Chương 107: Chủ Động Hiến Gia Sản, Toan Tính Đường Lui
“Văn Văn, con điên rồi sao?” Bà Hạ bật khóc nức nở, “Làm gì có đạo lý tự mình đem gia sản dâng tận tay cho lũ sói lang hổ báo đó chứ!”
Bà ta nghĩ mãi không thông, tại sao con gái mình lại có thể nói ra những lời hồ đồ như vậy.
Đầu ngón tay ông Hạ kẹp điếu thuốc, tàn thuốc cháy đến tận da thịt mới khiến ông giật mình tỉnh táo, khẽ run lên, tàn thuốc rơi lả tả trên chiếc quần tây đắt tiền. Ông nhìn chằm chằm xuống mặt đất, thủy chung vẫn trầm ngâm không nói.
Hạ Văn Văn thấy vậy, biết cha mình đang cân nhắc lợi hại trong lòng, vội vàng quay sang mẹ, giọng hạ xuống cực thấp nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt không thể nghi ngờ: “Mẹ à, con còn xót xa tâm huyết nửa đời người của cha hơn bất cứ ai! Nhưng mẹ nhìn tình thế hiện tại đi—”
Cô ta siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, “Chúng ta không đưa, bọn họ sẽ không cướp sao? Nói không chừng còn bị lục soát sạch sành sanh, ngay cả cha cũng sẽ bị khép vào tội danh ‘giấu riêng thông đồng với địch’ mà bị bắt đi! Chi bằng chủ động đem sản nghiệp sung công, ít nhất còn đổi lấy được vài phần ‘khoan dung’ của bọn họ, chúng ta còn có thể lén lút giấu lại chút vốn liếng để giữ mạng.”
Đáy mắt cô ta cuộn trào tia máu đỏ ngầu, nếu không phải con tiện nhân Hạ Thiển Thiển kia trộm mất vàng thỏi, lúc này cô ta đã cùng cha ngồi trên máy bay bay đến Hương Cảng rồi, đâu cần phải ở đây khúm núm cầu xin đám thô hán ở bộ chỉ huy kia!
Móng tay gần như khảm vào trong thịt, Hạ Văn Văn hung hăng mắng thầm trong lòng: Hạ Thiển Thiển, món nợ này, sớm muộn gì tao cũng bắt mày phải trả lại gấp bội!
Hạ Văn Văn nói với vẻ chắc chắn: “Cha, bộ chỉ huy hiện tại đang ở giai đoạn ‘ngàn vàng mua xương ngựa’. Chúng ta chỉ cần thái độ đủ khiêm nhường, bọn họ vì muốn thu phục toàn bộ tài sản của các phú thương ở Nam Thành về cho mình, nhất định sẽ khoan dung với chúng ta hơn mấy nhà trước nhiều. Hơn nữa con nghĩ, dùng số tiền tài này để mưu cầu một chức vị trong bộ chỉ huy, sau này cũng dễ bề có người chiếu ứng.”
Điếu thuốc trên đầu ngón tay ông Hạ lại cháy mất một nửa, nghe con gái nói xong, ông chậm rãi gật đầu, khàn giọng nói: “Con nói có lý, cứ làm theo lời con đi.”
Khi lời vừa dứt, ông nhìn sâu vào con gái mình một cái, không ngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi, con gái lại thay đổi hoàn toàn, ngay cả giữa lông mày cũng toát ra vẻ tàn nhẫn.
Ý nghĩ vừa nảy ra, ngoài viện đã vang lên một tiếng “rầm” thật lớn.
Quản gia lăn lộn bò vào: “Lão gia, đám người đó tới rồi, bọn họ đang đập cổng nhà chúng ta! Tôi thấy không ít người đều mang thương tích, trông như lũ sói dữ vậy!”
Sắc mặt ông Hạ đại biến, Hạ Văn Văn lại chộp lấy cánh tay cha: “Mau! Làm theo kế hoạch, chậm trễ là không kịp đâu!”
Còn chưa đợi người bên ngoài lên tiếng, cánh cổng sơn đỏ dày nặng đã mở ra.
Ba người nhà họ Hạ đứng bên trong cửa, trên mặt nở nụ cười gượng gạo nhưng không giấu nổi vẻ căng thẳng nơi đáy mắt.
“Hoan nghênh các đồng chí của bộ chỉ huy!” Ông Hạ cướp lời trước khi đối phương kịp mở miệng, giọng điệu mang theo sự nhiệt tình cố ý.
“Từ khi nghe tin thủ trưởng số 8 đến Nam Thành, cả nhà chúng tôi đã thức trắng đêm kiểm kê gia sản, đây là toàn bộ khế ước đất đai, giấy phép kinh doanh của các sản nghiệp nhà họ Hạ, khẩn cầu chuyển giao cho thủ trưởng, góp chút sức mọn cho công cuộc xây dựng bộ chỉ huy!” Hai tay ông bưng một chiếc túi giấy xi măng, hơi khom lưng, tư thế hạ xuống cực thấp.
Sự cung kính đột ngột này khiến đám đàn ông ở cửa ngẩn người.
Gã đàn ông cầm đầu có vết sẹo trên mặt nhướng mày, nghiêng đầu ra sau. Trong đội ngũ lập tức chen ra ba gã đàn ông gầy gò, đều là người Nam Thành bản địa, số 8 vừa đến đã đầu hàng, cậy vào việc nắm rõ gốc rễ các nhà trong thành mà trở thành “bản đồ sống” cho việc lục soát — nhà ai giấu bao nhiêu tài sản nổi, căn bản không qua nổi mắt bọn họ.
Ba người nhận lấy túi giấy, đổ ra một xấp khế ước và giấy phép, nhanh chóng lật xem. Gã đàn ông mắt tam giác bên trái quét xong trang cuối cùng, ngẩng đầu gật đầu với gã mặt sẹo: “Đại ca, không sai, sản nghiệp nhà họ Hạ đều ở đây cả, không giấu riêng.”
Gã mặt sẹo chằm chằm nhìn vào mái tóc mai bạc trắng của ông Hạ, lại liếc nhìn Hạ Văn Văn đang cố giữ bình tĩnh bên cạnh, yết hầu chuyển động, không nói gì — con cáo già này, quả nhiên biết điều hơn mấy nhà trước nhiều.
Tên cầm đầu có chút bất ngờ liếc nhìn ông Hạ.
Hắn hiểu rõ trong lòng, đám người giàu sang nhung lụa này từ tận đáy lòng đều coi thường bọn hắn, coi bọn hắn là lũ chân lấm tay bùn không có kiến thức. Cho dù mấy nhà trước muốn lấy lòng, cũng chỉ đưa ra một hai món đồ, thái độ đó chẳng khác nào bố thí cho kẻ ăn mày, cho nên bọn hắn ra tay không chút lưu tình, lục soát sạch sành sanh cả gia đáy.
Cách làm này của ông Hạ thật sự khiến hắn kinh ngạc. Ngay sau đó, trong mắt hắn lóe lên tia sáng tinh ranh, dường như nghĩ ra điều gì đó, hừ lạnh một tiếng từ lỗ mũi: “Mấy cái ‘vỏ rỗng’ này ông ngược lại hào phóng thật, chẳng lẽ những đồ gia bảo thực sự giá trị đều được giấu trong cái dinh thự này rồi sao?”
Giọng nói âm u đó khiến sống lưng Hạ Văn Văn lập tức nổi đầy da gà da vịt.
Nhưng cô ta biết, lúc này tuyệt đối không được lộ ra nửa phần sợ hãi! Thành hay bại, chính là ở lần này! Chỉ có được bộ chỉ huy tiếp nhận, nhà họ Hạ mới có một tia hy vọng sống, cô ta mới có vốn liếng để đông sơn tái khởi, mới có thể tìm con tiện nhân Hạ Thiển Thiển kia báo thù!
Tên cầm đầu vừa dứt lời, Hạ Văn Văn lập tức tiến lên một bước, trên mặt tràn đầy vẻ cung kính đúng mực: “Ngài đã đến rồi, những món đồ giá trị đó chúng tôi đang khẩn trương thu dọn đây!”
Cô ta giơ tay chỉ vào trong viện: “Ngài xem, người hầu đều đang đóng gói, đợi thu dọn thỏa đáng sẽ lập tức đưa qua cho ngài.”
Nói đoạn, cô ta cố ý nhường chỗ, để lộ ra khung cảnh bận rộn phía sau — mấy người hầu đang mồ hôi nhễ nhại xếp những món đồ trang trí mạ vàng, ngọc khí trang sức vào rương gỗ, ngay cả tranh cổ treo trên tường cũng được cẩn thận cuộn lại, nhìn qua đúng là tư thế muốn dọn sạch cả gia tài ra ngoài.
Tên cầm đầu nheo mắt quét một vòng sân viện, khóe miệng đang căng thẳng quả nhiên giãn ra một chút, lệ khí trong mắt nhạt đi không ít. Hắn vẫy tay ra sau: “Đã người ta biết điều như vậy, anh em đừng đập phá nữa, đi theo vào xem thử!”
“Rõ!” Đám thuộc hạ đồng thanh đáp lời, tiếng bước chân hỗn loạn ùa vào trong viện.
Đợi động tĩnh trong viện xa dần, trong phòng chỉ còn lại tên cầm đầu và cha con nhà họ Hạ. Hạ Văn Văn thừa cơ tiến lên một bước, đáy mắt lóe lên sự tinh khôn: “Đồng chí, thực không giấu gì ngài, chúng tôi từ lâu đã khâm phục phong cách làm việc của bộ chỉ huy, nghe nói các vị đến đây, liền muốn tìm đến nương nhờ, đi theo làm đại sự chính nghĩa.”
Nghe lời này, tên đó ngước mắt đánh giá cô ta một lượt, “hừm” một tiếng từ lỗ mũi. Trong lòng hắn lập tức hiểu ra, hèn chi nhà họ Hạ ân cần như vậy, vừa hiến sản nghiệp vừa tặng tài sản nổi, hóa ra là ôm tâm tư muốn đầu quân. Đầu ngón tay hắn vô thức mơn trớn bao súng bên hông, cũng không lập tức từ chối.
Trước khi đến, số 8 đã đặc biệt dặn dò phải cố gắng lôi kéo thêm nhân thủ, chỉ là loại phú thương lớn như nhà họ Hạ vốn không nằm trong kế hoạch của bọn họ. Lúc này lời nói của Hạ Văn Văn lại mở ra cho hắn một hướng suy nghĩ mới.
“Tuy nói những người này là đối tượng chúng ta cần đả kích,” hắn thầm tính toán, “nhưng cũng không thể vơ đũa cả nắm, bên trong chưa chắc đã không có ‘người tốt’ biết thời thế.”
Cha con nhà họ Hạ trước mắt này chẳng phải đã chủ động hiến gia sản ra rồi sao? Có dùng được hay không, cứ thu nhận trước đã. Cùng lắm sau này cục diện ổn định rồi, lại vạch rõ ranh giới với bọn họ cũng chưa muộn.
Nghĩ thông suốt điểm này, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, đáy mắt lóe lên một tia tính toán khó nhận ra, dõng dạc nói: “Nếu các người đã có thành ý như vậy, vậy tôi thay mặt bộ chỉ huy Nam Thành, hoan nghênh các người gia nhập!”
Đề xuất Trọng Sinh: Ta Cho Muội Muội Ăn Thức Ăn Thừa
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều