Trên đường đến nghĩa trang, Hạ Lễ Lễ chốc chốc lại liếc nhìn gương chiếu hậu xe điện, suốt dọc đường chẳng xuất hiện ảo giác nào, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cơ mà, đây là gương chiếu hậu chứ có phải kính chiếu yêu đâu, nhỡ cô chọc phải thứ gì không sạch sẽ mà ảo giác không dự báo được thì sao?
Hạ Lễ Lễ suy diễn linh tinh một hồi, buổi tối giao thông thông thoáng không tắc đường, vị trí của cô nhanh chóng tiến gần đến nghĩa trang.
Cách địa chỉ giao hàng chưa đầy một cây số, đường nhựa cũng chuyển thành đường đất ẩm ướt.
Cây cối hai bên đường cành lá xum xuê như những cánh tay vươn ra mặt đường, xa xa núi lớn trập trùng nối liền từng mảng, thỉnh thoảng có vài tiếng quạ kêu khàn khàn khiến người ta rợn tóc gáy.
Xe điện của Hạ Lễ Lễ xóc nảy trên mặt đường lồi lõm, phạm vi đèn xe chiếu sáng ngày càng hẹp.
Định vị nhắc nhở: "Bạn đã đến điểm đích, kết thúc dẫn đường."
Giọng nữ máy móc vang lên trong bầu không khí tĩnh mịch này có vài phần rợn người.
Hạ Lễ Lễ dừng xe, gió đêm lạnh lẽo cuốn theo lá khô lướt qua mắt cá chân cô.
Cô cảnh giác quét mắt nhìn quanh, lối vào nghĩa trang chỉ có một căn nhà quản lý trơ trọi, cửa sổ tối om như bị tạt mực.
Hạ Lễ Lễ xoay đầu xe, đèn xe chiếu thẳng vào cửa kính phòng quản lý – một khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn đột ngột dán lên kính!
Dưới ánh đèn trắng bệch, khuôn mặt đó phủ một màu xanh xám, đôi môi nứt nẻ từ từ toác ra:
"Cô đến rồi à—"
Giọng nói như tiếng ống bễ cũ nát, mang theo vài phần hưng phấn.
"Vãi chưởng!"
Hạ Lễ Lễ dựng tóc gáy toàn thân, một bước nhảy tót lên xe.
Trong gương chiếu hậu, bà lão kia lại đuổi theo với tốc độ cực nhanh, bóng dáng gầy guộc chập chờn trong bóng tối.
Tóc trắng bay loạn trong gió, tốc độ nhanh đến mức không giống người sống—
Cô vặn mạnh tay ga, tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Đúng lúc này—
"Ê! Đồ ăn của tôi!!!"
Bà lão giọng vịt đực bỗng nhiên hét lên đầy tức tối: "Chạy cái gì mà chạy! Tôi đánh giá 1 sao bây giờ!"
Tiếng hét chói tai khiến Hạ Lễ Lễ phanh gấp.
Ngoảnh lại chỉ thấy bà lão thở hồng hộc chạy tới, trên bộ đồ công nhân màu xanh lam, mấy chữ "Quản lý nghĩa trang" hiện rõ dưới ánh trăng.
Bà lão chỉ vào đơn hàng giậm chân bình bịch: "Cơm chiên hải sản Bếp trưởng Hải, tôi đặt đấy!"
Hạ Lễ Lễ ngẩn người: "Bà đặt á?"
Bà lão đắc ý lắc lắc chiếc điện thoại thông minh: "Sao, không ngờ người già bọn tôi cũng biết đặt đồ ăn à?"
Bà đột nhiên hạ thấp giọng: "Thực ra là cháu trai tôi dạy đấy. Chỗ này sóng kém, tôi load mãi mới săn được phiếu giảm giá khủng của quán này."
Hạ Lễ Lễ thấy mình đúng là định kiến rồi, giờ khối cụ già dùng smartphone còn nhoay nhoáy hơn giới trẻ, huống hồ là bà cụ cô đơn trông núi mộ một mình.
Cô không nhịn được cà khịa: "Bà ăn cơm chiên hải sản không sợ gút à?"
"Người tôi còn khỏe chán!"
Bà lão vỗ ngực: "Không thì sao ngày nào cũng đi dạo trên núi mộ này được? Tháng trước còn tóm được hai thằng trộm vặt đồ cúng thất đức đấy!"
Hạ Lễ Lễ hiểu ra bà cụ này sức khỏe tốt, thảo nào vừa nãy chạy nhanh thế.
Bà lão đột nhiên ghé sát lại vẻ bí hiểm: "Nói cho cô nghe một bí mật, ma ở đây đều sợ tôi – lần trước có con ma nữ áo trắng định dọa tôi, bị tôi đuổi theo bắt bấm link giúp giảm giá Shopee để rút tiền mặt, từ đó lặn mất tăm luôn!"
Hạ Lễ Lễ: "......"
Bà cụ này cũng hài hước phết.
"Cơ mà cô đấy, con gái con lứa trẻ măng." Bà lão vừa bóc hộp cơm vừa lầm bầm, "Nửa đêm dám đến nghĩa trang giao hàng, gan to đấy."
Hạ Lễ Lễ thấy bà cụ sành điệu, sung sức trước mặt cũng khá đáng yêu, trong lòng cô đã hết sợ rồi.
Nhớ lại mấy cái suy diễn lung tung dọc đường, toàn là tự mình dọa mình.
"Thôi được rồi bà ơi, cháu đi trước nhé, cháu tan làm đây."
Cô đang nói, đôi mắt sở hữu thị lực siêu nét bỗng bắt được trên đỉnh núi phía Đông dường như có một bóng đen đang di chuyển.
Bóng đen đó giống hình người, hơn nữa còn có chút ánh sáng, lóe lên rồi tắt ngấm.
Hạ Lễ Lễ vội vàng chỉ tay: "Ê, đằng kia có phải có người không?"
Bà lão nhìn theo hướng tay Hạ Lễ Lễ chỉ, mặt ngơ ngác: "Làm gì có."
Bà nhìn Hạ Lễ Lễ với vẻ mặt kỳ quái: "Xa thế kia mà thấy được bóng người? Thế mắt cô đúng là ghê gớm thật, mắt thần à."
"Con bé kia có phải vừa nãy bị tôi dọa, giờ định dọa lại trả thù tôi không?"
Bà lão liếc Hạ Lễ Lễ: "Vừa nãy tôi không cố ý dọa cô đâu, không bật đèn là để tiết kiệm điện, với lại tôi đợi đồ ăn cả tiếng đồng hồ, cô bỏ chạy thì tôi chả cuống lên đuổi theo à."
Hạ Lễ Lễ vẫn dán mắt vào đỉnh núi phía Đông, cô truy hỏi bà lão: "Trên núi đằng kia có người ở không?"
"Không có đâu, núi vùng này, trên núi toàn là mộ, ai dám ở."
"Trừ mấy chục mẫu đất sau lưng tôi được quy hoạch làm khu lăng mộ, núi xung quanh đều là núi hoang, chưa khai thác đâu."
Dường như hiếm khi có người nói chuyện cùng, bà lão mở máy nói: "Mộ hoang nhiều lắm, còn có lợn rừng rắn rết các kiểu, với lại phong thủy không tốt bằng khu lăng mộ nên cứ bỏ hoang mãi."
"Cái cô vừa nhìn thấy chắc là ma trơi trên núi thôi, ma trơi là hiện tượng vật lý gì không cần tôi giải thích nữa chứ?"
Trong lúc trò chuyện, Hạ Lễ Lễ biết được bà lão họ Trịnh, con trai con dâu đều đã qua đời, cháu trai nhỏ làm việc ở nơi khác.
Bà Trịnh một mình trông núi ở đây, sở thích thường ngày là lướt điện thoại xem phim ngắn, ăn vặt, ngày tháng trôi qua an nhàn lắm.
Bà cụ cực kỳ sành điệu.
Để cho chắc ăn, lúc đi Hạ Lễ Lễ đã nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bà cụ hai phút, không có chuyện gì xảy ra.
Hạ Lễ Lễ thở phào, bóng người và chút ánh sáng vừa nhìn thấy có lẽ là dân phượt nào đó nổi hứng leo núi mộ đêm thôi.
Cô nghĩ ngợi rồi vẫn nói: "Bà ơi, bà ở một mình nơi hoang vu thế này, cháu lo lắm."
Hạ Lễ Lễ móc điện thoại ra: "Thế này đi, mình kết bạn Wechat, lưu số điện thoại, bà mà gặp tình huống gì thì báo ngay cho cháu nhé?"
"Chị gái cháu là cán bộ quản lý khu vực này, gặp khó khăn gì cháu có thể giúp bà phản ánh với chị ấy."
Bà Trịnh nghe Hạ Lễ Lễ nói vậy, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên: "Tôi trông ở đây hai mươi năm rồi, lần đầu tiên gặp người quan tâm đến an toàn của tôi thế đấy."
"Cảm ơn cô nhé, cô gái."
Không có chuyện gì xảy ra, lưu liên lạc xong, Hạ Lễ Lễ thong dong cưỡi con xe điện về nhà rửa mặt đi ngủ.
Vừa về đến nhà, Hạ Lễ Lễ phát hiện bà Trịnh thế mà lại thưởng thêm cho mình 50 tệ.
Hạ Lễ Lễ cười cười, cất điện thoại đi ngủ.
Ba ngày tiếp theo, buổi sáng Hạ Lễ Lễ đến chỗ huấn luyện viên võ thuật nữ mà Lê Khải Hàn giới thiệu để học căn bản, rèn luyện thân thể.
Giờ cao điểm trưa và chiều cô đi giao đồ ăn, thời gian còn lại thì ở bên bố mẹ, học vẽ, ngày tháng trôi qua rất sung túc.
Vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Hạ Lễ Lễ buồn bực lắm.
Lương cứng ở cục cảnh sát một tháng một vạn, cộng thêm phụ cấp, ít nhất cũng một vạn rưỡi, tính ra lương ngày năm trăm.
Hạ Lễ Lễ chỉ làm mỗi việc giao đồ ăn, nhận hai đầu lương, cũng thấy hơi ngại.
Mấy ngày nay rốt cuộc là sao vậy?
Chẳng lẽ ảo giác của cô mất linh rồi?
Hạ Lễ Lễ gãi đầu.
Thôi kệ, không xuất hiện ảo giác, cuộc sống bình yên, nên an tâm ngủ ngon mới phải.
Tối hôm đó.
Hạ Lễ Lễ lại giao một đơn lẩu cay tê đến nghĩa trang.
Đề xuất Huyền Huyễn: Phụ Tử Khinh Ta Không Sinh Cửu Vĩ Hồ, Nay Phải Nhận Quả Báo