Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 985: 985

985

Tạ Thư Lỗi nói là làm.

Cô ta lập tức rút điện thoại ra gọi cho Mục Thiên Học.

Chuông reo một hồi lâu, Mục Thiên Học mới nhấc máy.

"Chú Mục, cháu vừa thấy Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân, hai người họ lén lút ở bên nhau sau lưng chú đấy."

Chưa đợi Mục Thiên Học kịp lên tiếng, Tạ Thư Lỗi đã vội vàng nói tuôn ra một tràng.

Mục Thiên Học ngẩn người: "Thư Lỗi, cháu thấy Chi Ngữ và A Tuân à? Cháu thấy họ ở đâu?"

Tạ Thư Lỗi sững lại.

Không đúng.

Phản ứng của Mục Thiên Học có gì đó sai sai.

Hình như ông không hề tức giận?

Chẳng phải ông phản đối kịch liệt chuyện Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân ở bên nhau sao?

Nghe tin hai đứa lén lút qua lại, đáng lẽ ông phải nổi trận lôi đình, rồi tìm người xử lý Bạch Chi Ngữ mới đúng chứ?

"Thư Lỗi?" Mục Thiên Học không nghe thấy tiếng cô ta trả lời, cảm thấy hơi lạ.

Tạ Thư Lỗi đáp: "Chú Mục, cháu đang đi dạo bờ sông thì tình cờ bắt gặp Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân."

Mục Thiên Học: "Ý cháu là Chi Ngữ và A Tuân đang ở Hải Thành? Thằng ranh con này, về Hải Thành mà dám không báo cho ta biết."

Dù Mục Thiên Học rất để tâm chuyện Mục Tuân gọi Hải Văn và Trác Kiến Hoa là ba mẹ, nhưng nghe tin Mục Tuân về, ông vẫn thấy vui trong lòng.

Tạ Thư Lỗi: "?"

Ông ấy cười sao?

Mục Thiên Học đang vui mừng à?

Chuyện này sao có thể xảy ra được chứ.

Mục Thiên Học nói: "Thư Lỗi, cảm ơn cháu đã báo cho chú biết nhé."

Nói xong, Mục Thiên Học cúp máy.

Để lại Tạ Thư Lỗi cầm cái điện thoại "cục gạch" ngẩn ngơ tại chỗ.

"Thư Lỗi, sao thế?" Cô bạn hỏi.

Tạ Thư Lỗi nhíu mày: "Vừa nãy mình diễn đạt không rõ ràng à?"

"Rõ mà? Có chuyện gì vậy? Mục Thiên Học phản ứng thế nào?" Cô bạn gặng hỏi.

Tạ Thư Lỗi: "Hình như ông ấy không hề tức giận?"

"Không tức giận? Vô lý! Nếu ông ấy thực sự đồng ý cho hai đứa quen nhau thì ban đầu đã không dùng chi phiếu để nhục mạ Bạch Chi Ngữ rồi." Cô bạn nhận xét.

Tạ Thư Lỗi: "Hay là ông ấy nghe không rõ nhỉ."

Cô bạn: "Chắc chắn là thế rồi, chắc Mục Thiên Học đang bận việc gì đó nên nghe không thủng."

Tạ Thư Lỗi cau mày suy nghĩ.

Nếu giờ gọi lại lần nữa thì có vẻ hơi mất lịch sự.

...

Khi Mục Thiên Học gọi điện đến, Mục Tuân và Bạch Chi Ngữ đang trên đường về nhà họ Bạch.

Mục Tuân rút điện thoại ra, nói với Bạch Chi Ngữ: "Ngữ Ngữ, ba anh gọi."

Bạch Chi Ngữ gật đầu, ra hiệu bảo anh cứ nghe đi.

Mục Tuân lúc này mới bắt máy: "Alo, ba ạ."

Mục Thiên Học quát: "Thằng ranh, đang ở đâu đấy?"

"Có chuyện gì không ba?" Mục Tuân không trả lời mà hỏi ngược lại.

Mục Thiên Học: "Anh còn hỏi có chuyện gì à? Về rồi sao không về nhà?"

Mục Tuân: "Chẳng phải ba vẫn đang giận sao?"

Mục Thiên Học: "Biết ta giận mà bao nhiêu ngày nay không thèm gọi lấy một cuộc điện thoại?"

Mục Tuân: "Thì con đang đợi ba nguôi giận mà."

Mục Thiên Học: "Thôi được rồi, anh đang ở cùng Chi Ngữ à? Không định về nhà sao?"

Mục Tuân: "Con đang trên đường đưa Ngữ Ngữ về, đưa cô ấy về xong con sẽ qua nhà."

Mục Thiên Học: "Được, ta đợi anh về."

Mục Tuân thầm nghĩ ông đợi anh làm gì?

Nhưng anh không nói ra.

Kết thúc cuộc gọi, xe cũng vừa tới nơi.

Hai người xuống xe.

Bạch Chi Ngữ nhìn thấy Bạch Ngạn Chu đang ngồi một mình ngoài sân.

Bạch Chi Ngữ ngạc nhiên: "Anh, anh ngồi đây một mình à?"

Tối nay để Ninh Ninh và anh ở lại riêng với nhau, lại là một quyết định sai lầm sao?

Gương mặt Bạch Ngạn Chu không lộ rõ vui buồn, anh đáp: "Mẹ và anh năm vẫn chưa về."

Bạch Chi Ngữ hỏi: "Vậy Ninh Ninh đâu ạ?"

Bạch Ngạn Chu: "Về nhà rồi."

Bạch Chi Ngữ lo lắng: "Về rồi ạ? Hai người... không có chuyện gì chứ?"

Bạch Ngạn Chu đáp: "Không có gì."

Đề xuất Cổ Đại: Gả Cho Đại Hoàng Tử, Thanh Mai Trúc Mã Từng Công Khai Từ Hôn Hối Hận Đến Phát Điên
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

truyện hay, hóng ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện