Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 154: Lặn biển

Hạ Lễ Lễ vừa định nói "Không sao", nhưng khi nhìn vào mắt cô lao công, tầm mắt cô lại trở nên mơ hồ, méo mó.

Hạ Lễ Lễ: ?

Cái đảo này có độc à!

Nạn nhân của ách vận tới tấp kéo đến rồi!

Trong ảo ảnh, tổ trưởng khách sạn sắp xếp cho cô lao công này đi dọn lá khô trong vườn hoa.

Cô lao công lập tức cầm dụng cụ vệ sinh đi ra vườn sau của khách sạn.

Nhưng không ngờ trong lúc dọn lá khô, điện thoại của cô rơi vào đống lá, cô thò tay vào tìm, nào ngờ lại bị một con rắn lục đuôi ngắn trốn trong đống lá cắn một phát!

Bản thân cô lao công đã mắc bệnh tim mạch vành, nọc rắn gây ra nhồi máu cơ tim cấp, sau khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu đã không qua khỏi.

Cô lao công bị rắn trong bụi cỏ vườn hoa khách sạn cắn, cứu chữa không thành công và qua đời.

Đứa cháu gái năm tuổi sống nương tựa vào cô đã trở thành trẻ mồ côi.

Ảo ảnh kết thúc.

Bên tai Hạ Lễ Lễ vang lên tiếng quát giận dữ của Dương Y Đan: "Cô có mắt không thế!"

"Xách cái xô nước cũng không vững!"

Cô lao công thấy Hạ Lễ Lễ không nói gì, Dương Y Đan thì nổi trận lôi đình, liền chắp tay, liên tục cầu xin: "Cô ơi, xin lỗi, làm cô sợ rồi phải không, tôi đền tiền quần áo và giày cho cô!"

"Xin cô đừng khiếu nại tôi! Tôi thực sự rất cần công việc này!"

Hạ Lễ Lễ vội lên tiếng: "Không sao đâu ạ. Chỉ là quần áo bị dính chút nước thôi, gió biển thổi một lúc là khô ngay."

Cô không ngờ tính tình Dương Y Đan lại nóng nảy đến vậy.

Dương Y Đan dường như cũng nhận ra mình vừa rồi hơi quá đáng, liền nói với cô lao công: "Xin lỗi cô, lúc nãy cháu nhất thời nóng giận, ăn nói không lựa lời, cháu xin lỗi cô ạ."

Cô lao công thấy hai người này đối xử với mình thân thiện như vậy, vừa mừng vừa lo: "Cảm ơn các cô, chuyện này vốn là lỗi của tôi."

Hạ Lễ Lễ nghĩ đến bi kịch trong ảo ảnh, bèn nói với cô lao công: "Cháu đúng là có việc cần cô giúp. Cháu làm rơi một cây bút chì kim phiên bản giới hạn nhập khẩu ở vườn sau, đắt lắm ạ, là quà anh trai cháu tặng, rất có thể đã rơi vào đống lá khô rồi."

"Nếu có nhân viên nào dọn đống lá khô, cô gọi điện báo cho cháu một tiếng, cháu sẽ cùng người đó đi tìm."

Cô lao công vốn đã áy náy trong lòng, nghe thấy mình có thể giúp được Hạ Lễ Lễ thì liền gật đầu lia lịa.

Hai người trao đổi phương thức liên lạc, Hạ Lễ Lễ biết được cô lao công tên là Ngô Quế Lan, năm nay năm mươi tám tuổi, đã làm lao công ở khách sạn được hai năm.

Sau sự cố nhỏ này, Dương Y Đan dẫn Hạ Lễ Lễ đến câu lạc bộ thể thao biển.

Hạ Lễ Lễ vừa nhìn thấy chiếc mô tô nước ngầu lòi là không đi nổi nữa, Dương Y Đan thấy vậy, như làm ảo thuật biến ra chìa khóa: "Đi, lên nào!"

"Tụi mình đua xe trên mặt nước!"

Sau gần một tiếng đồng hồ lái mô tô nước, Hạ Lễ Lễ đã thỏa cơn ghiền thì nhận được điện thoại của cô lao công Ngô Quế Lan.

Giọng cô Ngô vui mừng: "Cô Hạ, thật trùng hợp, vừa rồi tổ trưởng giao cho tôi ra vườn sau dọn lá khô đây!"

Hạ Lễ Lễ nghe vậy vội nói: "Cô ơi, cô đợi cháu ở cổng vườn sau khách sạn nhé! Tuyệt đối đừng tự mình đi dọn lá khô trước!"

Hạ Lễ Lễ nghiêm giọng nhấn mạnh, cô Ngô vội vàng đáp: "Cô Hạ, tôi ở đây đợi cô, không đi đâu hết!"

Cô quay đầu nói với Dương Y Đan: "Y Đan, cô Ngô gọi cho tớ, tớ đi tìm cây bút chì kim của mình trước đã!"

"Cậu đợi tớ nhé, tớ về ngay."

Dương Y Đan sảng khoái gật đầu: "Được, tớ cũng đang định ăn chút gì đó bổ sung thể lực, lát nữa tớ còn muốn thử lặn bình khí."

Hạ Lễ Lễ vội vã đến vườn sau khách sạn, cô Ngô đang cầm dụng cụ dọn dẹp, ngoan ngoãn đứng ở cổng vườn sau đợi cô.

Cô Ngô nhìn thấy Hạ Lễ Lễ đi ủng cao su, đeo găng tay, tay còn xách một cây chĩa bắt rắn bằng điện thì ngây người.

"Cô Hạ, cô làm gì vậy?"

Hạ Lễ Lễ giải thích: "Đây là trang bị cháu mượn của khách sạn, cháu sợ lúc tìm trong đống lá khô, lỡ như trong lá có giấu rắn độc hay bọ cạp độc gì đó thì toi đời!"

"Trên hòn đảo này có nhiều thứ kỳ lạ lắm, đặc biệt là rắn hổ mang ở quần đảo này rất nổi tiếng."

Cô Ngô giật mình: "Vẫn là người trẻ các cô suy nghĩ chu đáo!"

Hạ Lễ Lễ cẩn thận cầm cây chĩa bắt rắn bằng điện, nhớ lại vị trí đống lá khô mà cô Ngô bị cắn trong ảo ảnh.

Sau năm phút tìm kiếm, Hạ Lễ Lễ cuối cùng cũng tóm được con rắn lục đuôi ngắn hại người kia!

Cô dùng chĩa điện giật một trận tanh tách, tiễn con rắn độc về Tây Thiên.

Cô Ngô chứng kiến toàn bộ quá trình, mắt trợn tròn, vỗ vỗ ngực: "Nếu không phải cô cẩn thận, rất có thể tôi đã bị con rắn này cắn rồi!"

Hạ Lễ Lễ giao trang bị cho cô Ngô: "Bình thường cô nhớ để ý một chút."

"Đống lá khô này đáng sợ quá, cháu sợ chết lắm, thôi để cháu bảo anh trai mua cho cây bút chì kim khác vậy."

Nhiệm vụ giải cứu nạn nhân ách vận hoàn thành, Hạ Lễ Lễ lặng lẽ rời đi.

Khi quay lại câu lạc bộ thể thao biển, Dương Y Đan đã chuẩn bị xong dụng cụ lặn, còn gọi cả huấn luyện viên lặn đến.

Dương Y Đan vỗ vỗ bộ đồ lặn trông rất xịn sò: "Lễ Lễ, có muốn thử lặn không?"

"Tận mắt ngắm nhìn vườn thú đại dương dưới đáy biển?"

Hạ Lễ Lễ gật đầu lia lịa, mỗi lần lướt mạng thấy mấy vlog lặn biển, cô lại thèm thuồng.

Nhưng vì sợ chết, trước khi xuống nước, cô theo lệ cũ lấy chiếc gương nhỏ ra soi mình.

Dưới sự hướng dẫn của Dương Y Đan, Hạ Lễ Lễ nhanh chóng mặc đồ lặn và được dạy những kiến thức lặn cơ bản.

Dương Y Đan cũng mặc đồ lặn, nhờ Hạ Lễ Lễ đeo giúp cô chiếc mặt nạ màu xanh huỳnh quang: "Bây giờ kiểm tra xem cậu đã học được cách đeo mặt nạ đúng chưa."

Hạ Lễ Lễ tự tin: "Tất nhiên là được rồi!"

"Y Đan, màu viền mặt nạ của cậu đặc biệt thật đấy!"

Dương Y Đan mỉm cười.

Sau khi xác nhận mọi thứ đã sẵn sàng, Hạ Lễ Lễ theo Dương Y Đan và huấn luyện viên xuống nước.

Hạ Lễ Lễ từ từ lặn xuống, thế giới trước mắt bỗng chốc tĩnh lặng.

Ánh nắng xuyên qua mặt biển, hóa thành những cột sáng lung linh dưới nước, vô số bọt khí nhỏ li ti như kim cương vỡ bay lên.

Ở vùng nước nông chưa đến 20 mét, những rặng san hô nhẹ nhàng đung đưa theo dòng nước, một đàn cá hề xanh vàng lanh lẹ bơi qua trước mặt nạ của cô.

Trong khe đá sâu hơn, lờ mờ có thể thấy gai nhọn của nhím biển và những con hải sâm đang từ từ bò.

Một đàn cá bạc đột nhiên đổi hướng, ánh sáng phản chiếu từ vảy cá lóe lên trước mắt cô như một dải ngân hà.

Tuy nhiên, Hạ Lễ Lễ không được thưởng thức cảnh đẹp này bao lâu.

Lặn chưa đầy mười phút, Hạ Lễ Lễ đột nhiên cảm thấy một cảm giác ngột ngạt như bị bóp nghẹt, trước mắt hiện lên một màn sương đen. Cô vội vàng ra hiệu "không ổn" với huấn luyện viên lặn.

"Nổi lên!" Huấn luyện viên lập tức phản ứng, đưa cô nhanh chóng lên mặt biển.

"Phù—"

Trở lại mặt nước, Hạ Lễ Lễ giật phắt chiếc mặt nạ, tham lam hít thở không khí trong lành.

"Hít thở sâu! Từ từ thôi!"

Huấn luyện viên vỗ lưng cô.

Câu đầu tiên Hạ Lễ Lễ nói sau khi lấy lại hơi là: "Y Đan lặn một mình có sao không?"

Đề xuất Xuyên Không: Nữ Phụ Không Lẫn Vào (Khoái Xuyên)
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện