Xe ngựa lướt qua những phố dài ồn ã của kinh thành, cuối cùng dừng lại trước một tòa phủ đệ.
Cổng son khép chặt, hai tượng sư tử đá trước cửa uy phong lẫm liệt. Trên vòm cửa treo tấm biển nền đen chữ vàng: Phủ Thượng Thư.
Nơi này khác hẳn sự tiêu điều, xơ xác của trang viên dưới quê.
Đại tiểu thư vén một góc rèm xe, nhìn ra bên ngoài. Nơi này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, lòng nàng chìm xuống như hồ băng.
Lưu thị nhanh nhẹn nhảy xuống xe, nàng ta ngẩng mặt, gọi lớn về phía một bà lão giữ cổng.
“Sao còn chưa mở cửa! Đại tiểu thư đã về!”
Bà lão giữ cổng lập tức nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, lộ rõ sự qua loa. Hiển nhiên bà ta đã nhận được thông báo từ trước.
Bà ta không mở cánh cổng chính uy nghiêm, mà chỉ kéo mở một cánh cửa hông nhỏ hẹp bên cạnh.
“Mời Đại tiểu thư vào trong.”
Bà lão nói lời khách sáo, nhưng ánh mắt lại lướt qua chiếc áo vải thô đã bạc màu vì giặt giũ trên người nàng, sự khinh mạn không thể che giấu.
Đại tiểu thư lặng lẽ, theo Lưu thị bước vào phủ từ cửa hông. Bậc cửa rất cao, nàng nhấc chân bước qua.
Vừa vào phủ, vô số ánh mắt đã đổ dồn về nàng, từ các nha hoàn, tiểu đồng, cho đến những người làm vườn đang cắt tỉa hoa cỏ. Có sự tò mò, dò xét, và cả sự hả hê không hề che đậy.
Tiếng xì xào bàn tán như tiếng ruồi muỗi vo ve, cố ý hạ thấp giọng nhưng vẫn lọt chính xác vào tai nàng.
“Đây là vị Đại tiểu thư bị nuôi ở trang viên mười năm sao?”
“Chậc, nhìn trang phục của nàng ta kìa, còn không bằng chúng ta.”
“Cứ như một nha đầu nhà quê.”
“Nghe nói Nhị tiểu thư không chịu gả, nên mới đưa nàng ta về thay thế.”
“Gả cho vị Thế tử sắp chết của Tĩnh Viễn Hầu phủ?”
“Chứ còn gì nữa, đi xung hỉ đó.”
“Thật đáng thương.”
Đại tiểu thư coi những lời bàn tán ấy như gió thoảng bên tai, nàng thẳng tấm lưng gầy guộc. Bước chân không nhanh không chậm, điềm tĩnh đến mức không giống một thiếu nữ vừa từ thôn dã trở về.
Nàng bình thản quét mắt nhìn quanh, đình đài lầu các, điêu khắc chạm trổ, trùng khớp với những đường nét mờ nhạt trong ký ức.
Mười năm trôi qua, phủ đệ vẫn là phủ đệ cũ, nhưng lòng người bên trong đã đổi thay trời đất. Nàng âm thầm ghi nhớ những thay đổi nhỏ nhặt trong lối đi của phủ, ghi nhớ những gương mặt không hề che giấu ác ý hay khinh bỉ.
Đại tiểu thư đi qua hành lang gấp khúc, vòng qua vài khu vườn hoa cỏ tươi tốt.
Cuối cùng cũng đến chính viện. Trong sảnh đường, một phu nhân vận gấm vóc lụa là, châu ngọc đầy mình đã ngồi chờ sẵn. Phu nhân được chăm sóc rất tốt, trông chỉ khoảng ba mươi tuổi, vẫn còn nét phong vận.
Chính là mẹ kế của nàng, Thượng Thư phu nhân Triệu thị đương triều.
Thấy Đại tiểu thư bước vào, Triệu thị lập tức nở một nụ cười niềm nở.
“Ôi chao, Thanh Từ đã về rồi.”
Nàng ta đứng dậy đón, động tác toát lên sự thân mật giả tạo.
“Mau lại đây, để mẫu thân nhìn kỹ con.”
“Những năm này ở trang viên bên ngoài, chắc con đã chịu nhiều khổ cực.” Triệu thị không nói không rằng, nắm lấy tay Đại tiểu thư. Móng tay nàng ta được cắt tỉa tròn trịa, nhưng lại dùng một lực không thể xem thường, khẽ cấu vào mu bàn tay nàng.
Rất nhẹ, nhưng đủ để truyền đạt một thông điệp nào đó.
“Nhìn khuôn mặt nhỏ gầy này xem, dãi dầu sương gió, chắc chắn đã chịu không ít khổ cực.” Giọng Triệu thị đầy vẻ xót xa, nhưng lời nói lại không ngừng nhắc nhở về xuất thân thấp kém của nàng ở trang viên.
“Tuy nhiên, mọi chuyện đã qua rồi.” Nàng ta chuyển đề tài, nụ cười càng sâu hơn.
“Nay con trở về, cũng là phúc khí của con đã đến.”
“Hoàng thượng ban hôn, đây là vinh dự lớn lao đến nhường nào.”
“Dù Thế tử gia của Tĩnh Viễn Hầu phủ thân thể không được tốt, nhưng đây cũng là ân điển trời ban rồi.”
“Làm con gái, có thể vì gia tộc mà gánh vác, chính là hiếu thuận lớn nhất.”
Một tràng lời lẽ của Triệu thị, câu nào cũng không rời chuyện thay thế gả đi, phủ lên lớp son phấn cho cuộc giao dịch này thành ân huệ của gia tộc, là phúc phận từ trên trời rơi xuống cho Đại tiểu thư.
Cứ như thể nàng phải cảm ơn đội ơn, dập đầu không ngớt.
Đại tiểu thư mặc kệ nàng ta nắm tay, cảm giác đau nhẹ do móng tay cấu vào da thịt truyền đến rõ ràng. Nàng không hề có bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào trên mặt, chỉ đáp lại một tiếng nhàn nhạt.
“Mẫu thân đã hao tâm tổn trí.” Ngoài ra không còn lời nào khác.
Triệu thị thấy vẻ mặt nàng dửng dưng, không hề lay chuyển, trong lòng dấy lên một ngọn lửa vô danh. Một nha đầu hoang dã nuôi lớn ở thôn quê, lại dám bày sắc mặt trước mặt nàng ta.
Nhưng nàng ta vẫn duy trì nụ cười hiền từ không chê vào đâu được của một người mẹ.
“Ta xem, ta chỉ lo nói chuyện thôi.” Nàng ta buông tay Đại tiểu thư, quay sang người quản sự bên cạnh.
“Đại tiểu thư đường xa mệt mỏi, chắc chắn đã thấm mệt.”
“Trước hết, hãy đưa Đại tiểu thư đến ‘Thính Vũ Hiên’ để nghỉ ngơi.” Nàng ta dừng lại, bổ sung.
“Tuy viện đó hơi hẻo lánh, cách xa chính viện. Nhưng được cái thanh tĩnh, không ai quấy rầy.”
“Vừa hay để Đại tiểu thư tĩnh tâm dưỡng tính, làm quen với quy củ trong phủ.”
Thính Vũ Hiên (Hiên Nghe Mưa), Đại tiểu thư nhớ cái tên này.
Đó là một tiểu viện hẻo lánh và tồi tàn nhất toàn bộ Thượng Thư phủ. Vị trí còn chẳng hơn phòng người hầu là bao, thậm chí còn không bằng mấy gian nhà nàng đã ở mười năm ở trang viên.
Đây chính là đòn phủ đầu đầu tiên mà mẹ kế dành cho nàng. Nhằm bắt nàng nhận rõ thân phận, đừng vọng tưởng những thứ không thuộc về mình.
Bà lão dẫn đường nhận được lệnh, ngay cả nụ cười giả tạo trên mặt cũng lười duy trì, thái độ càng thêm lơ đễnh.
“Đại tiểu thư, mời đi lối này.” Giọng nói đều đều, không hề có chút cung kính nào.
Đại tiểu thư vẫn bình tĩnh, nàng không hề đưa ra bất kỳ ý kiến phản đối nào. Chỉ đi theo bà lão, hướng về góc khuất trong ký ức.
Nàng hiểu rõ, đây chỉ là sự khởi đầu. Những “bất ngờ” mà Thẩm gia chuẩn bị cho nàng, chắc chắn không chỉ dừng lại ở đây.
Đường đi càng lúc càng hẻo lánh, cảnh vật xung quanh cũng từ tinh tế trở nên hoang sơ.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cổng thấp bé. Tường viện loang lổ, cửa gỗ cũ kỹ, ba chữ 【Thính Vũ Hiên】 khắc trên vòm cửa, nét chữ đã mờ nhạt, gần như bị năm tháng ăn mòn hết.
Bà lão đẩy cánh cửa kẽo kẹt, nghiêng người tránh ra.
“Đại tiểu thư, đã đến nơi, mời người tùy nghi.” Nói xong, không đợi Đại tiểu thư đáp lời, bà ta đã quay người bước nhanh, như thể nán lại thêm một khắc cũng thấy xui xẻo.
Đại tiểu thư một mình bước vào sân viện, cỏ dại mọc um tùm, đường lát đá phủ đầy rêu phong. Đối diện cổng là một gian chính phòng nhỏ, hai bên là các gian sương phòng còn nhỏ hơn, cửa sổ đều phủ lớp bụi dày.
Nàng đẩy cửa chính phòng, một mùi ẩm mốc đã bị phong kín từ lâu xộc thẳng vào mặt.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, bàn ghế đơn giản phủ đầy bụi, trong góc còn giăng đầy mạng nhện. Nơi này còn tồi tàn, lạnh lẽo hơn cả căn phòng ở trang viên.
Đại tiểu thư đứng giữa phòng, nàng nhìn quanh.
Nàng chậm rãi nâng tay, phủi đi lớp bụi trên mặt bàn. Ngón tay chạm vào thớ gỗ thô ráp, trên khuôn mặt nàng cuối cùng cũng xuất hiện một tia biểu cảm cực kỳ nhạt nhòa, gần như không có.
Đó là một sự sắc bén, tựa như lưỡi đao vừa tuốt khỏi vỏ.
Nàng cần nhanh chóng làm quen với nơi này, làm quen với mọi ngóc ngách, mọi con người trong Thẩm phủ.
Sau đó, tìm ra cách phá vỡ cục diện.
Nàng nhẹ nhàng đặt chiếc bọc cũ kỹ xuống chiếc bàn đầy bụi.
Ánh mắt nàng lướt qua góc tường, nơi đó lại mọc một bụi cỏ tím nhỏ bé, vô cùng khó nhận ra. Nếu không phải nàng từng theo sư phụ trên núi nhận biết một số loại thảo dược, nàng đã không để ý.
Tử Tô Thảo? Không, gân lá sâu hơn Tử Tô Thảo, màu sắc cũng tối hơn.
Đó là... “Định Hồn Thảo” cực kỳ hiếm gặp.
Sư phụ từng nói Định Hồn Thảo có công hiệu định thần tĩnh khí, và có thể giải một số loại kỳ độc.
Khóe môi Đại tiểu thư khẽ cong lên một đường gần như không thể nhìn thấy.
Cái viện tồi tàn này, xem ra cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Đề xuất Ngược Tâm: Tương Truyền Tình Ái Đã Từng Ghé