926 80%
Hứa Linh siết chặt các ngón tay, trong lòng có chút sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào Lệ Trác.
Người phụ nữ hàng xóm lập tức lên tiếng bênh vực: "Ông hỏi kiểu gì thế? Ông có nghĩ đến cảm nhận của một cô gái trẻ không hả?"
Lệ Việt lạnh lùng: "Đến cả danh dự trong sạch của mình còn dám tự hủy hoại để vu khống cháu ngoại tôi, cô ta còn cần ai phải quan tâm đến cảm nhận nữa sao?"
Người phụ nữ kia cãi cố: "Vu khống? Chính mắt tôi đã nhìn thấy hết rồi!"
Phương Tình hỏi vặn lại: "Chính mắt chị thấy? Chị ơi! Những lời chị nói đều có hiệu lực pháp lý đấy, chị phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy nhé!"
Người phụ nữ kia lập tức im bặt.
Hứa Linh mắt đỏ hoe: "Tôi biết Lệ gia các người quyền cao chức trọng, cùng lắm thì cá chết lưới rách thôi."
"Cá chết lưới rách?" Lệ Trác liếc nhìn cô ta đầy khinh bỉ, "Cô còn chưa đủ tư cách đâu."
Hứa Linh: "..."
Đúng lúc này, luật sư Trần đi tới: "Lệ tổng, bây giờ chúng ta có thể vào gặp cậu Bạch."
"Thằng ba!" Lệ Thống vội vàng đi theo vào phòng thẩm vấn.
Thấy Bạch Ngạn Hựu hai tay bị còng, mắt bà tối sầm lại, suýt ngã.
"Bác gái." Phương Tình vội vàng đỡ lấy bà.
Bạch Ngạn Hựu thấy họ đến, trong mắt ánh lên tia hy vọng: "Mẹ, bác cả, bác hai, con không hề chạm vào Hứa Linh, là cô ta tự biên tự diễn hết đấy ạ."
Lệ Thống nắm chặt tay anh: "Thằng ba, mẹ tin con, con luôn là một đứa trẻ ngoan, sao có thể làm ra chuyện cầm thú như thế được."
Lệ Trác cũng khẳng định: "Bác cả tin cháu."
Lệ Việt bồi thêm: "Bác hai cũng tin cháu."
Lệ Trác quay sang luật sư Trần: "Luật sư Trần, ông ra nói chuyện với cô gái kia một chút, hỏi xem cô ta muốn gì, nếu muốn tiền thì cứ để cô ta ra giá."
Luật sư Trần gật đầu rồi đi ra ngoài.
Lệ Trác nhìn chiếc còng tay trên tay Bạch Ngạn Hựu, nhíu mày nói: "Chướng mắt quá, tháo ra đi."
Viên cảnh sát có chút khó xử.
Lệ Việt gằn giọng: "Chẳng lẽ các anh sợ nó chạy mất sao? Cháu ngoại tôi bị vu khống rõ ràng như thế."
Trưởng đồn nghe tin vội vàng chạy tới, lập tức ra lệnh cởi còng tay cho Bạch Ngạn Hựu.
Bạch Ngạn Hựu nhìn đôi tay đã được tự do, chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Chỉ vì anh quá mềm lòng nên mới bị Hứa Linh tính kế như vậy.
"Ngạn Hựu, anh không sao chứ?" Phương Tình nắm lấy tay anh.
Bạch Ngạn Hựu đáp: "Tiểu Tình, anh không sao, cảm ơn em đã thông báo cho người nhà anh."
Phương Tình mỉm cười: "Có gì đâu anh."
Trưởng đồn bắt tay Lệ Trác: "Thưa ông Lệ, tôi cũng tin là cậu Bạch bị oan, người nhà họ Lệ muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có, việc gì phải dùng đến biện pháp cưỡng ép."
Lệ Trác gật đầu xã giao.
Họ chuyển sang một nơi khác nói chuyện.
Đó là văn phòng trưởng đồn rộng rãi và sáng sủa.
Lệ Trác nói: "Ngạn Hựu, luật sư đang thương lượng với cô gái kia rồi, yên tâm, bác cả sẽ không để cháu gặp chuyện gì đâu."
Bạch Ngạn Hựu nói: "Bác cả, cô ta bày ra trò này là để ép cháu phải cưới cô ta đấy ạ."
Lệ Thống giận dữ: "Không đời nào! Mẹ kiên quyết không bao giờ để loại đàn bà độc ác đó bước chân vào nhà mình làm con dâu đâu!"
Lệ Trác nhìn sang Phương Tình đang đứng bên cạnh: "Cháu là... con bé nhà họ Phương phải không?"
Tám đại gia tộc thường xuyên qua lại với nhau.
Phương Tình đi du học mấy năm, Lệ Trác thấy cô trông rất quen mắt.
Phương Tình gật đầu lễ phép: "Dạ bác Lệ cả, bác Lệ hai ạ."
Lệ Việt cười nói: "Không ngờ nhà mình và nhà họ Phương sắp thành thông gia rồi đây."
Phương Tình đỏ mặt thẹn thùng.
Mọi người đang trò chuyện thì luật sư Trần cùng đội ngũ quay trở lại.
Luật sư Trần báo cáo: "Phía bên kia đồng ý rút đơn kiện, điều kiện là cậu Bạch Ngạn Hựu phải cưới cô ta. Lý do là danh dự trong sạch của cô ta đã bị cậu Bạch hủy hoại, nên chỉ có thể gả cho cậu ấy thôi."
Bạch Ngạn Hựu gắt lên: "Tôi căn bản còn chẳng hề chạm vào cô ta!"
Luật sư Trần trấn an: "Cậu Bạch, cậu đừng vội, cảnh sát định tội cũng cần có quá trình, quan trọng hơn là cần bằng chứng xác thực."
"Hiện tại, phía họ có một nhân chứng mục kích, cộng thêm những vết thương trên người đương sự... Tôi có 80% nắm chắc có thể bào chữa vô tội cho cậu."
Đề xuất Ngược Tâm: Chỉ Thua Một Người
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ