705
Mục Tuân nói: "Nên làm mà, các cậu đều là bạn của Ngữ Ngữ."
Lý Lan nhìn về phía Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, Mục Tuân yêu cậu quá, thế này mới gọi là yêu ai yêu cả đường đi lối về."
Mục Tuân nhìn Bạch Chi Ngữ thật sâu, trả lời Lý Lan: "Cậu nói đúng."
Bạch Chi Ngữ đỏ mặt.
Ngô Tiểu Lệ cười nói: "Lý Lan, đừng chỉ nói chuyện, ăn đi."
Nói xong, Ngô Tiểu Lệ gắp cho Lý Lan mấy món.
"Ăn đi ăn đi." Lý Lan không câu nệ tiểu tiết.
Một bữa cơm, mọi người đều vui vẻ.
Ăn xong, Lý Lan liền kéo Ngô Tiểu Lệ chuồn mất.
Phải để lại không gian cho Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân.
Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân hai người nắm tay nhau đi dạo trong khuôn viên trường.
Đi dạo một vòng, Mục Tuân đưa Bạch Chi Ngữ về ký túc xá.
Dưới lầu ký túc xá.
Mục Tuân nói: "Ngữ Ngữ, Cố Ninh Ninh và Lục Hòa đều là bạn thân nhất của em, cho nên, anh sẽ mời hai người họ cùng ăn cơm."
Bạch Chi Ngữ cười nói: "A Tuân, anh suy nghĩ chu đáo thật."
Nếu không, để Ninh Ninh biết Mục Tuân mời Lục Hòa ăn cơm trước, thì to chuyện.
Mục Tuân nói: "Không thể gây thêm phiền phức cho em được."
Bạch Chi Ngữ: "Anh thông minh như vậy, cho dù có phiền phức, anh cũng giải quyết được mà."
Mục Tuân siết chặt tay cô: "Miệng ngọt thế?"
Bạch Chi Ngữ ngẩng đầu nhìn hắn: "Ngọt sao?"
Mục Tuân cúi mắt nhìn cô gái trước mặt, giơ tay ôm cô vào lòng mình.
Hai người dựa vào quá gần, Bạch Chi Ngữ gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của Mục Tuân.
Cô lập tức không dám động đậy.
Mục Tuân chỉ chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
Ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng.
Dư quang của ánh trăng đều rắc vào trong đôi mắt sáng long lanh của Bạch Chi Ngữ.
Mục Tuân cúi đầu từng chút một.
Hơi thở của Bạch Chi Ngữ đều nín lại.
Cô vô thức nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú đang không ngừng phóng đại trước mặt.
Ngay khi hơi thở hai người có thể nghe thấy được, Mục Tuân dừng lại.
Mục Tuân ngẩng đầu lên, từ từ buông tay Bạch Chi Ngữ ra: "Không còn sớm nữa, Ngữ Ngữ, ngủ ngon."
Bạch Chi Ngữ đứng tại chỗ vẫn còn hơi ngơ ngác.
Nghe thấy tiếng, cô đỏ mặt bỏ chạy.
Mục Tuân nhìn theo phía sau, sợ cô ngã.
Thấy Bạch Chi Ngữ lên lầu an toàn, hắn mới xoay người rời đi.
...
Sắp thi cuối kỳ rồi.
Thời gian rảnh rỗi của sinh viên đều ở thư viện học tập.
Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân cũng không ngoại lệ.
Mỗi buổi trưa và tối, họ đều ở thư viện.
Thư viện chật kín người.
Lệ Mẫn đến muộn, hoàn toàn không có chỗ.
Lệ Mẫn lập tức tung ra năng lực đồng tiền của mình: "Một trăm tệ! Nhường chỗ cho tôi!"
Tuy có bạn học khinh thường.
Nhưng cũng có bạn học động lòng.
Dù sao, một trăm tệ, ở thời đại này, không phải là một con số nhỏ.
Vừa khéo, Lệ Mẫn lại ngồi ngay cạnh Bạch Chi Ngữ.
Ngồi xuống nhìn thấy người bên cạnh, Lệ Mẫn cũng ngẩn người.
Giây tiếp theo, cô ta liền nhìn thấy Mục Tuân đối diện Bạch Chi Ngữ.
Lệ Mẫn: "..."
Ánh mắt Lệ Mẫn đảo qua đảo lại giữa Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân.
Mục Tuân thực sự ở bên Bạch Chi Ngữ rồi?
Cậu ta nhìn trúng Bạch Chi Ngữ ở điểm nào?
Mục Tuân cảm nhận được ánh mắt của Lệ Mẫn, một ánh mắt sắc lẹm quét tới: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
Lệ Mẫn: "..."
Lệ Mẫn bị dọa tim đập thót một cái, suýt chút nữa thì hét lên.
Sao cậu ta hung dữ thế?
Lệ Mẫn thu hồi tầm mắt của mình.
Cô ta không rời khỏi chỗ ngồi.
Đây chính là chỗ ngồi cô ta bỏ ra một trăm tệ mua được đấy.
Bạch Chi Ngữ trực tiếp ngó lơ cô ta, coi như cô ta không tồn tại.
Tuy nhiên, Lệ Mẫn lại không nghĩ như vậy.
Lệ Mẫn đẩy cuốn sách hóa học trước mặt về phía Bạch Chi Ngữ: "Bạch Chi Ngữ, cái này tôi không hiểu lắm, cô giảng cho tôi đi."
Bạch Chi Ngữ nhìn cô ta một cái: "Ở đây là thư viện, không phải phòng tự học."
Đề xuất Hiện Đại: Tố Cáo Sạp Điểm Tâm Của Mẫu Thân Hai Mươi Bảy Lần, Bà Trở Thành Người Mẹ Mỹ Đức Nhất
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ