Bạch Chi Ngữ đã nói vậy, Mục Thiên Học đành phải thôi.
Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân chuẩn bị về ký túc xá.
Mục Thiên Học lại dặn: "Trưa mai chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé?"
Mục Tuân đáp: "Ba, ba đừng có bày vẽ mấy chuyện không đâu, Ngữ Ngữ bận lắm, không có thời gian đi ăn với ba đâu."
Mục Thiên Học vặn lại: "Đến thời gian ăn một bữa cơm mà cũng không có sao?"
Bạch Chi Ngữ kéo kéo tay Mục Tuân, nói: "Dạ được, chú Mục, trưa mai để con mời khách, trưa mai gặp ạ."
Mục Thiên Học cười rạng rỡ: "Làm sao để trẻ con như con mời khách được, trưa mai chú sẽ đến đón hai đứa."
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Dạ vâng."
Mục Tuân dắt Bạch Chi Ngữ vào trong khuôn viên trường.
Mục Tuân nói: "Ngữ Ngữ, em không cần phải để ý đến ông ấy đâu."
Bạch Chi Ngữ lắc lắc tấm séc trong tay: "Coi như nể mặt số tiền này đi? Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, vả lại ba anh bây giờ thái độ với em cũng rất tốt."
Mục Tuân đưa tay ôm cô vào lòng: "Ngữ Ngữ, em thật lương thiện, chẳng hề để bụng chuyện cũ."
Bạch Chi Ngữ đưa tấm séc cho Mục Tuân.
Mục Tuân hỏi: "Làm gì thế?"
Bạch Chi Ngữ đáp: "Tất nhiên là đưa cho anh rồi."
Mục Tuân cười: "Đưa cho anh làm gì? Đây là tiền tiêu vặt ba anh cho em mà."
Bạch Chi Ngữ không nhịn được cười: "Đây là một triệu tệ đấy! Em sao dám nhận thật."
Đây quả là một con số thiên văn.
Ngay cả đối với Mục gia, đó cũng là một khoản tiền rất lớn.
Mục Tuân nói: "Ngữ Ngữ, sau này cả cái Mục gia này đều là của anh, mà của anh cũng là của em, nói cách khác, Mục gia chính là của em, em chi tiêu trước một triệu tệ tiền của mình thì có vấn đề gì sao?"
Bạch Chi Ngữ bật cười thành tiếng: "A Tuân, anh nói nghe cũng có lý thật đấy."
Mục Tuân khẳng định: "Có lý thì em cứ cầm lấy."
Bạch Chi Ngữ phân vân: "Nhưng em cầm tiền cũng chẳng có chỗ nào để tiêu cả."
Mục Tuân bảo: "Không có chỗ tiêu thì cứ gửi vào ngân hàng."
Mục Tuân đưa Bạch Chi Ngữ đến tận dưới lầu ký túc xá.
Bạch Chi Ngữ kiễng chân, đặt một nụ hôn lên môi Mục Tuân rồi nhanh chóng chạy biến.
Khóe môi Mục Tuân khẽ cong lên: "Chạy nhanh thật đấy."
...
Trưa ngày hôm sau.
Mục Thiên Học lái xe đến đón Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân, đi tới khách sạn sang trọng nhất Kinh đô để dùng bữa.
Mục Tuân cầm thực đơn: "Ngữ Ngữ, muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, Mục tổng không thiếu tiền đâu."
Mục Thiên Học cũng phụ họa: "Chi Ngữ, đừng khách sáo, trong lòng chú, chú đã sớm coi con là người nhà rồi."
Bạch Chi Ngữ mỉm cười, đưa tay chỉ hai món.
Trong bữa ăn, Mục Thiên Học cảm thán: "Nếu Tạ Chí Dược biết được mối quan hệ giữa con và Lệ gia, không biết ông ta có hối hận không."
Bạch Chi Ngữ thản nhiên đáp: "Con và Tạ gia đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi."
Những năm qua chi phí Tạ gia bỏ ra cho cô, cô đã dùng một triệu tệ để thanh toán sòng phẳng.
Còn tình cảm cô dành cho Tạ gia cũng đã tiêu tan sạch sẽ sau những hành động quá quắt hết lần này đến lần khác của Tạ Chí Dược kể từ khi cô trở về Bạch gia.
Mọi thứ của Tạ gia đều không liên quan gì đến cô.
Sau bữa trưa, Mục Thiên Học đưa Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân về trường.
Mục Thiên Học nói: "Ngày mai ba về Hải Thành."
Mục Tuân gật đầu.
Mục Thiên Học lái xe về căn hộ của mình ở Kinh đô.
Chiều đến rảnh rỗi không có việc gì làm, ông đi tới chùa Ung Hòa.
Nghe nói cầu nguyện ở chùa Ung Hòa là linh ứng nhất.
Thật trùng hợp, Hải Văn cũng đến chùa Ung Hòa thắp hương.
Hai người một trước một sau bước vào cửa.
Hải Văn mua hương, thành tâm quỳ trên đệm cỏ vái lạy: "Cầu mong con của con luôn khỏe mạnh, thuận lợi, vui vẻ không lo âu!"
Mục Thiên Học đứng ngay phía sau cô.
Nghe thấy giọng nói đó, tay ông run lên, bó hương trong tay rơi vãi khắp mặt đất.
Mục Thiên Học nhanh chóng tiến lên, nắm lấy vai Hải Văn, bắt cô quay mặt lại.
Ông nhìn chằm chằm vào gương mặt Hải Văn.
Hải Văn bị hành động của ông làm cho giật mình, liền đẩy tay ông ra: "Tiên sinh, ông làm cái gì thế?!"
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ