Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 56: Lòng Người Bạc Bẽo, Cắt Đứt Tình Thâm

Chương 56: Lòng Người Bạc Bẽo, Cắt Đứt Tình Thâm

Lời Hạ Văn Văn vừa dứt, sắc mặt Tần Diễm vẫn không chút gợn sóng, Hạ Thiển Thiển cũng ném cho cô ta một cái nhìn như nhìn kẻ ngốc.

“Anh Tần Diễm, sao anh lại nhìn người ta như thế chứ.” Hạ Văn Văn cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức thay đổi sang bộ dạng sở sở khả liên, như thể vừa phải chịu uất ức tột cùng.

“Chị ta đã gả chồng ở nông thôn rồi mà còn đến quấy rầy anh. Nếu anh không tin em, cứ trực tiếp hỏi chị ta là biết ngay.”

Dáng vẻ yếu đuối đó, ai không biết chuyện chắc chắn sẽ tưởng người vừa buông lời ác độc không phải cô ta, mà cô ta mới là người bị bắt nạt.

Bà Hạ cũng từ trên xe bước xuống, Tần Diễm với tư cách hậu bối liền xuống xe chào hỏi.

Thấy anh ta lễ độ chu toàn, bà Hạ nở nụ cười hiền hậu, nói với anh ta: “Tần Diễm, con bé Văn Văn này tính tình thẳng thắn, nói năng không biết nặng nhẹ, con đừng để bụng. Nhưng nó cũng không nói dối đâu, Thiển Thiển quả thực sắp lập gia đình rồi, chúng ta cũng là bất đắc dĩ mới để Văn Văn liên hôn với con.”

Hạ Thiển Thiển nghe những lời đổi trắng thay đen này của bà Hạ, trong lòng phẫn uất khôn nguôi.

Bà ta thế mà lại nhẹ nhàng đẩy hết mọi trách nhiệm lên đầu cô!

Hạ Thiển Thiển không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, mang theo chút mỉa mai lên tiếng: “Dì Hạ, con và Lục Tranh vẫn chưa đăng ký kết hôn. Nếu Văn Văn không muốn liên hôn, con có thể tiếp tục thực hiện hôn ước này.”

Hạ Văn Văn đứng ngây người tại chỗ, cô ta vạn lần không ngờ tới, Hạ Thiển Thiển thế mà vẫn còn ôm mộng tưởng với anh Tần Diễm.

Nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng hợp tình hợp lý.

Anh Tần Diễm thân phận tôn quý, địa vị hiển hách, đúng là con cưng của trời.

Còn Lục Tranh thì sao, chẳng qua chỉ là một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn. Cho dù Lục Tranh có vẻ ngoài đẹp đẽ thì đã sao, cái đó đâu có mài ra mà ăn được.

Cô ta không ngốc, tuyệt đối không đổi với Hạ Thiển Thiển đâu, cô ta phải gả cho Tần Diễm để làm phu nhân quan chức!

Bà Hạ cũng kinh hãi đến mức tim đập thình thịch, không ngờ đúng như lời Văn Văn nói, Hạ Thiển Thiển vẫn còn quyến luyến Tần Diễm.

Phải rồi, Tần Diễm về mọi mặt đều mạnh hơn Lục Tranh quá nhiều, đổi lại là bà, e là cũng không nỡ buông tay.

Nghĩ vậy, bà Hạ giống như một con gà mái che chở con non, “xoạt” một cái chắn giữa Tần Diễm và Hạ Thiển Thiển, tư thế đó như thể sợ Hạ Thiển Thiển sẽ lao tới cướp mất Tần Diễm vậy.

Hạ Thiển Thiển nhìn bộ dạng như gặp quân thù của bà Hạ, trong lòng thấy thật nực cười và hoang đường.

Vừa rồi bà Hạ còn nói những lời đường hoàng để đổ vấy cho cô, vậy mà chớp mắt đã lộ ra bộ mặt này.

Cô không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.

Bà Hạ nghe thấy tiếng cười này mới sực tỉnh, cũng nhận ra hành động vừa rồi của mình thực sự mất phong độ.

Một luồng lửa giận bốc lên đầu, bà thầm rủa sả: Con nhỏ chết tiệt này, từ khi nào lại trở nên đáng ghét như vậy!

Đúng lúc này, Lục Tranh dừng xe đạp, sải bước đi tới trước mặt Hạ Thiển Thiển nắm lấy tay cô.

“Thiển Thiển, đi làm xong việc trước đã, chúng ta còn về sớm, bọn trẻ ở nhà chắc chắn đều nhớ em rồi.”

Hạ Thiển Thiển nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, nhưng lực đạo truyền tới từ đầu ngón tay lại khác hẳn mọi khi, cô không khỏi đoán mò: Lục Tranh đây là đang ghen sao?

Nhưng cô cũng không dám chắc chắn về suy đoán của mình, vạn nhất là mình tự đa tình thì thật là ngại ngùng quá.

“Vâng.” Hạ Thiển Thiển ngoan ngoãn gật đầu.

Cô nói với bà Hạ: “Cục Giáo dục ở ngay phía trước, chúng ta cùng qua đó đi.”

Bà Hạ cũng không muốn rắc rối thêm, nói với Hạ Văn Văn: “Chúng ta đi thôi.”

Sau đó lại nhìn về phía Tần Diễm, mời mọc: “Tôi đi cùng hai chị em nó làm chút việc, sau đó chúng ta cùng đi ăn cơm nhé? Văn Văn cũng không còn nhỏ nữa, nên bàn bạc chuyện ngày cưới rồi.”

Nghe thấy lời này của bà Hạ, Hạ Văn Văn liếc nhìn Hạ Thiển Thiển một cái đầy khiêu khích, ánh mắt tràn ngập vẻ đắc ý. Cho dù Hạ Thiển Thiển có trăm phương nghìn kế muốn cướp anh Tần Diễm thì anh Tần Diễm cũng định sẵn chỉ thuộc về cô ta!

Nghĩ vậy, Hạ Văn Văn cố ý nũng nịu nói: “Nếu có thể gả đi cùng ngày với chị thì tốt biết mấy, em rất muốn mặc lễ phục giống hệt chị cơ.”

Giọng nói đó ngọt xớt đến mức khiến người ta nổi da gà, nhưng từng chữ từng câu đều là sự thị uy đối với Hạ Thiển Thiển.

“Chuyện này...”

Bà Hạ vô thức liếc nhìn Lục Tranh một cái, sự đe dọa của Lục Tranh bà vẫn còn nhớ rõ.

Dù ở thành phố này bà không sợ Lục Tranh, nhưng chỉ sợ con nhỏ Thiển Thiển kia nổi tính bướng bỉnh, không chịu bán công việc cho Văn Văn.

Nếu thật sự như vậy thì thiệt thòi quá lớn.

Để Văn Văn có được công việc này, bà đã không ít lần bị con nhỏ chết tiệt kia làm cho tức nghẹn, nếu chuyện này đổ bể thì công sức bấy lâu nay coi như đổ sông đổ biển.

Nghĩ vậy, bà Hạ nặn ra một nụ cười, vỗ vỗ tay Hạ Văn Văn, trách khéo: “Văn Văn, con định chia mẹ ra làm đôi sao. Con và Thiển Thiển đều là miếng thịt trên người mẹ, mẹ không đi dự hôn lễ của ai thì cũng đều để lại nuối tiếc cả.”

Nói đoạn, bà còn nháy mắt với Hạ Văn Văn một cái.

Sau đó, bà Hạ lại chuyển ánh mắt sang Hạ Thiển Thiển, giả nhân giả nghĩa nói: “Thiển Thiển, con là chị, chắc chắn phải gả đi trước rồi. Đợi đến khi con kết hôn, mẹ và cha con nhất định sẽ đến tham dự hôn lễ của con.”

Hạ Thiển Thiển nhìn bộ dạng giả tạo đến cực điểm này của bà Hạ, chỉ cảm thấy dạ dày đảo lộn, cô thậm chí cảm thấy bà Hạ còn đáng ghê tởm hơn cả Hạ Văn Văn.

Cái xấu của Hạ Văn Văn đều viết hết lên mặt, nhưng bà Hạ lại luôn lấy danh nghĩa tốt cho mọi người để ngấm ngầm tính toán mọi thứ.

Hạ Thiển Thiển lạnh lùng nói: “Trong thôn xa lắm, dì Hạ không cần phải lặn lội đường xa như vậy đâu. Thôi, chúng ta cũng đừng làm mất thời gian nữa, mau chóng kết thúc mọi chuyện, tiền trao cháo múc.”

Nói xong, Hạ Thiển Thiển cùng Lục Tranh bước vào Cục Giáo dục.

Bà Hạ thấy Hạ Thiển Thiển không nể mặt mình như vậy, thầm mắng một câu “không biết điều”.

Nhưng hiện tại bà cũng chẳng làm gì được Hạ Thiển Thiển, chỉ đành kéo Hạ Văn Văn nhanh chóng đi theo.

Không lâu sau, Hạ Thiển Thiển đã nhận được tiền, thủ tục chuyển nhượng công việc cũng cơ bản hoàn tất.

Thấy vậy, Hạ Văn Văn cố ý nũng nịu nói: “Chị à, thật sự cảm ơn chị đã nhường suất này cho em. Nếu chúng ta không thể tổ chức hôn lễ cùng ngày, vậy tiệc đính hôn của em và anh Tần Diễm chị nhất định phải đến nhé, em rất muốn chị chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của em.”

Cô ta chính là muốn kích động Hạ Thiển Thiển, nhìn cô đau khổ thì cô ta mới thấy hả dạ.

Vừa hay lúc này, Tần Diễm thấy họ từ bên trong đi ra, và những lời của Hạ Văn Văn cũng lọt vào tai anh ta không sót một chữ.

Mắt Hạ Văn Văn sáng lên, tưởng Tần Diễm chuyên môn đến đón mình, lập tức nũng nịu vươn tay muốn nắm lấy tay Tần Diễm, còn làm nũng: “Anh Tần Diễm, anh thấy có được không?”

Nào ngờ, Tần Diễm chẳng hề thương hoa tiếc ngọc mà đẩy Hạ Văn Văn ra: “Chuyện đính hôn không vội, anh còn có việc chính sự phải làm.”

Hạ Văn Văn bị đẩy loạng choạng, không thể tin nổi nhìn Tần Diễm, nước mắt chực trào trong hốc mắt.

Hạ Thiển Thiển lặng lẽ quan sát cảnh này, thầm nghĩ Tần Diễm quả nhiên vẫn bạc bẽo như xưa.

Anh ta thân thiết với ai hay không hoàn toàn phụ thuộc vào việc đối phương có giá trị lợi dụng hay không. Trong thế giới của anh ta, tình cảm là thứ rẻ mạt nhất.

Đề xuất Điền Văn: Nhật Ký Tật Khống
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện