủ một mạch đến sáng... Vấn đề sẽ không thực sự nằm ở cái thẻ bài bằng đồng đó chứ!"
"Thẻ bài có thể giúp người ta dễ ngủ..."
Thịnh Tân Nguyệt suy tư, "Chị cậu chắc không chỉ thường xuyên mất ngủ, chị ấy chắc còn hay gặp ác mộng nữa nhỉ?"
Ứng Gia Diễn kinh ngạc: "Đúng vậy, sao cô biết!"
"Chim gì... Chim Bá Kỳ?"
Nghe thấy ba chữ này, Ứng Gia Diễn đấm vào lòng bàn tay, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, chính là cái tên này! Chị tôi nói cái thẻ bài bằng đồng đó gọi là thẻ bài chim Bá Kỳ!"
Mẹ Ứng nhìn bên này lại nhìn bên kia, nghe vậy vội vàng nói: "Vậy nếu là cái thẻ bài đó có vấn đề, vậy con mau tìm xem, chị con để nó ở đâu rồi?"
Thịnh Tân Nguyệt lại đi thẳng đến bên giường Ứng Gia Chiêu, cúi người rút ra một sợi dây chuyền từ trên cổ cô ấy.
Ứng Gia Diễn sán lại gần nhìn, vui mừng nói: "Là cái này! Cái thẻ bài chị tôi cho tôi xem lúc đó, chính là cái này!"
Thịnh Tân Nguyệt nhìn kỹ một cái, lại suýt chút nữa chửi thề: "Cái khắc trên này mẹ nó không phải chim Bá Kỳ, là Mộng Mạc (thú ăn giấc mơ) đấy!"
Đề xuất Ngược Tâm: Khóa Thủy Tinh
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ