Ánh nắng rải trên bờ ruộng, tiếng hát non nớt của lũ trẻ vang vọng giữa núi rừng.
Tôn Ngôn Tích ôm cây đàn guitar đã tróc sơn, dạy bọn trẻ hát những bài đồng dao, những giai điệu đong đầy tình yêu và hy vọng.
"Cô giáo ơi, cô hát hay quá, hay hơn cả nhạc trong điện thoại của bố mẹ con nữa!" Đứa trẻ tên Tiểu Sảng cất giọng trong trẻo nói.
Tôn Ngôn Tích xoa xoa đôi má của đứa nhỏ: "Đợi con học được rồi, con cũng có thể hát rất hay."
"Nhưng bố mẹ con bảo, ca hát chẳng để làm gì, có mài ra mà ăn được đâu." Một cậu bé khác cúi đầu, đá đá hòn đá dưới chân.
Nụ cười của Tôn Ngôn Tích nhạt đi đôi ch&uacut...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 55 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 1.500 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Tinh Tú Chưa Từng Vì Em Mà Rạng