Chương 5

Những dòng chữ chói mắt trên màn hình lại một lần nữa đâm thẳng vào tim Lâm Ngữ Hi.

Cô tắt điện thoại, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà tối đen.

Trong đầu cô thoáng hiện về lần đầu tiên nhìn thấy đồ lót gợi cảm – năm ấy cô mười tám tuổi, cùng Lục Dĩ Thâm đi mua nội y người lớn.

Chỉ liếc qua mảnh vải đỏ bé tí đó, gương mặt cô đã đỏ bừng.

Bị Lục Dĩ Thâm phát hiện, anh lập tức che mắt cô lại, giọng đầy chán ghét nói:

“Ngữ Hi, đừng nhìn, mấy thứ không đứng đắn đó sẽ làm bẩn mắt em.”

Sau đó anh chọn cho cô một bộ ren trắng thuần khiết, kín đáo nhất.

Người đàn ông thuần khiết ấy, tự nhiên cũng chưa bao giờ chạm vào cô.

Hành động thân mật nhất giữa hai người chỉ dừng lại ở những nụ hôn.

Mỗi lần cảm xúc dâng trào, Lâm Ngữ Hi đều cảm nhận được sự kiềm chế cực độ của anh.

Thậm chí, anh thà vào phòng tắm dội nước lạnh cũng không chịu tiến thêm bước nữa.

Khi ấy, trong mắt anh tràn đầy yêu thương:

“Anh sẽ đợi em, đợi đến khi em thật sự sẵn sàng.”

Vậy mà bây giờ, người đàn ông ấy lại vì Tống Yến Nhiên mà mê mẩn thiết kế ra những thứ “không đứng đắn” kia.

Thật là nực cười.

Khóe mắt Lâm Ngữ Hi lăn xuống một giọt lệ lạnh lẽo, cô nhắm mắt lại, gương mặt tràn đầy cô đơn.

Lục Dĩ Thâm, người từng nói yêu em là anh.

Nhưng người khiến em đau, cũng là anh.

Mười hai tuổi cô quen anh, hai mươi hai tuổi – khi lẽ ra cô phải gả cho anh, Lâm Ngữ Hi lại chọn cách bỏ trốn.

Giờ đây, chỉ có rời đi mới là kết cục tốt nhất cho cô.

Còn một tuần nữa thôi, mà cô đã không kìm được muốn rời khỏi nơi này.

Cô muốn xem thử, người từng nói “không có em anh sẽ phát điên”, liệu có thật sự phát điên không.

Lâm Ngữ Hi lau khô nước mắt, dứt bỏ những suy nghĩ miên man.

Từ nay, vị trí “bà Lục” kia – sẽ chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.

Sáng hôm sau, Lâm Ngữ Hi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Cô lôi toàn bộ quần áo trong phòng thay đồ ra – những bộ trang phục suốt mười năm qua do chính tay Lục Dĩ Thâm thiết kế cho cô.

Nhìn những bộ đồ thủ công tinh xảo, mẫu mã tinh tế, cô cầm kéo lên và không chút do dự, cắt phăng chúng.

Trên nền gạch lạnh lẽo, những mảnh vải nhỏ bay tán loạn.

Cho đến khi cắt xong tất cả, lòng cô mới thấy nhẹ đi đôi chút.

Cô gom toàn bộ những mảnh vải vụn bỏ vào vali lớn, tổng cộng tám chiếc.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở, Lục Dĩ Thâm bước vào, sững người trước cảnh tượng trước mắt.

May mà Lâm Ngữ Hi phản ứng nhanh, kéo khóa vali cuối cùng lại kịp thời.

“Quần áo của em đâu rồi, sao lại thu dọn hết thế này?”

Lục Dĩ Thâm nhìn những vali xếp đầy đất, trong lòng bỗng dâng lên nỗi bất an, giọng nói khẽ run.

Anh bước tới, lo lắng ôm chặt lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, vòng tay siết chặt như sợ chỉ cần buông ra, cô sẽ biến mất.

Lâm Ngữ Hi ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm vào dấu hôn đỏ thẫm chưa tan trên cổ anh.

Ngón tay cô siết chặt, móng tay đâm sâu vào da mà chẳng thấy đau.

Hít sâu một hơi, cô đẩy anh ra, giọng nhẹ như không:

“Sắp kết hôn rồi, mấy bộ đồ đó không còn hợp để mặc nữa.”

“Dù sao thì vợ của ngài Lục quyền quý đâu thể ăn mặc tùy tiện như bây giờ được.”

Ban đầu, Lục Dĩ Thâm còn nghi ngờ, nhưng nghĩ lại thấy cô nói cũng có lý.

Cô sắp trở thành “bà Lục”, quần áo đương nhiên phải xứng tầm.

Cuối cùng, anh chọn tin cô.

Suốt mười năm qua, cô chưa từng nói dối anh – thấy nét căng thẳng trên mặt cô dần biến mất, anh cũng thở phào.

Anh cầm tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay, giọng đầy cưng chiều:

“Thu dọn nhiều thế này chắc mệt lắm, sau này mấy việc nặng nhọc thế này để người hầu làm là được.”

“Nếu không thích những bộ cũ, anh sẽ đặt riêng cho em mấy chục bộ mới, đảm bảo bà Lục của anh vừa ý.”

Lâm Ngữ Hi mím môi, khẽ rút tay về, kín đáo lau đi hơi ấm mà anh để lại.

“Vài hôm nữa công ty có buổi ra mắt bộ sưu tập mới, anh dẫn em đi xem nhé, xem có món nào em thích.”

Lục Dĩ Thâm vừa nói vừa nắm tay cô rời khỏi phòng – mà không hề nhận ra chiếc kéo nằm lộ rõ trên sàn nhà.

Anh từng dặn người hầu tuyệt đối không được để kéo trong phòng, vì vật sắc bén quá nguy hiểm.

Trong biệt thự vốn chẳng hề có kéo – cây kéo đó là do Lâm Ngữ Hi lén mang từ ngoài vào.

Chỉ để chính tay hủy đi những dấu vết tình yêu anh từng dành cho cô, để sau này anh không còn gì có thể lần theo.

Bởi vì một tình yêu giả dối, không xứng đáng được giữ trong tim.

BÌNH LUẬN
Thượng Khung Bảng
Cập nhật định kỳ hàng tuần
Thanhtruc
Thanhtruc
Kim Đan · Hậu kỳ
Gió Thổi Bốn Mùa
Gió Thổi Bốn Mùa
Kim Đan · Trung kỳ
Hoài Thơ
Hoài Thơ
Kim Đan · Trung kỳ
Keobonggon
Keobonggon
Kim Đan · Trung kỳ
GrumpyApple
GrumpyApple
Kim Đan · Sơ kỳ
nora
nora
Kim Đan · Sơ kỳ
NtThng2316
NtThng2316
Kim Đan · Sơ kỳ
hunglk564
hunglk564
Kim Đan · Sơ kỳ
Trâm Ẩn
Trâm Ẩn
Kim Đan · Sơ kỳ
🍀Lucky🍀
🍀Lucky🍀
Kim Đan · Sơ kỳ
Nhan Phan
Nhan Phan
Kim Đan · Sơ kỳ
Dâu Sữa
Dâu Sữa
Kim Đan · Sơ kỳ
Kisaragisaya
Kisaragisaya
Kim Đan · Sơ kỳ
haudth
haudth
Kim Đan · Sơ kỳ
Do Hau
Do Hau
Kim Đan · Sơ kỳ
Rose
Rose
Kim Đan · Sơ kỳ
Hanhnguyen20
Hanhnguyen20
Kim Đan · Sơ kỳ
Hoàng Thi Thơ Trần
Hoàng Thi Thơ Trần
Kim Đan · Sơ kỳ
TrangNguyen
TrangNguyen
Kim Đan · Sơ kỳ
Hoansumo
Hoansumo
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Nhật Nguyệt
Nhật Nguyệt
Trúc Cơ · Hậu kỳ
thành công Phạm
thành công Phạm
Trúc Cơ · Hậu kỳ
09. Nguyễn Huy Hoàng - 12A2
09. Nguyễn Huy Hoàng - 12A2
Trúc Cơ · Hậu kỳ
hitdrama
hitdrama
Trúc Cơ · Hậu kỳ
devilsrain
devilsrain
Trúc Cơ · Hậu kỳ
An ninh
An ninh
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Tống
Tống
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Abhfj
Abhfj
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Chị đẹp
Chị đẹp
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Phu93
Phu93
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Phượng Cửu
Phượng Cửu
Trúc Cơ · Hậu kỳ
_Miến_ Míng
_Miến_ Míng
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Khiong0601
Khiong0601
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Báo con nuôi gà
Báo con nuôi gà
Trúc Cơ · Hậu kỳ
Icey
Icey
Trúc Cơ · Trung kỳ
Lanmaybe
Lanmaybe
Trúc Cơ · Trung kỳ
Meoden_13787
Meoden_13787
Trúc Cơ · Trung kỳ
Lelinh7605
Lelinh7605
Trúc Cơ · Trung kỳ
Violet Ross
Violet Ross
Trúc Cơ · Trung kỳ
An An
An An
Trúc Cơ · Trung kỳ
12wehtf
12wehtf
Trúc Cơ · Trung kỳ
Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh
Trúc Cơ · Trung kỳ
梅子
梅子
Trúc Cơ · Trung kỳ
Nguyên Đạt Huỳnh
Nguyên Đạt Huỳnh
Trúc Cơ · Trung kỳ
Voiunu
Voiunu
Trúc Cơ · Trung kỳ
dothiluy
dothiluy
Trúc Cơ · Trung kỳ
Hphwng
Hphwng
Trúc Cơ · Trung kỳ
thanhtuyet
thanhtuyet
Trúc Cơ · Trung kỳ
ĐĂNG TRUYỆN MỚI