Cúp máy, Ngụy San đang từ vui vẻ dần trở lại dáng vẻ nội tâm, co rúm, như thể bị rút mất linh hồn.
Dương Y Đan vội nắm lấy tay cô: "San San, sao thế?"
"Bố cậu lại gọi điện đòi tiền à?"
Ngụy San cắn môi gật đầu, để che giấu cảm xúc, cô cúi đầu uống nước.
Dương Y Đan choàng vai Ngụy San: "Cậu đừng liên lạc với họ nữa!"
"Nhưng em gái tớ còn phải đi học, nếu tớ không gửi tiền về, họ sẽ đánh em ấy."
Nói xong câu này, Ngụy San cuối cùng cũng không kìm được nữa, nước mắt lã chã rơi.
Dương Y Đan vốn vui vẻ cũng im lặng, sau đó cô nói với giọng nghiêm túc: "Tớ tiết kiệm được kha khá, tớ có thể cho cậu mượn mười vạn."
Ngụy San sững sờ, rồi lắc đầu. "Cảm ơn cậu, Đan Đan, nhưng gửi nhiều tiền thế về nhà cũng như muối bỏ bể thôi."
"Tớ không trả nổi đâu."
Cô thở dài: "Tớ sẽ gửi một phần tiền thưởng nhân viên xuất sắc về trước, như vậy em gái tớ cũng đỡ khổ hơn."
Ngụy San thao tác trên điện thoại, chuyển tiền đi.
Không khí bàn ăn trở nên chùng xuống.
Để khuấy động không khí, Dương Y Đan rót cho Ngụy San một ly bia: "Xem nào, chúng ta đã đến đây rồi!"
"Đã đến đây chơi thì hãy quẳng hết mọi phiền não đi."
"Cậu cứ coi như dùng tiền thưởng để mua lấy mấy ngày yên bình này đi."
Ngụy San lau nước mắt, mạnh mẽ gật đầu: "Ừ, đã đến rồi thì chơi thôi."
Hạ Lễ Lễ với tâm trạng phức tạp cũng không nhịn được mà an ủi một câu: "Đúng vậy, cứ chơi cho đã mấy ngày, tạm thời quên hết những chuyện phiền lòng này đi!"
"Đừng lo lắng về những chuyện sẽ xảy ra sau hai tiếng nữa và cách xa tám cây số!"
"Lễ Lễ nói có lý đó." Dương Y Đan nhìn sang Hạ Lễ Lễ: "Lễ Lễ, cậu chắc chắn là mấy ngày này đều rảnh để đi chơi cùng bọn tớ đúng không?"
Hạ Lễ Lễ gật đầu: "Vâng, chị Dương dắt em theo với."
Dương Y Đan hào hứng liệt kê lịch trình sắp tới, cố gắng vực dậy không khí.
"Chiều nay chúng ta sẽ đi du thuyền ra đảo Thanh Sơn trước, tối trải nghiệm BBQ trên bãi biển."
"Ngày mai cùng đến câu lạc bộ thể thao biển của bạn chị trên đảo Thanh Sơn, lúc đó lướt sóng, lặn biển, mô tô nước, các em cứ tha hồ chọn!"
"Ngày kia thời tiết đẹp, thích hợp ra khơi câu cá."
"Kế hoạch này thế nào?"
Ngụy San khẽ gật đầu: "Tớ lạ nước lạ cái, mọi việc đều nghe theo sắp xếp của cậu."
Hạ Lễ Lễ cũng tỏ ý tán thành.
Trong chuyến đi tiếp theo, cô chỉ có thể cố gắng hết sức để ngăn hai người này ở riêng với nhau.
Để ngăn chặn bi kịch trong ảo ảnh xảy ra, cô buộc phải làm kỳ đà cản mũi rồi, tình bạn ba người đúng là hơi chật chội.
Ăn trưa xong, ba người dạo một vòng khu phố thương mại, tâm trạng sa sút của Ngụy San đã khá hơn nhiều.
Hạ Lễ Lễ bây giờ không thiếu quần áo, từ sau khi cô cứu nhà thiết kế lớn Bùi Khâm Việt trong tiệc mừng thọ của bà cụ Bạch, đối phương cứ dăm ba bữa lại gửi cho cô từng thùng từng thùng đồ mẫu mới.
Những bộ đồ hiệu cao cấp mà giới nhà giàu xếp hàng cũng khó giành được, ở chỗ cô lại như hàng nhập từ chợ đầu mối, từng thùng từng thùng được gửi về nhà.
Không cần mua quần áo, Hạ Lễ Lễ chọn hai đôi giày phù hợp để đi biển.
Quả nhiên mua sắm giúp con người ta thư giãn.
Cô đã tự thuyết phục mình trong lòng, ít nhất hai người này đều không có tính công kích mạnh, nếu có chuyện gì bất ngờ xảy ra, dựa vào sức trâu bò mình đã rèn luyện được cùng với các vật dụng phòng thân công nghệ cao, cô cũng có thể khống chế được đối phương.
Dạo phố xong, ba người mua trà sữa và đồ ăn vặt, chuẩn bị đồ ăn trên đường rồi đến bến tàu để lên thuyền ra đảo Thanh Sơn.
Đi thuyền ra đảo Thanh Sơn mất hai tiếng, ba người mua vé khoang thương gia, ghế ngồi rất thoải mái, còn có thể lên boong tàu tầng trên cùng để ngắm cảnh.
Đứng bên boong tàu hóng gió, Hạ Lễ Lễ theo thói quen dùng chiếc gương nhỏ soi mình, đối diện với chính mình.
Không có chuyện gì xảy ra, Hạ Lễ Lễ thở phào nhẹ nhõm.
Thuyền sắp cập bến, Hạ Lễ Lễ đưa mắt nhìn về phía bờ biển.
Đảo Thanh Sơn là một hòn đảo nhỏ mới được khai thác, bãi biển sạch sẽ, đáy biển là cát, độ cao và hình dạng sóng đều phù hợp cho người mới tập lướt sóng.
Bây giờ là mùa du lịch thấp điểm, du khách qua lại không nhiều.
Chỉ cần mình không rời hai người này nửa bước, Ngụy San sẽ không có điều kiện để gây án giết người.
Sau khi thuyền cập bến, lúc ba người xách hành lý xuống thuyền, khách sạn đã cử người đến đón họ.
Khách sạn là khách sạn năm sao có sân vườn, vị trí khá hẻo lánh, cách bến tàu tương đối xa, ba người đi xe tham quan của khách sạn để đến nơi.
Lúc làm thủ tục nhận phòng, Hạ Lễ Lễ gặp phải vấn đề nan giải đầu tiên.
Trước khi làm thủ tục, Dương Y Đan nói với Hạ Lễ Lễ: "Công ty đặt cho bọn chị phòng hai giường đơn, Lễ Lễ, em đặt một phòng giường lớn đi, ngay trên tầng của phòng hai giường đơn thôi."
"Em ngủ một mình sẽ sợ lắm." Hạ Lễ Lễ lập tức lắc đầu, cô ôm lấy cánh tay Dương Y Đan.
Ngụy San tỏ vẻ khó xử, mày hơi nhíu lại: "Chuyện này..."
Hạ Lễ Lễ cảm thấy bây giờ mình chẳng khác nào con trà xanh chen chân vào tình bạn của người khác, nhưng giờ không quan tâm nhiều được nữa.
Dương Y Đan mỉm cười: "Thôi được rồi, vậy chị với Lễ Lễ ngủ phòng hai giường đơn, hay là San San em ngủ phòng giường lớn nhé?"
"Đúng đó đúng đó, phòng giường lớn em đặt không chỉ rộng mà giường còn to hơn, lại có cả view biển và ban công nhỏ nữa." Hạ Lễ Lễ vội vàng bổ sung: "Thật ra phòng giường lớn xịn hơn nhiều!"
Ngụy San miễn cưỡng gật đầu, ánh mắt nhìn Hạ Lễ Lễ trở nên sâu thẳm.
Hạ Lễ Lễ thở phào nhẹ nhõm, mặt nóng bừng.
Lần đầu làm chuyện này, cũng hơi ngại ngùng ghê.
Làm thủ tục nhận phòng thuận lợi, Hạ Lễ Lễ đứng bên cửa sổ quan sát thời tiết trên biển.
Ngoài biển bây giờ nắng đẹp, trời trong xanh không một gợn mây.
Còn cảnh Dương Y Đan và Ngụy San giằng co nhau là vào một ngày âm u.
Vậy thì chuyến ra khơi trong ảo ảnh không phải là chiều nay, cũng không phải ngày mai, ngày mai là hoạt động ở câu lạc bộ biển...
Hạ Lễ Lễ tập trung sự chú ý vào chuyến câu cá ngày kia, chuyến câu cá ngày kia cô nhất định phải ngăn cản Dương Y Đan và Ngụy San ở riêng với nhau.
Trải qua nhiều vụ án mạng như vậy, Hạ Lễ Lễ lại cảm thấy vụ án hiện tại là khó xử lý nhất.
Bởi vì những vụ án mạng trước đây, hung thủ hoặc là tội phạm đang bỏ trốn có tiền án, hoặc là bị cảnh sát bắt quả tang ngay tại hiện trường khi đang thực hiện hành vi phạm tội.
Bây giờ, hung thủ mà cô thấy trước lại là một cô gái trẻ — một người mà trong tay cô không có bất kỳ bằng chứng xác thực nào để chứng minh tội ác của cô ta.
Muốn đưa Ngụy San ra trước công lý, thì phải ngăn chặn ngay lúc cô ta gây án, hoặc tìm được bằng chứng cho thấy ý định giết người của cô ta.
Nếu không, phá hỏng chuyến đi biển lần này, sẽ còn có một cuộc sát hại khác ở một địa điểm không xác định, vụ án này có thể sẽ không bao giờ kết thúc.
"Lễ Lễ, em đang nghĩ gì thế? Cảm giác hôm nay em cứ có tâm sự gì đó."
Giọng nói quan tâm của Dương Y Đan vang lên từ phía sau Hạ Lễ Lễ.
Hạ Lễ Lễ quay người, thở dài với vẻ mặt sầu não: "À, công việc của anh trai em cũng gặp phải tiểu nhân, em hơi lo."
Cái cớ này cũng không hẳn là nói dối.
"Đi thôi, đừng ru rú trong phòng nữa." Dương Y Đan véo má Hạ Lễ Lễ: "Chị đã hẹn với San San rồi, chúng ta cùng xuống dưới hóng gió, ở đây còn có quán bar trên bãi biển nữa."
Hạ Lễ Lễ nghe thấy Ngụy San cũng đi thì lập tức đồng ý: "Vâng, vậy chúng ta đi thôi!"
Cô rất muốn nhắc nhở Dương Y Đan đừng ở riêng với Ngụy San, hãy chú ý an toàn, nhưng lại cảm thấy nói ra câu này quá đột ngột, ngược lại sẽ dọa Dương Y Đan sợ.
Đề xuất Ngược Tâm: Tình Ái Bao Năm Hóa Hư Không