Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 722: 722

722

Bạch Ngôn Chu nhíu mày: "Yêu đương có gì hay mà yêu."

Bạch Ngôn Vi: "Tình yêu, tình thân, tình bạn đều là những tình cảm không thể thiếu trong đời người, chú chưa khai khiếu, đợi chú khai khiếu rồi sẽ hiểu thôi."

Bạch Ngôn Chu thở dài: "Em gái cũng khai khiếu sớm quá rồi."

Bạch Ngôn Vi bật cười: "Chú đấy, chú tưởng em gái là của một mình chú chắc? Chi Ngữ là một cá thể độc lập, chú đừng can thiệp quá nhiều, kẻo lại phản tác dụng."

Bạch Ngôn Chu nói: "Em biết rồi, em đã không còn ý kiến gì nữa rồi."

Nếu không thì chiều nay cậu cũng sẽ không chủ động ngồi ghế phụ, để Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân ngồi ghế sau.

Bạch Ngôn Vi: "Biết là tốt."

...

Bạch Ngôn Kinh và Bạch Ngôn Hựu cùng nhau về nhà.

Đèn cảm ứng ở cửa bị hỏng.

Hai người đi đến trước cửa, bị một bóng đen đột ngột đứng dậy dọa cho suýt ngất.

"Ma kìa!"

Bạch Ngôn Kinh ngã nhào xuống bậc thềm.

"Ngôn Kinh!" Bạch Ngôn Hựu cũng bị dọa giật mình.

Anh kịp thời bám vào lan can nên không bị ngã.

Bóng người trong bóng tối vội vàng lên tiếng: "Tôi không phải ma, tôi là người!"

Tay Bạch Ngôn Hựu đang định đỡ Bạch Ngôn Kinh khựng lại, anh quay đầu: "Hứa Linh?"

"Là em." Hứa Linh đáp lời.

Bạch Ngôn Hựu lấy đèn pin từ trong người ra, chiếu vào mặt Hứa Linh soi soi.

Đúng là cô ta.

Hứa Linh đưa tay che ánh đèn pin.

Bạch Ngôn Kinh từ dưới đất đứng dậy: "Anh ba, bạn anh à?"

Bạch Ngôn Hựu chuyển đèn pin sang người Bạch Ngôn Kinh: "Lão thất, chú sao rồi?"

Bạch Ngôn Kinh: "Anh ba, em không sao, bạn anh đợi lâu rồi phải không? Trời lạnh thế này, mau vào nhà đi."

Bạch Ngôn Kinh bước nhanh vài bước lên trước, mở cửa phòng, mời Hứa Linh vào.

Bạch Ngôn Hựu: "..."

Bạch Ngôn Hựu đứng tại chỗ vài giây, cuối cùng vẫn vào nhà, đóng cửa lại.

Bạch Ngôn Kinh nói với Bạch Ngôn Hựu: "Anh ba, có cần rót cho bạn anh cốc nước ấm không?"

Hứa Linh đã lạnh đến phát run rồi.

Đã thế cô ta còn ăn mặc rất phong phanh, môi tím tái cả đi.

Rõ ràng là bị lạnh không nhẹ.

"Rót một cốc đi." Bạch Ngôn Hựu nói.

Bạch Ngôn Kinh liền rót cho Hứa Linh một cốc nước ấm.

Hứa Linh ôm cốc nước, những ngón tay mất đi tri giác lúc này mới dần dần có cảm giác.

"Cảm ơn." Cô ta nói với Bạch Ngôn Hựu.

Bạch Ngôn Hựu ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt không chút cảm xúc: "Cô tìm tôi có việc gì?"

Bạch Ngôn Kinh tò mò nhìn Bạch Ngôn Hựu một cái.

Tính tình anh ba rất tốt.

Bất kể là với ai, anh ấy đều tươi cười chào đón.

Lúc này, trên mặt anh ấy lại không có nụ cười.

Bạch Ngôn Kinh rất tinh ý: "Em về phòng trước đây, hai người cứ từ từ nói chuyện."

Bạch Ngôn Kinh về phòng.

Hứa Linh thấy thoải mái hơn nhiều.

Hứa Linh nói với Bạch Ngôn Hựu: "Em không mua được vé về quê ăn tết nên không về được, hôm nay là ông Táo về trời, chỉ có một mình em ở ký túc xá, lại còn mất điện..."

Hứa Linh càng nói giọng càng nhỏ dần.

Vẻ mặt Bạch Ngôn Hựu vẫn lạnh tanh: "Uống nước xong thì cô đi đi, tôi cũng phải nghỉ ngơi rồi."

Hứa Linh khó tin ngước mắt nhìn Bạch Ngôn Hựu.

Sao anh có thể lạnh lùng với cô ta như vậy?

Hứa Linh nói: "Ngôn Hựu, ký túc xá không có điện, em sợ, em... có thể..."

"Không thể!" Bạch Ngôn Hựu từ chối thẳng thừng.

Hứa Linh: "!"

Bạch Ngôn Hựu nói: "Cô Hứa, phiền cô gọi tôi là thầy Bạch. Ngoài ra, theo quan hệ trước đây của chúng ta, bây giờ chúng ta còn dây dưa lằng nhằng sẽ dễ khiến người khác hiểu lầm, cho nên, tôi không thể để cô ngủ lại nhà tôi được."

Hứa Linh: "..."

Hứa Linh cắn môi, cô ta không nhúc nhích, một lúc lâu sau, cô ta đỏ hoe mắt nói: "Bạch Ngôn Hựu, chẳng lẽ anh cho rằng em thấy anh bây giờ là người nhà họ Lệ nên mới chủ động tiếp cận anh sao?"

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Cô Cả Ra Tù, Cặn Bã Giật Mình Chạy Biến
BÌNH LUẬN
Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

truyện hay, hóng ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện