909
Bạch Chi Ngữ nắm chặt tay Mục Tuân: "Thật ra em chẳng thích Mục Quán Lân chút nào, anh không nhận ra sao?"
Mục Tuân ôm chầm lấy Bạch Chi Ngữ vào lòng, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái: "Nhận ra rồi nhưng vẫn thấy buồn."
Bạch Chi Ngữ: "Tại sao?"
Mục Tuân: "Hắn ta dù sao cũng là vị hôn phu của em."
Bạch Chi Ngữ ngước nhìn anh: "Đây chính là lý do những năm đó anh cứ lạnh nhạt với em sao?"
Mục Tuân: "Anh sợ em cười với anh."
"Tại sao?" Bạch Chi Ngữ ngơ ngác.
Mục Tuân nhìn sâu vào người trong lòng: "Em cứ luôn cười với anh, anh sợ mình sẽ mất kiểm soát, bất chấp tất cả mà cướp em khỏi tay Mục Quán Lân!"
Bạch Chi Ngữ cười rộ lên: "A Tuân, vậy khi biết em không phải con gái nhà họ Tạ, có phải anh rất vui không?"
Mục Tuân: "Vui mà cũng không vui."
Bạch Chi Ngữ: "Thế nghĩa là sao?"
Mục Tuân nói: "Vui vì em và Mục Quán Lân cuối cùng cũng không còn quan hệ gì nữa, không vui là vì lúc đó điều kiện nhà họ Bạch không tốt lắm, sợ em phải chịu khổ."
Bạch Chi Ngữ rạng rỡ nụ cười: "Không nhận ra đấy, anh lúc nào cũng mặt không cảm xúc, vậy mà giấu giếm nhiều tâm tư thế cơ à."
Khóe miệng Mục Tuân nhếch lên: "Diễn xuất cũng được đấy chứ?"
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Em còn tưởng anh ghét em lắm cơ."
"Ghét em sao?" Ánh mắt Mục Tuân khóa chặt gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Bạch Chi Ngữ, "Bạn học Bạch Chi Ngữ..."
Anh cúi đầu ghé sát tai Bạch Chi Ngữ, dùng hơi tiếng nói: "Anh yêu em."
Bạch Chi Ngữ chỉ cảm thấy hơi thở của anh như rót vào tai, mặt lập tức đỏ bừng.
Mục Tuân ôm vai cô: "Ngữ Ngữ, không còn sớm nữa, chúng ta nên về thôi."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Vâng, để em đi gọi anh tám."
Bạch Chi Ngữ vội vàng chạy đi.
Mục Tuân khẽ cười: "Thẹn thùng đến thế sao?"
Trách anh, là do anh nói lời tình tứ quá ít.
Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu nhanh chóng đi ra.
Bạch Ngạn Chu tâm trạng sa sút, chỉ khẽ gật đầu với Mục Tuân.
Anh ngồi ở ghế sau, không nói một lời.
Mục Tuân mở lời: "Anh tám, tâm trạng anh không tốt sao?"
Bạch Ngạn Chu: "Không có."
Mục Tuân biết anh không muốn trò chuyện nên đành thôi.
Đến trường, Mục Tuân đề nghị ăn tối ở ngoài rồi mới về.
Bạch Ngạn Chu cũng từ chối.
Bạch Chi Ngữ lo lắng nhìn anh: "Anh à, anh vẫn ổn chứ?"
Bạch Ngạn Chu lắc đầu: "Em gái, anh không sao, em đừng lo."
Bạch Ngạn Chu nói xong liền đi thẳng vào trường.
Bạch Chi Ngữ nhìn theo bóng lưng cao lớn nhưng cô độc của anh, thở dài một tiếng.
Mục Tuân nắm lấy tay cô: "Đi thôi."
Hai người tìm một nhà hàng.
Mục Tuân nói: "Ngữ Ngữ, về chuyện anh tìm thấy mẹ anh, tạm thời đừng nói cho ai biết nhé, đối ngoại cứ nói vì anh thấy nghĩa hiệp cứu Trác Cương nên ba mẹ cậu ấy nhận anh làm con nuôi."
"Trác Cương là con trai của chú Trác sao?" Bạch Chi Ngữ hỏi.
Mục Tuân gật đầu: "Ừ, hồi Tết anh có cứu cậu ấy một lần ở sân bay."
Bạch Chi Ngữ: "Vâng, em nhớ anh có kể rồi. Chú Trác chỉ có một đứa con thôi sao? Gia cảnh nhà chú ấy thế nào ạ?"
Mục Tuân nói: "Chú Trác làm kinh doanh đồ gỗ, chú ấy có một xưởng mộc, làm ăn khá lớn, khách hàng trải khắp thế giới."
"Mẹ của Trác Cương qua đời vì bạo bệnh khi cậu ấy mới một tuổi. Năm Trác Cương ba tuổi, chú Trác tình cờ cứu được mẹ anh, sau đó mẹ anh cứ luôn ở bên cạnh chú ấy."
Bạch Chi Ngữ nói: "Nói vậy thì chú Trác cũng là người khá đáng tin cậy đấy chứ."
Mục Tuân gật đầu: "Ừ, nếu mẹ anh gả cho chú ấy, anh không phản đối."
"Ngữ Ngữ, vài ngày tới, chú Trác định cầu hôn mẹ anh, chúng ta cùng đi chứng kiến nhé?"
Đề xuất Ngược Tâm: Khước Từ Lời Cầu Cứu Của Ta, Cố Nhân Hối Hận Rồi
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ