904
Lục Hòa trợn tròn mắt kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Ninh Ninh, cậu nói tớ thích Ngạn Chu cũng không sai, nhưng không phải kiểu thích nam nữ, tớ chỉ coi anh ấy như em trai thôi."
Cố Ninh Ninh nhún vai.
Bạch Chi Ngữ đã tìm thấy Bạch Ngạn Chu.
Bạch Ngạn Chu vẻ mặt đầy mong đợi, nhưng khi thấy gương mặt Bạch Chi Ngữ không chút biểu cảm, ánh mắt anh lập tức tối sầm lại.
Bạch Ngạn Chu nói: "Em gái, anh về đây."
Bạch Chi Ngữ nói: "Anh à, thích một người mà đối phương không thích mình là chuyện bình thường, anh đừng quá đau lòng."
Bạch Ngạn Chu gật đầu: "Anh biết."
Bạch Chi Ngữ lại khuyên anh thêm vài câu.
Tuy nhiên, nói gì cũng không thể thay đổi được tâm trạng buồn bã của Bạch Ngạn Chu lúc này.
Bạch Ngạn Chu nói: "Em gái, em cứ chơi vui vẻ nhé."
Bạch Ngạn Chu vẫy một chiếc taxi.
Bạch Chi Ngữ hỏi anh: "Anh à, chiều nay anh có đi tập xe không?"
Bạch Ngạn Chu gật đầu: "Có chứ."
Bạch Chi Ngữ: "Mục Tuân hôm nay có việc, chúng ta phải tự đến bãi tập thôi."
Bạch Ngạn Chu gật đầu: "Được, anh bắt xe qua đó."
Bạch Chi Ngữ nhìn theo chiếc taxi rời đi.
Anh tám thật đáng thương, mối tình đầu vừa mới chớm nở đã lụi tàn.
Bạch Chi Ngữ thở dài một tiếng.
Cô quay lại tìm Cố Ninh Ninh và Lục Hòa.
Cố Ninh Ninh khoác vai Bạch Chi Ngữ: "Bạch Ngạn Chu đi rồi à?"
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Đi rồi."
Cố Ninh Ninh: "Cậu nói gì với anh ta thế?"
Bạch Chi Ngữ: "Tớ chẳng nói gì cả, anh ấy tự hiểu rồi."
Cố Ninh Ninh: "..."
Lục Hòa nói: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn trưa thôi."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Đi thôi, chiều nay tớ còn phải đi tập xe nữa."
Cố Ninh Ninh: "Tớ cũng muốn đi, tuần trước tớ chưa đi."
Bạch Chi Ngữ nhìn cô: "Anh tám của tớ cũng đi đấy, cậu còn đi không?"
Cố Ninh Ninh: "Sao anh ta cứ như âm hồn bất tán thế nhỉ? Anh ta không biết tớ cũng đi tập xe sao?"
Bạch Chi Ngữ: "..."
Lục Hòa khuyên: "Ninh Ninh, không đến mức đó đâu, Ngạn Chu chỉ là thích cậu thôi mà, có phạm lỗi lầm gì lớn đâu, cậu đi được thì anh ấy cũng đi được chứ?"
Cố Ninh Ninh lườm Lục Hòa: "Sao cậu cứ bênh Bạch Ngạn Chu thế?"
Lục Hòa: "Ninh Ninh, tớ chỉ nói một câu công bằng thôi."
Cố Ninh Ninh bảo: "Vậy thì anh ta đi đường anh ta, tớ đi đường tớ, nhưng mà Bạch Chi Ngữ, tớ ngồi cùng xe với cậu."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Được."
Ba người ra ngoài trường tìm một quán ăn dùng bữa.
...
Trác gia.
Mục Tuân bị Hải Văn đánh thức.
Hải Văn nhìn Mục Tuân đầy âu yếm: "A Tuân, dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp con."
Mục Tuân vừa ra khỏi cửa vừa hỏi: "Mẹ, mấy giờ rồi, Ngữ Ngữ đâu ạ?"
Hải Văn nói: "Bây giờ là mười hai giờ rưỡi, Chi Ngữ để lại mẩu giấy rồi về nhà rồi, con bé bảo chiều nay con không cần đi cùng nó tập xe nữa."
Mục Tuân: "Cô ấy đi từ lúc nào ạ?"
Sao anh lại ngủ lâu thế không biết.
Hải Văn nói: "Lúc mẹ dậy thì con bé đã đi rồi, cụ thể lúc nào mẹ cũng không rõ."
Mục Tuân nói: "Mẹ, con gọi điện cho Ngữ Ngữ trước đã."
Hải Văn cười nói: "Được, gọi xong thì xuống nhà nhé."
"Vâng." Mục Tuân gật đầu.
Mục Tuân quay về phòng, bấm số của Bạch Chi Ngữ.
Ba người Bạch Chi Ngữ đang dùng bữa.
Thấy cuộc gọi của anh, Bạch Chi Ngữ lập tức bắt máy: "Alo, A Tuân, anh tỉnh rồi à?"
Mục Tuân nửa nằm trên giường: "Tỉnh rồi, Ngữ Ngữ, em đi từ lúc nào thế?"
Bạch Chi Ngữ: "Sáng sớm."
Mục Tuân: "Sớm thế, em không ngủ sao?"
Bạch Chi Ngữ liếc nhìn Cố Ninh Ninh và Lục Hòa, đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại: "Em về nhà ngủ được vài tiếng rồi, bây giờ đang ở cùng Ninh Ninh và Lục Hòa."
Đề xuất Hiện Đại: Ánh Trăng Sáng Của Chồng Tôi Đam Mê Làm Người Mẫu Nghệ Thuật
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ