840
Bạch Ngạn Hựu nói: "Hai nhà các cô là bạn bè lâu năm?"
Phương Tình gật đầu: "Cũng có thể nói là vậy."
Tám gia tộc lớn ở Kinh Đô, giữa họ đều khá thân quen.
Hai người chậm rãi đi về phía trước.
Đi được hai con phố, Bạch Ngạn Hựu dừng bước.
"Sao vậy?" Phương Tình hỏi.
Bạch Ngạn Hựu giơ tay xem đồng hồ: "Không còn sớm nữa, cô Phương, tôi phải về rồi."
Anh phải về chuẩn bị giáo án cho ngày mai.
Phương Tình liếc nhìn thời gian: "Sắp chín giờ rồi, nhanh thật."
Bạch Ngạn Hựu: "Ừm, thời gian trôi nhanh."
Hai người nhìn nhau cười.
Phương Tình nói: "Anh ở đâu?"
Bạch Ngạn Hựu: "Gần Đại học Kinh Đô."
Phương Tình: "Để tôi đưa anh về."
Bạch Ngạn Hựu: "Không cần đâu, đã muộn lắm rồi, một cô gái như cô ở ngoài không an toàn."
Phương Tình nói: "Có tài xế ở đây, không sao đâu."
Bạch Ngạn Hựu lắc đầu: "Cô về sớm đi, tôi bắt taxi về."
Phương Tình cười: "Vậy được."
Tài xế của Phương Tình lái xe tới.
Phương Tình ở trên xe vẫy tay với Bạch Ngạn Hựu: "Anh Bạch, chủ nhật tuần sau gặp."
Bạch Ngạn Hựu tiến lên một bước: "Cô Phương, chúng ta gặp nhau ở đâu?"
Phương Tình: "Có muốn đi xem phim không?"
Bạch Ngạn Hựu: "Được."
Phương Tình: "Tạm biệt."
Cửa sổ xe được kéo lên, xe chạy đi.
Bạch Ngạn Hựu cứ nhìn mãi vào cửa sổ xe.
Phương Tình cũng qua cửa sổ xe nhìn Bạch Ngạn Hựu.
Không nhìn thấy bóng dáng Bạch Ngạn Hựu nữa, Phương Tình có chút thất vọng.
Nghĩ đến chủ nhật tuần sau hai người đã hẹn nhau đi xem phim, khóe môi cô lại cong lên nụ cười.
Bạch Ngạn Hựu cũng có tâm trạng giống cô.
...
Ngày hôm sau.
Bạch Chi Ngữ đặc biệt xin nghỉ phép.
Cô đi cùng Bạch Ngạn Kinh, dẫn theo luật sư Trần đến tòa án khởi kiện công ty game của giám đốc Lý.
Luật sư Trần nói: "Cô Bạch, anh Bạch, yên tâm, tôi nhất định sẽ khiến đối phương phải trả một cái giá đắt."
Vừa ăn cắp vừa la làng.
Bạch Ngạn Kinh nói: "Giống như lúc đầu ông ta đã nói – khiến ông ta không thể trụ lại trong ngành này nữa."
Luật sư Trần gật đầu: "Yêu cầu của anh tôi đã tiếp nhận, tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của anh."
Bạch Ngạn Kinh: "Cảm ơn luật sư Trần."
Quy trình tiếp theo đều do luật sư Trần lo liệu, Bạch Ngạn Kinh chỉ cần có mặt lúc ra tòa.
Bạch Chi Ngữ cũng cảm ơn luật sư Trần.
Hai anh em bước ra khỏi tòa án.
Bạch Ngạn Kinh nói: "Chi Ngữ, lần này may mà có em."
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh Bảy, anh đã nói cảm ơn nhiều lần rồi."
Bạch Ngạn Kinh: "Nói bao nhiêu lần cảm ơn cũng không thể diễn tả hết lòng biết ơn của anh đối với em."
"Chi Ngữ, trừ đi chi phí, toàn bộ lợi nhuận của game này, anh đều cho em."
Bạch Chi Ngữ liên tục xua tay: "Không không, anh Bảy, em chỉ tiện tay giúp thôi, tiền kiếm được đều là do anh vất vả làm ra, nếu anh thật sự cảm ơn em, hay là lát nữa anh mời em ăn một bữa ngon."
Bạch Ngạn Kinh: "Như vậy sao đủ?"
Bạch Chi Ngữ: "Anh Bảy, anh khách sáo như vậy, có phải không coi em là em gái ruột không?"
Bạch Ngạn Kinh vội vàng xua tay: "Sao có thể? Chi Ngữ, lần đầu tiên gặp em anh đã đặc biệt thích em rồi."
Anh và Tạ Thanh Dao không hợp nhau lắm.
Có lẽ, đây chính là sức mạnh của huyết thống.
Bạch Chi Ngữ nói: "Anh Bảy, chúng ta là người thân nhất, trưa nay anh mời em ăn vịt quay được không?"
Bạch Ngạn Kinh gật đầu: "Được."
...
Thứ tư, đại hội thể thao của Đại học Kinh Đô chính thức bắt đầu.
Các chuyên ngành lần lượt tiến vào sân, nghe lãnh đạo phát biểu, tuyên bố đại hội thể thao chính thức bắt đầu.
Các sinh viên ai nấy đều tinh thần phơi phới.
Bạch Chi Ngữ tập hợp tất cả các bạn học đã đăng ký các môn thi đấu lại với nhau.
"Sức khỏe là trên hết, thứ hạng là thứ hai, mọi người hãy làm theo sức mình, đặc biệt là Trần Vi, cậu chạy ba nghìn mét đừng quá liều lĩnh."
Lời nhắc ấm áp: Chức năng "Thư nội bộ" của người dùng đã đăng nhập đã được tối ưu hóa, chúng tôi có thể nhận và trả lời tin nhắn của bạn kịp thời, vui lòng vào trung tâm người dùng - trang "Thư nội bộ" để xem!
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ