Lại một đêm nữa, tinh tú giăng đầy trời.Tống Chiêu khoanh chân ngồi trước cây cầm, đầu ngón tay khẽ lướt trên dây, tiếng đàn du dương, tựa dòng suối tuôn chảy....
Chương đã mở. Hệ thống đang dịch, vui lòng tải lại trang sau ít phút.
Bình luận